lore

Chương 1596: Không đề

7,017 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Sức mạnh của bốn hiệp sĩ lướt qua những thế giới ấy mà không dừng lại, bởi vì nơi đó không hề có bất kỳ đặc tính nào được tạo ra – chỉ toàn là hư vô mà thôi.

Thế giới thứ năm, Vùng Địa Ngục Hỗn Loạn.

Nơi đó, thế giới tồn tại nhưng lại trong trạng thái hỗn loạn hoàn toàn.

Quy luật ở đó rối ren, năng lượng rối ren, và sinh vật cũng rối ren không kém.

Thiên thần và ác quỷ đánh nhau, con người và quái vật lẫn lộn vào nhau.

Không có trật tự, không có hướng đi, chỉ toàn là những cuộc chiến tranh và sự nuốt chửng không ngừng nghỉ. Sức mạnh của bốn hiệp sĩ đã bay vòng quanh ranh giới của những thế giới ấy rồi mới quay trở lại.

Nơi đó có những mảnh vụn mang tính chất sáng tạo, nhưng chúng đã bị ô nhiễm bởi mùi máu của những cuộc chiến, bởi lòng thù hận, và bởi quy luật của sự sống còn theo nguyên tắc “kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu”.

Không phải là không thể thanh tẩy chúng, mà là việc thanh tẩy đòi hỏi nhiều sức lực hơn cả giá trị thực sự của những mảnh vụn ấy.

Thế giới thứ sáu, Vương Quốc Thần Linh Đổ Nát.

Nơi đây từng có thần linh, nhưng giờ đây, các vị thần đã chết.

Đền thờ đổ nát, tượng thần vỡ vụn, tín đồ tan tác, và những nguồn sức mạnh thần linh còn sót lại lang thang trong đống đổ nát, như những linh hồn lạc lõng.

Những mảnh vụn mang tính chất sáng tạo vẫn còn ẩn mình trong những nguồn sức mạnh ấy, nhưng chúng đã bị ăn mòn gần hết bởi những oán hận của tín đồ, bởi sự kiên trì của các vị thần, và bởi thời gian.

Sức mạnh của bốn hiệp sĩ lướt qua bầu trời của vương quốc thần linh ấy mà không hề hạ cánh.

Ngô Hằng duy trì trạng thái cảm nhận trong không gian vô tận trong thời gian rất lâu – có thể một giờ, có thể cả một ngày.

Một khối ma trận màu bạc xoay tròn trước mắt anh, những tia sáng chuyển động liên tục… Lông mi anh không hề rung động, hơi thở anh vẫn bình thường.

Anh đang tìm kiếm… tìm kiếm thế giới đúng đắn ấy.

Bỗng nhiên, vào một khoảnh khắc nào đó, trạng thái cảm nhận của anh dừng lại.

Đó là một thế giới rất xa xôi – đến mức sức mạnh của bốn hiệp sĩ phải mất một thời gian dài mới chạm tới ranh giới của nó.

Nhưng ngay khi chạm tới, Ngô Hằng biết ngay đó chính là thế giới mình đang tìm kiếm.

Không phải vì nó lớn, không phải vì nó sáng chói, mà là bởi vì những thứ bên trong nó – hơi thở ấy, nguồn sức sống mãnh liệt đến mức gần như tràn ra ngoài…

Đó không phải là năng lượng sống thông thường, không phải là sức sống của cây cỏ hay độ

Không khí dày đặc như siro.

Ánh sáng nặng nề, u ám như ngày mưa.

Đất đai mềm nhũn, giống như đầm lầy.

Mọi khoảng trống trong thế giới ấy đều được lấp đầy bởi ý chí “muốn sống”; ý chí ấy trào ra ngoài, không còn chỗ nào để tồn tại nữa.

Khi ý thức của Ngô Hằng xuyên qua lớp rào cản ấy, một dòng sinh mệnh kinh hoàng, đến mức gây ngạt thở, đã ập vào tâm trí anh.

Đó không phải là một cuộc tấn công, mà là sự trào dâng.

Đó là những ý chí về sự sống đã tích tụ trong thế giới ấy suốt bao năm trời, đậm đặc đến mức không thể hòa tan, và giờ đây, chúng đang tìm cách thoát ra ngoài.

Chúng không muốn làm hại Ngô Hằng, mà chỉ muốn trào ra ngoài mà thôi.

Dòng sinh mệnh ấy đập vào ý thức anh, giống như những con sóng đập vào đá ngầm; chúng vỡ vụn, nhưng vẫn tiếp tục ập đến không ngừng.

Tinh khiết, hung hãn, và không ngừng nghỉ…

Ý thức của Ngô Hằng vẫn ổn định trong dòng sinh mệnh ấy; nó không bị cuốn trôi đi, cũng không bị chìm đắm.

Anh đứng giữa dòng xoáy ấy như một tảng đá vững chãi, cảm nhận được bản chất, nhiệt độ, và “nhịp đập” của sức mạnh ấy.

Nó đang sống!

Toàn bộ thế giới này đang sống!

