lore

Chương 1341: Sự yên bình bề ngoài

7,335 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Clawley bước về phía cửa kho, nhưng dừng lại ngay trước ngưỡng cửa và quay đầu nhìn lại một lần nữa.

Ánh mắt anh quét qua toàn bộ không gian trong kho – những chất nhầy màu vàng nhạt, những hố sâu trên nền đất, và những mảnh vụn của trần nhà.

Cuối cùng, ánh mắt anh lướt qua những bóng tối xung quanh… Xung quanh chẳng có gì cả, chỉ là bóng tối bình thường mà thôi.

Clawley mỉm cười, đẩy cửa và rời đi. Chỉ có anh mới biết những gì đã xảy ra ở đây.

Tiếng bước chân anh dần xa khuất…

Kho trở nên yên tĩnh hoàn toàn.

Ánh trăng di chuyển, những vệt sáng từ từ trườn trên mặt đất.

Năm phút sau, bóng tối ở góc tây bắc bỗng nhiên động đậy.

Ngô Hằng bước ra khỏi bóng tối.

Anh đi đến giữa kho, đứng bên mép cái hố có đường kính năm mét, nhìn xuống những tia sáng vàng óng ánh dưới đáy hố, rồi ngẩng đầu nhìn quanh những dấu vết hủy hoại xung quanh.

Trên khuôn mặt anh không hề hiện lên bất kỳ biểu cảm nào – không ngạc nhiên, không tức giận, không lo lắng, giống như anh đang nhìn một sự việc không liên quan gì đến mình vậy.

Sau đó, anh giơ tay lên, lòng bàn tay hướng vào không khí và vẽ một đường trong không trung.

Những chất nhầy màu vàng nhạt, những tia năng lượng vàng óng ánh, những mảnh vụn Phù Văn vỡ vụn, cùng với những âm vang của các câu thần chú còn sót lại trong không khí… Tất cả những thứ vô hình ấy đều được một lực lượng mạnh mẽ thu thập và nén lại, cuối cùng hợp thành một quả cầu ánh sáng có kích thước bằng nắm tay trong lòng bàn tay anh.

Bên trong quả cầu ánh sáng, có thể thấy rõ tất cả những gì vừa xảy ra: việc vẽ các phù điệu, việc niệm thần chú, việc cột sáng bùng nổ, việc Kardio hấp thụ Lí Vĩ Đàn, và việc Clawley bị giam cầm…

Đó là bản ghi đầy đủ về “nghi thức mở Cõi Luyện Ngục”.

Ngô Hằng nắm chặt quả cầu ánh sáng, nó vỡ tan và hóa thành vô số tia sáng nhỏ, hòa nhập vào cơ thể anh.

Sau đó, anh quay người và bước ra cửa, không dừng lại, không quay đầu lại… Giống như anh chỉ đơn giản là đi ngang qua và tình cờ chứng kiến một vở kịch không đáng kể nào đó vậy.

Bên ngoài cửa kho, vẫn là cánh đồng hoang vu.

Cỏ khô đong đưa trong gió đêm, ánh trăng chiếu rọi lên lớp đất đóng băng, và đường chân trời ở xa khuất trong bóng tối.

Ngô Hằng hòa mình vào đêm tối và biến mất.

Kho tiếp tục đổ sập từ từ phía sau anh.

Những chất nhầy màu vàng nhạt từ những vết nứt rò rỉ ra ngoài, phát ra ánh sáng kỳ lạ dưới ánh trăng.

Và ở sâu dưới lòng đất, tiếng gầm rú của Cõ

Nơi đây không hề có ánh sáng; chỉ có ánh phát quang yếu ớt từ chính những tảng đá.

Không khí nghỉ ngơi như trong một ngôi mộ sâu thẳm; nhiệt độ luôn ở mức mười hai độ C, độ ẩm bằng không.

Trong sự yên lặng tuyệt đối ấy, ngay cả tiếng tim mình đập cũng nghe thấy rất rõ.

Ngô Hằng ngồi trên một tảng đá bazan đen phẳng lì. Bề mặt đá có những hoa văn phức tạp – đó là những họa tiết kết tinh tự nhiên hình thành do năng lượng xâm nhập vào đá trong thời gian dài. Những hoa văn này lan tỏa ra xung quanh, tập trung vào điểm trung tâm là anh ta, và cuối cùng hòa vào lớp đá phía trước, cách đó ba mét.

Ở đó, trông chỉ giống như một lớp đá bình thường mà thôi…

Nhưng đôi mắt Ngô Hằng lại nhìn thấy được nhiều hơn thế.

Cách dưới lòng đá năm mươi mét, có một căn phòng đang treo lơ lửng. Bốn bức tường của căn phòng được tạo thành từ năng lượng thuần khiết; những dải năng lượng màu xám trắng xoắn quýt vào nhau, tạo thành một “lồng giam” bất thông. Bên trong lồng không có ánh sáng, không có âm thanh, không có dấu hiệu của thời gian trôi qua – chỉ có sự đau khổ vĩnh cửu mà thôi.

