lore

Chương 4434: Lập Xuân muộn đến

7,047 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Vào ngày Xuân Phân, Trung tâm Nghiên cứu Y học Hồ Linh đã gửi đến báo cáo kiểm sát sức khỏe của bà ngoại. Ngô Hoà lật đến trang cuối cùng và thấy ghi chú của bác sĩ điều trị: “Trước khi qua đời, bà ấy đã yêu cầu dành số tiền thuốc men còn thừa cho trạm khám từ thiện ở vùng núi.” Anh nhớ lại lời bà ngoại luôn nói rằng “những thứ tốt đẹp phải được chia sẻ cho những người cần đến”; những quả trứng mà bà tích cóp, bà luôn cho những bà lão cô đơn trong làng; và giờ đây, số tiền bà để lại sẽ được dùng để giúp đỡ những người xa lạ.

Vào buổi tối, Ngô Hoà ra ban công lấy quần áo thì phát hiện Lâm Vy đã treo chiếc khăn quàng màu hồng sen do bà ngoại thêu trên giá phơi. Gió xuân thổi qua, chiếc khăn như những đám mây trôi nổi, những họa tiết hoa lan thêu trên mép khăn rung nhẹ. Anh nhớ lại lời bà ngoại từng nói: “Khi thêu thùa, con phải tập trung tâm trí; cũng giống như việc sống hàng ngày, con cần phải kiên nhẫn.” Những ngọn đèn sáng vào ban đêm ấy, hóa ra chính là những dòng chữ mà bà đã viết nên bằng từng đường kim chỉ.

Một ngày trước Lễ Thanh Minh, Ngô Hoà và Lâm Vy mang theo xẻng trở về quê nhà. Vừa mới vào cổng làng, họ đã thấy Trương Tiểu Man đang rắc hạt rau trên bờ ruộng, phía sau là những đứa trẻ hàng xóm đang đuổi bướm. “Trước khi mất, bà ấy đã yêu cầu rắc tro của mình xuống cánh đồng lúa mì,” Trương Tiểu Man nói, đứng thẳng người lên; mái tóc bà đã có thêm vài sợi bạc. “Bà ấy nói rằng khi cây lúa mì hấp thụ chất dinh dưỡng từ tro bà, cũng giống như thể bà vẫn đang nấu ăn cho các bạn.”

Ngô Hoà cúi xuống, đầu ngón tay chạm vào lớp đất ẩm ướt. Nơi này từng là khu vườn rau của bà ngoại; những quả cà chua mà bà trồng luôn ngon hơn những nơi khác, bà nói rằng “phải nói chuyện nhiều hơn với đất”. Bây giờ anh mới hiểu rằng, lý do bà ngoại không muốn rời đi là vì bà muốn trở thành người canh gác cho cánh đồng lúa mì, để nhìn thấy những đứa cháu của mình lớn lên trong làn gió xuân. Lâm Vy đã chôn chiếc túi điện thoại được thêu họa tiết hoa đào xuống lòng đất; tấm lụa đỏ nổi bật trên nền đất đen, giống như chiếc khăn đỏ mà bà ngoại yêu thích nhất khi còn sống.

Khi rời đi, Ngô Hoà đã đứng dưới gốc cây đào lâu lắm. Trên thân cây vẫn còn dấu vết về chiều cao của anh khi còn nhỏ; dấu vết cuối cùng được khắc vào năm anh mười lăm tuổi, bên cạnh có dòng chữ viết nguệch ngoạc: “Chúc bà ngoại sống lâu trăm tuổi.” Bây giờ, cây đào đã trở

Khi Lâm Vy cho mật ong vào lọ thủy tinh, cô phát hiện ở đáy lọ có một đồng xu đồng. Ngô Hoà nhận ra đó chính là “đồng tiền dùng để giữ thăng bằng” mà bà ngoại đã giấu trong cái vại gạo, và anh nói: “Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, cũng phải giữ lại một tia hy vọng.” Bây giờ, đồng xu đó lấp lánh trong mật ong, như đôi mắt của bà ngoại vẫn đang theo dõi họ biến những ngày khổ cực thành những ngày ngọt ngào.

Đêm trước khi bắt đầu mùa hè, Ngô Hoà mơ thấy bà ngoại đang đan len. Bà ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, ánh trăng rọi qua khe cửa sổ, làm cho mái tóc bạc của bà lấp lánh ánh vàng. “A Hoà,” bà nói mà không quay đầu, “Len mùa đông phải được đan vào mùa xuân, nếu không đợi đến khi trời lạnh thì sẽ quá muộn.” Anh muốn tiến lại gần hơn, nhưng lại thấy sợi len trong tay bà biến thành những cây non mọc trong cánh đồng lúa mì, mỗi cây đều được nối với trái tim anh.

Khi tỉnh dậy, cơn mưa xuân cuối cùng của năm đang rơi bên ngoài cửa sổ. Ngô Hoà đi ra ban công và thấy Lâm Vy đang tưới nước cho những hạt hạnh nhân trong chậu hoa. “Bà ngoại từng nói, hạt hạnh nhân phải được chôn trong ba năm mới nảy mầm,” cô nói, ngón tay vuốt nhẹ lớp đất ẩm ướt. “Chúng ta hãy đợi đến khi chúng nở hoa, rồi cùng nhau hát kịch cho bà nghe nhé?”

