lore

Chương 1608: Ngưỡng mộ và Ghen tị

7,042 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Những con người ấy sống dưới bầu trời xám xịt, trên những mảnh đất cứng nứt nẻ, trong những vết thương mãi không thể lành lại, và trong những lời chúc phúc mà họ mãi không thể thoát khỏi.

Nhưng ít ra, những con người ấy vẫn có thể cảm nhận được ánh nắng mặt trời – dù ánh sáng ấy không phải là ánh nắng thực sự; họ vẫn có thể cảm nhận được làn gió thổi qua da thịt – dù làn gió ấy mang theo mùi hôi thối; họ vẫn có thể cảm nhận được sự tồn tại của nhau – dù sự tồn tại ấy chỉ mang lại nhiều đau khổ hơn.

Còn những con quỷ dữ thì chẳng có gì cả.

Không có ánh sáng, không có gió, không có nhiệt độ, không có sự chạm vào… Chỉ có chính bản thân chúng và nỗi đói khát mãi không thể được lấp đầy.

Một bức rào ngăn cách sự sống và cái chết.

Một bên là địa ngục trần gian nơi con người mãi không thể chết, bên kia là lồng giam địa ngục nơi họ mãi không thể sống.

Hai bên luôn đối diện nhau, luôn chịu đựng đau khổ, và mãi không thể thoát ra được.

Lời nguyền của loài người là không thể chết, còn lời nguyền của những con quỷ dữ là không thể sống.

Hai thứ hoàn toàn trái ngược này đối đầu, quấn quýt lẫn nhau, và đều ghen tị với nhau bên hai bên của bức rào mỏng manh ấy.

Và ý thức của Ngô Hằng lơ lửng trong không gian địa ngục này, nhìn tất cả những điều đó như đang nhìn một bức tranh; khuôn mặt anh ta không hề biểu hiện cảm xúc gì.

Ý thức của anh ta đã lơ lửng trong bóng tối của địa ngục rất lâu.

Những tiếng kêu thét của những linh hồn đói khát, sự vỡ vụn, sự đóng băng, sự điên cuồng… tất cả đều lướt qua ranh giới cảm nhận của anh, nhưng không hề gợi lên bất kỳ rung động nào.

Anh ta không đến đây để thương hại chúng, cũng không đến đây để cứu chúng… Anh ta đến đây vì trong thế giới này có thứ anh ta cần.

Thứ tính chất sáng tạo đậm đặc, gần như muốn tràn ra ngoài ấy, như một lớp mỡ dày đặc, đóng băng ở mọi ngóc ngách của thế giới này.

Trong không khí, trong đất đai, trong thực vật, trong cơ thể những sinh vật sống hay chết, trong những bóng ma đói khát…

Nó có mặt ở mọi nơi, như một tấm lưới khổng lồ và trong suốt, bám chặt lấy mọi sinh vật trong thế giới này… Không phải là chúng không muốn thoát ra, mà là chúng không thể thoát ra được.

Bởi vì người dệt nên tấm lưới này không phải là chúng, mà là Chúa.

Ý thức của Ngô Hằng từ từ trôi lên từ sâu thẳm địa ngục, vượt qua bức rào vô hình ấy, và trở lại Thế giới loài người u ám kia.

Anh ta không vội vàng đi lấy thứ tính chất sáng tạo ấy, mà trước hết muốn tìm hiểu một điều: Tại sao thế gi

Anh ấy đã “nhìn thấy” thời đại cổ xưa.

  Đó là một kỷ nguyên không có sương mù xám, không có bầu trời xanh u ám, không có đất đai nứt nẻ và cứng nhắc.

  Bầu trời xanh biếc, có mây, có gió, có mặt trời.

  Mặt đất mềm mại, có cỏ, có hoa, có sông ngòi.

  Khuôn mặt con người biểu hiện rõ cảm xúc: họ có thể cười, khóc, tức giận, sợ hãi… và cũng có thể chết. Đó là một thế giới bình thường, một thế giới không được ban phước.

  Rồi Chúa xuất hiện.

  Ý thức của Ngô Hằng đã cảm nhận được luồng sức mạnh ấy – sức mạnh sáng tạo.

  Sức mạnh sáng tạo thuần khiết, không bị ô nhiễm, giống như ánh sáng lỏng, trào xuống từ đỉnh cao của bầu trời, như thác nước, như dòng lũ, như biển cả vỡ đê.

  Ánh sáng ấy quá chói lọi, đến nỗi toàn bộ thế giới đều bị nhuộm thành màu bạc.

  Ánh sáng chiếu lên đỉnh núi, núi cũng phát sáng; chiếu lên mặt sông, sông cũng phát sáng; chiếu lên người con người, họ cũng phát sáng.

  Đó không phải là sự ban phước, mà là một thí nghiệm.

  Chúa đang tiến hành một thí nghiệm: Ông muốn tạo ra một loài sinh vật hoàn hảo, vĩnh cửu, không bao giờ chết.