Lucifer và Michael đang ở bên trong đó. Họ đã bị nén lại thành hai điểm sáng: một màu đen tuyền, một màu trắng tinh khôi. Hai điểm sáng đó quay chậm rãi, đẩy nhau ra xa nhưng cũng hút nhau lại gần, duy trì một trạng thái cân bằng mong manh trong sự tĩnh lặng.

Cách giam cầm này không cho phép chúng ngủ say, cũng không để chúng tỉnh táo hoàn toàn; chúng luôn ở trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, năng lượng liên tục bị tiêu hao nhưng không thể phục hồi.

Ngô Hằng giơ tay phải lên, các ngón tay dang rộng. Lòng bàn tay hướng về phía lớp đá phía dưới.

Bề mặt đôi găng tay cân bằng xuất hiện những gợn sóng nhỏ, giống như những giọt nước rơi xuống mặt nước yên tĩnh.

Những gợn sóng ấy xuyên qua lớp đá, vượt qua khoảng cách năm mươi mét, và lặng lẽ chạm vào bức tường bên ngoài “lồng giam” năng lượng đó.

“Lồng giam” không hề phản ứng gì cả. Nó được thiết kế theo nguyên lý chỉ cho phép năng lượng bên ngoài đi vào, nhưng không cho phép năng lượng bên trong thoát ra. Đây là một trong những mô hình “lồng giam” mà Chúa đã tưởng tượng ra; Ngô Hằng đã mất ba tháng để suy luận ngược lại mới có thể giải mã được cấu trúc này.

Đầu ngón tay anh hơi cong lại… Một sợi tơ màu xám trắng mảnh mai, gần như không thể nhìn thấy được, từ chiếc găng tay của anh tuôn ra, giống như sợi tơ nhện mỏng manh nhất, xuyên qua bức tường bên ngoài “lồng giam”, và đi sâu vào bên trong.

Sợi tơ đó đầu tiên chạm

Những sợi tơ mỏng ấy hấp thụ đi một luồng năng lượng nhỏ. Lượng năng lượng đó rất ít – có lẽ chỉ bằng một phần triệu so với sức mạnh mà Lucifer đang sở hữu vào lúc này. Nhưng đối với Ngô Hằng, thì đủ rồi. Anh thu hồi luồng năng lượng đó và kết tụ nó thành một khối tinh thể màu đen trong lòng bàn tay mình; bề mặt của khối tinh thể liên tục xuất hiện những vết nứt nhỏ, nhưng chúng lại được “sửa chữa” lại dưới sự kiểm soát của lực cân bằng. Sau đó, những sợi tơ mỏng ấy hướng về phía một điểm sáng màu trắng… Đó là sức mạnh của Michael. Lần này, cảm giác mà anh trải qua hoàn toàn khác biệt: tiếng vang của bài ca thiêng liêng từ thiên đường, sự mơ hồ ẩn sau lòng trung thành, sự biến dạng cá tính do nhiệm vụ áp đặt, và còn có cả loại ghen tị sâu kín mà ngay cả bản thân anh cũng không dám thừa nhận… Bản chất của sức mạnh chính là sự “tuân thủ” tuyệt đối – tuân theo ý chí cao cả hơn, tuân theo số phận đã định, tuân theo mọi thứ được coi là “đúng đắn”. Anh lại hấp thụ thêm một luồng năng lượng nữa, và một khối tinh thể màu trắng hình thành trong lòng bàn tay trái của anh. Ngô Hằng thu hồi những sợi tơ mỏng ấy, đưa hai bàn tay lại với nhau. Hai khối tinh thể đó va chạm vào nhau, tan biến thành dòng năng lượng thuần khiết và được anh hấp thụ; quá trình này kéo dài ba giây. Khi nó kết thúc, hai tia sáng màu đen và màu trắng lóe lên trong đáy mắt anh, rồi biến mất. Anh mở mắt ra… Đây là lần thứ bảy mươi ba anh “trộm” năng lượng này. Từ ngày lời nguyền được thi hành, mỗi đêm lúc nửa đêm, anh đều đến đây, ở lại khoảng ba mươi phút để lấy đi hai luồng năng lượng. Lượng năng lượng anh hấp thụ được được kiểm soát một cách chuẩn xác, đủ để không bị Lucifer hay Michael phát hiện. Chúng sẽ cho rằng những sự mất mát này là do “hình phạt liên tục từ chiếc lồng giam này”, chứ không hề nghi ngờ có ai đang “trộm” năng lượng bên ngoài. Nhưng Ngô Hằng cần không chỉ là năng lượng… Anh còn muốn hiểu rõ bản chất của chúng, phân tích cấu trúc của chúng, và tìm ra cách để tiêu diệt chúng hoàn toàn. Lời nguyền chỉ là tạm thời thôi; chiếc lồng giam này rồi cũng sẽ bị mài mòn, những cánh cửa giam sẽ bị gỉ sét… Giải pháp thực sự duy nhất là đốt cháy chúng thành tro bụi, không để lại chút tàn dư nào. Anh đứng dậy, nhìn xuống lớp đá phía dưới một lần cuối cùng, rồi quay người đi theo con đường hẹp mà mình đã đi đến. Con đường đó thẳng đứng, không có bậc thang, chỉ có những hốc sâu cách nhau hai mét trên vách đá. Ngô Hằng không cần phải leo trèo; anh đi trên vách

1/1 0%