lore

Chương 1555: Chuyển các tiêu đề/chú thích sang tiếng Việt có dấu.

7,228 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Ngô Hằng đứng trong ánh sáng, nhắm mắt lại. Ý thức của anh ta theo dòng ánh sáng ấy lan rộng ra ngoài, không ngừng mở rộng, giống như những rễ cây vươn ra khắp mọi hướng.

Anh ta đi qua ranh giới của địa ngục, qua ranh giới của Thế giới loài người, qua đống đổ nát của thiên đường, và xuyên qua khoảng trống vô tận.

Những “rễ” của anh ta chạm vào thế giới đầu tiên.

Đó là Thế giới Thiên Khai.

Anh ta nhớ về thế giới ấy: bầu trời màu tím đậm, cung điện của Michael, con người bị nô lệ hóa, và cô gái tên Lucy.

Những “rễ” của anh ta quấn quanh thế giới ấy, kết nối với nó, giống như một sợi dây, một đầu buộc vào tay anh ta, đầu kia buộc vào thế giới ấy.

Anh ta có thể cảm nhận được thế giới ấy đang rung chuyển, nhưng nó không chống cự. Không phải vì nó không muốn chống cự, mà là vì nó không thể chống cự được. Quyền lực và sức sáng tạo của anh ta cao hơn cả những quy tắc của thế giới ấy.

Giống như luật pháp cao hơn các quy định địa phương, hiến pháp cao hơn luật pháp, thì anh ta chính là hiến pháp ấy.

Những “rễ” của anh ta tiếp tục lan rộng ra ngoài.

Thế giới thứ hai là Thế giới Dịch Bệnh – nơi mà mặt đất đã bị xâm nhập bởi “Mẹ của Dịch Bệnh”, những vùng đất đã được thanh tẩy vẫn đang hồi phục, và những con người đã được giải phóng vẫn đang xây dựng lại cuộc sống của mình.

Những “rễ” của anh ta quấn quanh thế giới ấy, và nó cũng không chống cự.

Thế giới thứ ba nằm ở nơi xa hơn, một thế giới bị quỷ dữ thống trị.

Nơi đó không có thiên thần, không có con người, chỉ có quỷ dữ – chúng ăn thịt lẫn nhau, và kẻ mạnh chiếm ưu thế.

Khi những “rễ” của anh ta chạm vào ranh giới của thế giới ấy, một lực lượng đã phản đối lại, đó là sự chống cự bản năng, giống như khi bạn vô tình đạp phải một cành cây và cành cây đó bật tung.

Nhưng anh ta không quan tâm đến điều đó; những “rễ” của anh ta vẫn tiếp tục xuyên qua. Trong suy nghĩ của anh ta, thế giới ấy giống như một quả óc chó: vỏ cứng, bên trong trống rỗng.

Thế giới thứ tư là nơi mà thiên thần và con người cùng tồn tại.

Thiên thần không thống trị, con người không chống đối.

Họ sống cùng nhau, giúp đỡ lẫn nhau, và cũng giết chóc lẫn nhau… Giống hệt như xã hội loài người vậy. Những “rễ” của anh ta quấn quanh thế giới ấy, và nó không hề có phản ứng gì.

Thế giới thứ năm, thứ sáu, thứ bảy… Những “rễ” của anh ta lan rộng khắp không gian vô tận, giống như một tấm lưới đang được dệt nên.

Mỗi khi chạm vào một thế giới nào đó, anh ta lại buộc một sợi dây vào đó; đầu kia của sợi

Không phải là chinh phục, không phải là xâm lược, mà chỉ đơn giản là kết nối các thế giới lại với nhau.

Giống như việc xây dựng cây cầu – một cây cầu nối hai hòn đảo, mười cây cầu nối mười hòn đảo, một trăm cây cầu nối một trăm hòn đảo.

Cuối cùng, những hòn đảo ấy không còn đơn lẻ nữa, mà trở thành một lục địa thống nhất.

Giữa mỗi miền đất đều có một cánh cửa, và chiếc chìa khóa ấy nằm trong tay anh ta.

Ý thức của anh ta đứng ở trung tâm của lục địa ấy, nhìn ngắm những thế giới đã được anh ta kết nối lại với nhau.

Chúng giống như những khối màu trên khối Rubik’s Cube – đỏ, xanh dương, xanh lá, vàng, đen, trắng; mỗi màu sắc đại diện cho một thế giới riêng biệt.

Anh ta vươn tay ra, điều khiển những khối màu ấy trong ý thức của mình:

Màu đỏ được đặt sang một bên, màu xanh dương sang bên kia, màu xanh lá đặt bên cạnh màu đỏ, màu vàng đặt lên trên màu xanh dương…

Điều này không hề ngẫu nhiên, mà tuân theo những quy luật nhất định: những thế giới tương tự được đặt cạnh nhau, những thế giới bổ sung cho nhau được kết nối lại với nhau, còn những thế giới mâu thuẫn thì bị tách biệt ra.

Giống như việc ghép hình – mỗi miếng ghép đều có vị trí riêng của nó.

Anh ta mở mắt ra.