  Không phải thiên thần, không phải quỷ dữ, không phải thần linh, mà là con người.

  Ngài muốn dùng sức mạnh sáng tạo của mình để điền vào linh hồn con người, giúp họ thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử và đạt được sự bất tử.

  Ngô Hằng đã cảm nhận được ý định ấy.

  Đó không phải là lời nói hay ngôn ngữ, mà là một ý chí được nén gọn trong sức mạnh sáng tạo, giống như một hạt giống.

  Ý chí ấy nói:

  Sinh ra là điều tốt đẹp, cái chết là điều xấu xa; sự bất tử mới là điều tốt nhất. Tôi sẽ khiến những tạo vật của mình không còn phải chịu đau khổ, không còn bị hủy diệt, mà sẽ tồn tại mãi mãi.

  Ngô Hằng nhìn vào ý chí ấy, ánh mắt anh ta lạnh lùng, không có sự ngưỡng mộ hay chế giễu, chỉ như đang nhìn một tảng đá.

  Thí nghiệm bắt đầu.

  Chúa đã tách ra một sợi sức mạnh sáng tạo từ nguồn gốc của mình, giống như việc gãy một cành cây lớn.

  Cành cây ấy được Ngài nghiền nát, trộn thành bột, rồi rải xuống thế giới của loài người.

  Bột ấy rơi vào linh hồn con người, giống như hạt giống rơi vào đất.

  Ban đầu, kết quả rất tốt.

  Những người được sức mạnh sáng tạo này tác động không còn bị bệnh tật, không còn già đi, vết thương lành

Thượng đế đang nhìn xuống, không hề cảm thấy vui mừng hay thỏa mãn.

Ngài đang chờ đợi kết quả của thí nghiệm đó.

Thí nghiệm này cần thời gian, cần sự quan sát và ghi chép tỉ mỉ.

Ngài đã mở một “cửa sổ” ở tận đỉnh bầu trời, từ đó ngắm nhìn thế giới phía dưới, giống như một nhà khoa học đang quan sát các khối vi khuẩn trong ống nghiệm.

Các khối vi khuẩn đó đang phát triển, sinh sôi và biến đổi.

Rồi chúng bắt đầu biến đổi…

Sức mạnh sáng tạo đã vượt quá giới hạn của nó.

Đó không phải là lỗi của Thượng đế, mà là bởi vì linh hồn con người không thể chịu đựng nổi sức mạnh thuần khiết ấy.

Sức mạnh sáng tạo chính là quyền năng của Đấng Tạo Hóa – quyền năng có thể kéo ra những vì sao từ hư không, tạo ra thế giới từ chỗ không có gì cả.

Nó quá lớn, quá mạnh mẽ… và quá nóng bỏng.

Khi đưa nó vào linh hồn con người, giống như việc nhét một con cá voi xanh vào một bể cá vậy.

Bể cá sẽ vỡ tan.

Và vì thế, linh hồn con người cũng đã vỡ tan… Không phải thành từng mảnh riêng lẻ, mà là thành bụi, thành hạt bụi, thành những hạt vật chất nhỏ đến mức không thể được coi là bụi nữa.

Những hạt vật chất ấy không hề tan biến, bởi vì sức mạnh sáng tạo không cho phép chúng tan đi.

Chúng bay lơ lửng trong không khí, rơi xuống đất, hòa vào dòng sông, và bị gió cuốn đi đến mọi ngóc ngách của thế giới.

Chúng mang theo bản năng “muốn sống”, niềm khao khát “không muốn chết”, và sự điên cuồng “muốn tồn tại”.

Chúng tìm kiếm nơi trú ẩn trong mọi thứ – trong cơ thể con người, trong sợi lá cây, trong cánh cỏ, trong cơ bắp loài vật… thậm chí trong một giọt nước, một hạt cát. Chúng xâm nhập vào mọi thứ, chen chúc, xuyên qua mọi khe hở.

Chúng muốn sống… Dù phải ở dưới hình thức nào, trong bình chứa nào, dù phải chịu đựng nỗi đau đớn đến mức nào, chúng vẫn muốn sống.

Thiên đường đã sụp đổ…

Không phải do bị gì đó đập phá, mà là bởi vì chính nó đã tự sụp đổ.

Bởi vì sức mạnh sáng tạo đã bị lấy đi quá nhiều, nên nền tảng của thiên đường đã yếu đi.

Thiên đường không phải là một công trình kiến trúc, mà là một hệ thống quy tắc được tạo ra bởi sức mạnh sáng tạo.

Thượng đế đã gãy những “nhánh cây” từ chính Ngài, nghiền nát chúng và rải chúng xuống thế giới.

Những “nhánh cây” ấy chính là sức mạnh của Ngài, cũng là những cột trụ nâng đỡ thiên đường.

Khi những cột trụ đó gãy vỡ, bầu trời liền sụp đổ.

Khi bầu trời sụp đổ, những bức tường cũng bắt đầu nứt vỡ; khi những bức tường nứt vỡ, ánh sáng bắt đầu r

1/1 0%