Điều này không phải là ẩn dụ, mà là sự thật: từng inch đất đai, từng hơi thở, từng khoảng trống trong thế giới này đều được ngập tràn bởi ý chí “muốn sống”.

Năng lượng sống ở đây không phải là tự nhiên, mà là sản phẩm của sự tuyệt vọng và sự ép nén linh hồn con người.

Ý thức của Ngô Hằng quay trở lại bình thường, và sức mạnh của Bốn Kỵ Sĩ cũng được thu hồi.

Anh mở mắt, nhìn vào quyền lực của cái chết nằm trong lòng bàn tay mình.

Ánh sáng màu xám trắng ấy vẫn còn đó, không hề thay đổi.

Nhưng ánh mắt anh đã thay đổi; đó không phải là sợ hãi hay hào hứng, mà là sự xác nhận: Đúng rồi, chính nó!

Thế giới ấy… dòng sinh mệnh ấy… lĩnh vực ấy, vốn đã gần như bùng nổ vì những ý chí sống mãnh liệt của con người…

Chắc chắn ở đó phải có những yếu tố sáng tạo… Và có thể không chỉ một yếu tố, mà là cả một khối lớn… Có thể đã bị vỡ vụn, nhưng vẫn chưa tản đi hết…

Anh muốn đến xem thử.

Khối Rubik màu bạc trắng xoay tròn trước mắt anh; những điểm sáng trên nó đang chuyển động.

Anh đưa tay ra, vẽ một đường nhẹ lên khối Rubik… Tọa độ của thế giới ấy đã được ghi lại.

Trên bề mặt khối Rubik xuất hiện thêm một điểm sáng mới; nó sáng hơn tất cả các điểm sáng khác, rực rỡ như một mặt

Những suy nghĩ của những người đó vẫn còn lưu lại ở thế giới kia, như hàng triệu con đom đóm, làm sáng rực cả không gian ấy.

Không vội, không vội.

Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi đi.

Anh thu hồi quyền lực của cái chết vào lòng mình, tựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại.

Bốn nguồn sức mạnh từ từ chảy trong cơ thể anh: chiến tranh, dịch bệnh, đói khát… và cái chết.

Chúng đã yên lặng xuống, như bốn con thú hoang đã được thuần phục, nằm im trên các cành cây của “Cây Đặc Tính”, đang ngủ gật… Chúng đang chờ đợi chủ nhân dẫn chúng đến thế giới tiếp theo.

Phòng Ngai Vàng trở nên yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng ồn ào của khối Rubik xoay tròn và tiếng tích tách thỉnh thoảng từ những ngọn đuốc lửa sulfur.

Ngô Hằng ngồi trên chiếc ghế thép, hít thở đều đặn, mí mắt hơi nhăn lại.

Ý thức của anh vẫn đang lưu luyến bên rìa thế giới kia, vẫn cảm nhận được hơi ấm của dòng sinh mệnh ấy.

Dày đặc, nóng bỏng… như cháo vừa mới nấu xong.

Đó không phải là hơi nóng sạch sẽ, mà là loại hơi nóng bị nén giữ quá lâu, mang theo mùi mồ hôi và máu.

Anh mở mắt, nhìn lên trần nhà.

Trần nhà làm bằng đá, màu đỏ tối, có dấu vết của khí sulfur.

Anh nhìn mãi, rồi lại nhắm mắt lại, tiếp tục chờ đợi.

Chờ cho khối Rubik được chuẩn bị xong, chờ cho bốn nguồn sức mạnh đó tích tụ đủ năng lượng, chờ cho bản thân mình suy nghĩ rõ ràng về việc làm thế nào để bước vào thế giới đó, làm thế nào để lấy được mảnh vỡ sáng tạo ấy, và làm thế nào để lấy nó ra một cách an toàn, không làm cho thế giới đó bị phá hủy.

Trong Phòng Ngai Vàng của Cung Điện Địa Ngục, khối Rubik màu bạc trắng treo lơ lửng trước mặt Ngô Hằng, từ từ xoay tròn.

Bề mặt của nó không còn phẳng như gương nữa, mà xuất hiện vô số những đường gân nhỏ, giống như lòng sông khô cạn, như mặt đất nứt nẻ, hay như những mảnh vụn của một loại chữ cổ đại nào đó.

Những đường gân ấy đang phát sáng, không phải màu bạc trắng, mà là màu xám trắng – ánh sáng bị ô nhiễm bởi điều gì đó, không còn trong sạch nữa.

Ngô Hằng ngồi trên chiếc ghế thép, tay trái đặt lên tay vịn, tay phải đặt lên đầu gối.

Tư thế của anh không hề thay đổi, như thể chưa hề di chuyển gì cả.

Nhưng ý thức của anh đã không còn ở trong cung điện này nữa.

Nó đã vượt qua bầu trời đỏ tối của địa ngục, vượt qua các đám mây trên trái đất, vượt qua những vùng hoang mạc màu xám trắng của Thế Giới Thiên Khai, vượt qua mặt đất vừa được thanh tẩy

1/1 0%