lore

Chương 1535: Luyện Hóa Thiên Đường

7,173 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Ngô Hằng đứng trong phòng ngai của cung điện địa ngục, khối lập phương bạc treo lơ lửng trước mặt ông, ánh sáng từ nó phát ra ổn định và dịu nhẹ.

Ông giơ tay phải lên; mảnh vỡ sáng tạo kia đã hoàn toàn hòa nhập vào Cây Đặc Tính.

Sức mạnh của mảnh vỡ ấy giống như giọt mực rơi xuống nước trong, lan tỏa chậm rãi khắp cơ thể ông – một quá trình hòa nhập yên bình, len lỏi từ tận xương tủy.

Ông nhắm mắt lại, và những rễ cây Đặc Tính bắt đầu mọc ra từ cơ thể ông.

Những rễ ấy màu bạc trắng, mảnh mai như sợi tóc, và có số lượng lên đến hàng ngàn.

Chúng xuyên qua bầu trời màu đỏ tối của địa ngục, xuyên qua thế giới loài người, xuyên qua đống đổ nát của thiên đường, xuyên qua những vùng đất hoang vu màu xám bạc của thế giới Thiên Khai, và xuyên qua những vùng đất vừa được thanh tẩy sau đại dịch.

Những rễ ấy không bỏ sót bất kỳ góc khuất hay dao động năng lượng nào.

Ngô Hằng đang tìm kiếm một thứ gì đó.

Không phải là những mảnh vỡ – vì chúng đã nằm trong tay ông rồi – mà là thứ có nguồn gốc cùng với những mảnh vỡ ấy. Mối liên kết này chỉ mới xuất hiện sau khi ông hấp thụ chúng.

Những mảnh vỡ sáng tạo không thể xuất hiện từ không trung; khi chúng được kiểm soát, chắc chắn phải có một người tạo ra chúng.

Đó là Chúa Trời.

Những rễ cây tiếp tục mọc ra, xuyên qua ranh giới của thế giới này và bước vào khoảng không.

Khoảng không không phải là không gian, cũng không phải là thời gian; nơi đó không có gì cả: không ánh sáng, không âm thanh, không nhiệt độ, không có hướng trên, dưới, trái, phải… Nhưng những rễ cây vẫn có thể phát triển trong khoảng không – chúng là những thực thể tập trung năng lượng, không cần dựa vào vật chất.

Chúng lướt qua khoảng không, giống như vô số con rắn vô hình, tiến sâu vào những điều chưa biết.

Thời gian trôi qua lặng lẽ. Ngô Hằng không biết đã trải qua bao lâu – có thể là vài phút, hoặc vài giờ – ông cũng không quan tâm đến điều đó, chỉ để những rễ cây tiếp tục tiến về phía trước, cho đến tận nơi xa nhất mà chúng có thể đến được.

Rồi, ông đã chạm vào nó.

Một nguồn năng lượng từ nơi cực kỳ xa xôi truyền đến, yếu ớt đến mức giống như sợi tơ nhện rung rinh trong gió.

Nó mờ nhạt đến gần như không tồn tại, nhưng bản chất của nó lại hoàn toàn giống hệt với những mảnh vỡ sáng tạo – cùng nguồn gốc, cùng tần số, cùng những dao động năng lượng.

Những rễ cây của Ngô Hằng theo dõi nguồn năng lượng ấy, giống như việc theo dõi dòng nước để tìm nguồn gốc của nó.

Nguồn gốc của

Tại đó, có một tảng đá.

Ngô Hằng mở mắt ra.

Điểm trong mắt vẫn còn ánh sáng bạc mờ, phải vài giây sau mới dần tàn đi.

Thông tin về tảng đá ấy đã được truyền về thông qua những rễ cây: kích thước không lớn, khoảng ba mét vuông, được chạm khắc từ một khối đá trắng nguyên khối, bề mặt không hề có hoa văn hay phép thuật nào, hoàn toàn trống rỗng.

Nhưng bên trong nó ẩn chứa một luồng khí tức cực kỳ cổ xưa và trong sáng – đó là khí tức của Chúa Trời.

Không phải chính Thượng Đế, mà là dấu vết mà Ngài để lại khi từng đặt chân tới nơi này, giống như những vết hẹp trên tuyết sau khi con người đứng dậy.

Dấu vết vẫn còn đó, nhưng người đã đi xa.

Luồng sức mạnh ấy, sợi dây mỏng manh kéo dài từ hư không, được gắn vào tảng đá này; nó giống như một sợi dây neo, nối Chúa Trời với thế giới này.

Sợi dây ấy mỏng đến nỗi suýt nữa đứt gãy, nhưng vẫn còn tồn tại.

Ngô Hằng bước ra khỏi không gian gấp nếp, và giờ đây anh đang đứng trên đống đổ nát của thiên đường.

Thiên đường ngày xưa là vương quốc của ánh sáng – các đền thờ, hành lang, vườn cây, quảng trường… tất cả đều được tạo thành từ ánh sáng, trong sáng, rực rỡ và ấm áp.

Bây giờ, tất cả những ánh sáng ấy đều đã tắt ngúm.