Những câu thần chú trên bục đá vẫn đang phát sáng, nhưng không còn là màu bạc nữa, mà là bảy màu sắc khác nhau:

Màu đen của nỗi sợ hãi, màu xanh lá của sự sinh sôi, màu xám của sự u ám, màu đỏ của sự hung hăng, màu vàng của sự kiêu ngạo, màu trắng của sự giả tạo, màu tím của sự sa đọa.

Bảy màu sắc ấy hòa quyện vào nhau, tạo thành một dòng sông chảy trôi.

Khối Rubik’s Cube màu bạc đã biến mất; nó đã hóa thành những câu thần chú ấy, hóa thành những tia sáng ấy, và trở thành con đường kết nối vô số thế giới.

Anh ta đứng ở trung tâm bục đá, nhìn ngắm những tia sáng ấy.

Anh ta biết rằng từ khoảnh khắc này trở đi, những thế giới song song ấy no longer còn song song nữa; chúng đã được kết nối lại với nhau thông qua anh ta.

Đó không phải là sự kết nối về mặt vật lý, mà là sự kết nối về mặt logic – giống như việc phá bỏ những bức tường; những căn phòng vẫn là những căn phòng đó, nhưng bạn có thể đi từ căn này sang căn kia, từ căn kia sang căn này.

Không cần đến con đường nào cả; chỉ cần ý chí của anh ta mở ra cánh cửa đó là đủ.

Anh ta muốn đến thế giới nào, anh ta có thể đến; anh ta muốn biến thế giới đó thành cái gì, anh ta có thể làm được.

Những thế giới ấy giống như những khối màu trên khối Rubik’s Cube, đang chờ đợi anh ta để điều khiển, kết hợp và tạo

Bên ngoài, bầu trời của địa ngục vẫn mang màu đỏ tối, nhưng ánh sáng vàng ở phía xa càng trở nên rực rỡ hơn.

Đó chính là thiên đường mà anh ta vừa tạo ra.

Anh ta đứng đó, gió thổi qua, mang theo mùi lưu huỳnh và cũng mang theo hương thơm của ánh sáng thiêng liêng. Anh ta hít một hơi rồi thở ra.

Không thấy nó thơm lắm, cũng không thấy hôi, chỉ là không khí bình thường mà thôi.

Anh ta đứng trước cánh cửa dịch chuyển, bệ đá vẫn đang phát sáng.

Những ánh sáng đó sẽ luôn tồn tại, bởi vì con đường dẫn đến các thế giới kia sẽ mãi mãi mở ra.

Không phải tạm thời, mà là vĩnh viễn. Điều anh ta muốn là sự kết nối vĩnh cửu, chứ không phải chỉ là sự giao tiếp tạm thời; đó là sự hòa nhập mãi mãi.

Anh ta muốn biến những thế giới này thành “khối Rubik’s Cube” nằm trong tay mình.

Tạo ra, tái tổ chức chúng, giống như Chúa đã tạo ra thế giới này – biến sự hỗn loạn thành trật tự, biến sự vô tổ chức thành có tổ chức, biến sự chia rẽ thành sự thống nhất.

Anh ta quay người trở lại cung điện; vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Những thế giới ấy, những quy tắc ấy, những quyền hạn ấy đều cần anh ta từng bước sắp xếp lại.

Không thể hoàn thành được trong một ngày, nhưng anh ta vẫn còn thời gian.

Anh ta ngồi xuống chiếc ghế bằng thép trong Phòng Ngai Vàng; ánh sáng của khối Rubik’s Cube màu bạc đã biến mất, thay vào đó là những ánh sáng màu sắc khác nhau.

Chúng tỏa ra từ bệ đá chứa phép thuật, xuyên qua nền nhà, xuyên qua bức tường, xuyên qua trần nhà, chiếu sáng toàn bộ Phòng Ngai Vàng.

Những ánh sáng ấy lấp lánh trên khuôn mặt anh ta: đỏ, xanh lá, xám, đỏ, vàng, trắng, tím… Biểu cảm của anh ta không hề thay đổi.

Anh ta nhắm mắt lại, ý thức lại một lần nữa hòa mình vào những thế giới ấy.

Những thế giới ấy giống như những hạt chuỗi, được xâu dọc theo dòng suy nghĩ của anh ta. Anh ta từng hạt một để cảm nhận nhiệt độ, kết cấu và hình dạng của chúng.

Thế giới Thiên Khải ấm áp, giống như bánh mì vừa ra lò; Thế giới Dịch Bệnh lạnh lẽo, giống như sữa lấy ra từ tủ lạnh; Thế giới Quỷ Dữ nóng bỏng, giống như thanh sắt đang cháy đỏ; Còn thế giới nơi thiên thần và con người cùng tồn tại thì vừa ấm vừa mát, giống như nước sôi trắng.

Mỗi thế giới đều khác nhau, mỗi thế giới đều có những vấn đề riêng, và anh ta cần giải quyết từng vấn đề đó một.

Ngô Hằng đứng trên bệ đá chứa phép thuật, những ánh sáng màu sắc xoay tròn dưới chân anh ta. Anh ta đã s

1/1 0%