Ngô Hoà ôm lấy vai cô, nhìn những hạt mưa tạo thành những tấm màn ngọc trên kính. Xa xa, giữa các tòa nhà cao tầng, một con chim sẻ đang mang theo những nhánh cỏ bay qua, trông giống hệt con chim sẻ mà anh từng đuổi theo khi còn nhỏ. Anh bỗng nhận ra rằng bà ngoại chưa bao giờ rời xa họ – bà ở trong từng đường kim chỉ, trong những cây non mọc trên cánh đồng lúa mì, và trong tiếng kêu đầu tiên của con chim én mỗi khi mùa xuân đến.

Vào ngày Mạch Thượng, Ngô Hoà cùng các chuyên gia từ Trung tâm Nghiên cứu Y học Linh Hồ đến vùng núi để tổ chức buổi khám bệnh miễn phí. Trong một căn nhà bằng đất sét, anh thấy một bà lão đang may túi sách cho cháu trai mình; những đường kim chỉ dù hơi lệch lạc, nhưng vẫn giống hệt phương pháp may viền mà bà ngoại đã dạy anh. “Phương pháp này là bà Ngô dạy tôi đấy,” bà lão cười nói, “bà ấy nói rằng nếu may kín hơn một chút, túi sách sẽ không bị rò rỉ những ước mơ.”

Ngô Hoà cúi xuống, giúp bà lão luồn kim. Ánh nắng mặt trời chiếu qua tờ giấy cửa sổ, làm cho đầu kim lấp lánh, khiến mắt anh cảm thấy chói lóa. Anh nhớ lại lời bà ngoại từng nói: “Kim phải được luồn theo hướng ánh sáng, giống như con người phải đi về phía ánh

Ánh hoàng hôn bên ngoài cửa sổ làm cho những đám mây chuyển thành màu đường mật, giống như loại đường mạch nha mà bà ngoại thường nấu trên bếp, ngọt đến nỗi khiến lòng người ấm áp lên.

Bây giờ, mỗi cuối tuần, Ngô Hoà đều về thăm quê nhà. Anh học theo cách bà ngoại chăm sóc khu vườn rau, đặt tên cho từng cây non; anh cũng đã biến chiếc tạp dề cũ của bà ngoại thành khăn bàn, những miếng vá trên nó trông giống hệt những vì sao trên bầu trời; anh còn xây một cái tổ chim dưới gốc cây đào cổ, và thấy những con chim sẻ mang đến cỏ xanh và hoa nhỏ để xây nên một tổ ấm.

Một buổi tối đầu thu, Ngô Hoà ngồi trong sân lựa rau. Ánh hoàng hôn làm cho bóng dáng anh trở nên dài lê thê, và nó chồng lên với bóng dáng của bà ngoại trong ký ức anh. Bỗng nhiên, anh nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc phía sau lưng mình. Khi quay đầu lại, anh chỉ thấy làn gió làm cho tấm chăn đang phơi bay lên, giống hệt chiếc tạp dề vải xanh mà bà ngoại từng đeo quanh eo.

Anh mỉm cười và tiếp tục công việc lựa rau. Ở xa, trên cánh đồng lúa mì, có ai đó đang hát những bài hát cổ, giai điệu hơi sai lệch, nhưng vẫn theo nhịp điệu của những bài ca thiếu nhi mà bà ngoại từng hát. Ngô Hoà biết rằng, bà ngoại chưa bao giờ rời xa anh – bà ở trong từng đường kim may trên chiếc túi vải, trong những hạt lúa mì, và trong tiếng bước chân của mỗi người trở về nhà, giữa những tia nắng hoàng hôn.

Khi gió xuân lại thổi đến, Ngô Hoà đã trồng một khu vườn đào bên cạnh viện dưỡng lão Linh Hồ. Vào ngày hoa đào nở rộ nhất, anh đã dẫn Lâm Vy đến thăm. Ánh nắng mặt trời chiếu qua những cánh hoa, rơi lên vai họ, giống như những bàn tay nhẹ nhàng của bà ngoại ngày xưa. “Nhìn này,” Lâm Vy chỉ vào những nụ hoa trên cành, “bên trong mỗi bông hoa, đều ẩn chứa một mùa xuân.”

Ngô Hoà nắm lấy tay cô, nhìn những con ong bay lượn giữa các bông hoa, đôi cánh chúng phủ đầy bụi phấn vàng óng. Anh nhớ lại những lời cuối cùng mà bà ngoại đã nói, không phải về bệnh tật hay nỗi tiếc nuối, mà là câu này: “A Hoà, con đường của mùa xuân, phải được bước đi từ từ.”

Bây giờ, anh cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa sâu sắc của “việc bước đi từ từ” ấy – đó không phải là sự trì trệ, mà là việc biến mỗi bước chân thành những đường kim may tinh tế, để thời gian trong suốt những năm tháng, có thể thêu nên một bông hoa đào mãi mãi không tàn úa.

1/1 0%