Các đền thờ đổ sập, hành lang vỡ nát, vườn cây héo úa, quảng trường phủ đầy những sợi nấm đen – đó là di tích của chiến tranh.

Bầu trời mang màu xám trắng, không mây, không gió, không tiếng động; chỉ còn lại những đống đổ nát và những sợi nấm đang dần khô cạn.

Những thiên thần còn sót lại nhìn thấy bóng dáng của Ngô Hằng, liền hoảng sợ lùi lại, trốn vào những góc khuất xa xôi hơn.

Ngô Hằng đi thẳng về phía sâu thẳm nhất của thiên đường, về phía tảng đá ấy.

Bàn thờ bị chôn vùi dưới những cột đá đổ nát.

Những cột đá này được tạo thành từ ánh sáng thiêng liêng, từng nâng đỡ những đền thờ cao nhất của thiên đường; bây giờ chúng đã vỡ vụn và rải rác khắp nơi.

Ngô Hằng giơ tay lên, và những cột đá như bị một bàn tay vô hình đẩy đi, lăn sang hai bên; bụi bặm bay lên rồi từ từ rơi xuống.

Bàn thờ hiện ra trước mắt anh – màu xám trắng, phủ đầy bụi bặm; nó rất nhỏ bé, không hề nổi bật chút nào; nếu không tìm kiếm cẩn thận, thì chắc chắn sẽ không ai để ý đến nó.

Ngô Hằng đứng trước bàn thờ, cúi đầu nhìn kỹ.

Anh quỳ xuống, đặt lòng bàn tay lên mặt đá.

Đá lạnh buốt, nhưng ngay lúc lòng bàn tay chạm vào nó, luồng khí tức ấy bỗng nhiên dao độ

Và tảng đá này, cũng chính là tảng đá nền đầu tiên được dùng để xây dựng Thiên Đường.

Thời gian trôi qua, nhưng nó vẫn còn đó.

Ngô Hằng không do dự, anh đứng dậy và nâng cao hai tay.

Anh muốn luyện hóa toàn bộ Thiên Đường này.

Ánh sáng đặc biệt bắt đầu tuôn trào từ lòng bàn tay anh, tạo thành một vầng sáng bạc trắng lan tỏa khắp nơi.

Nhưng ánh sáng ấy không chói lọi; nó giống như dòng thủy triều tràn ngập lên bàn thờ, lấp đầy những đống đổ nát của đền thánh, trải qua hồ Ánh Sáng khô cạn, len vào những khe hở của hành lang, và bao phủ mọi inch đất đai của Thiên Đường.

Rễ của “Cây Đặc Tính” bắt đầu mọc ra từ cơ thể anh.

Không phải là những rễ vật chất, mà là những thực thể năng lượng, giống như vô số tia sáng bạc mảnh mai.

Những rễ ấy xâm nhập vào đất đai của Thiên Đường, vào đống đổ nát của đền thánh, vào khe hở của các hành lang.

Chúng tìm kiếm từng chi tiết cấu trúc, từng nút giao điểm, từng dòng năng lượng trong Thiên Đường, và liên tục phân tích chúng.

Trước hết, anh cần hiểu rõ bản chất thực sự của Thiên Đường mới có thể tái tạo nó.

Cấu trúc của Thiên Đường phức tạp hơn anh tưởng tượng.

Nó không phải là một công trình kiến trúc, cũng không phải là một không gian thông thường, mà là một mạng lưới – thực chất, đó là một mạng lưới được dệt nên từ Ánh Sáng Thánh, bao phủ toàn bộ không gian.

Mỗi nút giao điểm trong mạng lưới này đều đại diện cho một quy luật: sự vận hành của ánh sáng, việc truyền dẫn âm thanh, dòng chảy của năng lượng.

Những quy luật này đã được Chúa tạo ra từ thuở ban đầu, và vẫn đang hoạt động sau hàng ngàn năm. Những rễ của Ngô Hằng quấn quanh những nút giao điểm ấy và từng cái một tiến hành khám phá.

Một số nút giao điểm đã trở nên im lặng hoàn toàn.

Khi Metatron chế tạo thanh kiếm thiên thạch, anh ta đã chiếm đi rất nhiều quyền lực của Thiên Đường; những nút giao điểm ấy giống như những chiếc đồng hồ bị lấy pin đi, kim đồng hồ dừng lại, trong khi bộ máy vẫn còn tồn tại.

Một số nút giao điểm vẫn đang hoạt động, nhưng rất yếu ớt, giống như những ngọn đèn sắp tắt.

Còn có những nút giao điểm ẩn sâu trong bóng tối, ở những nơi khuất nhất, ít ai để ý đến.

Trên những nút giao điểm ấy vẫn còn lưu lại dấu vết cổ xưa – không phải của Metatron, cũng không phải của bất kỳ vị thiên thần lớn nào, mà là dấu vết của Chúa. Khi những rễ của Ngô Hằng chạm vào những nút giao điểm ấy, những dấu vết ấy rung động nhẹ nhàng, giống như tiếng điện tĩnh.

Đó không phải là Chúa đang sống, mà là những dấu ấn m

1/1 0%