lore

Chương 1536: Chuỗi quyền lực

7,260 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Chất liệu bắt đầu mềm đi, giống như sáp khi gặp nhiệt, từ trạng thái rắn chuyển thành trạng thái lỏng; dịch chất ấy có màu bạc trắng, không lạnh cũng không nóng, giống hệt thủy ngân.

Chúng chảy xuôi từ đống đổ nát, hợp lại thành những dòng suối nhỏ, tụ lại dưới chân Ngô Hằng.

Ngôi đền đã đổ nát đang tan chảy.

Những cột trụ từng cao vút như những cây nến, dần mềm ra, cong vênh và đổ sập. Những hoa văn khắc trên đỉnh cột vẫn còn đó, nhưng đã biến dạng, giống như lớp đường phủ tan chảy.

Hồ Ánh Sáng đã khô cạn giờ đây cũng đang tan chảy.

Những dòng chữ ma thuật trên thành hồ lấp lánh vài cái, rồi tắt hẳn; thành hồ biến thành một vũng chất lỏng màu bạc trắng.

Những hành lang bị đứt gãy cũng đang tan chảy; những bức cửa đá khắc tên các thiên thần, những bậc thang mà vô số thiên thần đã bước qua, những bức tường chứng kiến sự thăng trầm của thiên đàng… tất cả đều hóa thành chất lỏng.

Những thiên thần non mới sinh đang ẩn náu ở mép, nhìn ngôi nhà của mình dần tan chảy.

Có người quỳ gối khóc nức nở, có người che mặt không nỡ nhìn, có người quay đi không dám nhìn thẳng vào… Ngô Hằng hoàn toàn không quan tâm đến họ; những rễ của anh ta vẫn tiếp tục xuyên sâu vào lòng đất, qua nền đền đã tan chảy, qua những nút giao thông cổ xưa, để đến tận tầng đáy của thiên đàng.

Chiếc bàn thờ kia vẫn nguyên vẹn, không hề tan chảy.

Ánh sáng mang tính chất sáng tạo chiếu rọi lên nó; nó vẫn không hề dịch chuyển.

Rễ của Ngô Hằng quấn quanh nó, cố gắng nghiền nát nó… nhưng nó cực kỳ cứng rắn – không phải do chất liệu mà là do những rào cản được thiết lập bởi quy luật.

Tảng đá này từng được Chúa chạm vào bằng tay mình; trên nó vẫn còn lưu lại những quy luật được thiết lập từ thời khai thiên lập địa… Đó không phải là sức mạnh, mà là quyền hạn – những quy tắc mà Chúa đã đặt ra, không ai có thể thay đổi được.

Ngô Hằng không cố gắng tấn công mạnh mẽ, mà thay vào đó, anh ta chọn một cách khác: không nghiền nát, mà là đi vòng qua.

Rễ của anh ta len lỏi vào khe hở của tảng đá, xuyên qua các vân đá, đi qua những khoảng trống giữa các phân tử.

Khe hở rất nhỏ, nhưng những rễ của anh ta có thể trở nên cực kỳ mảnh mai; anh ta tìm thấy một sợi chỉ – mảnh mai đến mức gần như vô hình – kéo dài ra từ bên trong tảng đá, xuyên qua không gian hư vô, hướng về phía xa.

Đầu mút của sợi chỉ đó được buộc chặt vào trung tâm của tảng đá; ở đó có một điểm sáng nhỏ hơn cả hạt mè.

Đó chính là thứ mà Chúa đã để lại trong tảng đá – một

Đoạn dây đó đã bị đứt — không phải vì bị cắt đứt, mà là vì điểm gắn đã bị nhổ ra; một đầu của sợi dây mất đi chỗ dựa, trở nên giống như chiếc diều không dây, lơ lửng trong hư không và dần biến mất.

Điểm sáng ấy lơ lửng trong lòng bàn tay Ngô Hằng, nhỏ bé như hạt cải, nhưng lại tỏa ra ánh sáng chói lọi, đủ sức chiếu sáng cả vùng đất đổ nát của Thiên Đường.

Đây chính là quyền năng mà Chúa đã dùng để tạo ra Thiên Đường, là nguồn sức sáng tạo thuần khiết cuối cùng còn sót lại trên thế giới này.

Ngô Hằng nắm chặt điểm sáng ấy và tiếp tục quá trình luyện hóa.

Lượng chất lỏng tạo thành từ Thiên Đường ngày càng nhiều; những dòng suối màu bạc trắng hợp lại thành sông, và những con sông ấy lại tụ lại thành hồ.

Toàn bộ Thiên Đường đang tan chảy — các đền thờ, hành lang, vườn cây, quảng trường… tất cả đều hóa thành chất lỏng.

Những chất lỏng này tụ lại dưới chân Ngô Hằng, tạo thành một hồ nước màu bạc trắng xung quanh anh; mặt hồ yên bình như gương, phản chiếu bầu trời màu xám tro.

Ngô Hằng cúi xuống, đặt hai tay lên mặt hồ.

Ánh sáng đặc biệt của sức sáng tạo tuôn trào từ lòng bàn tay anh và được đưa vào hồ.

Nước trong hồ bắt đầu co lại, được nén lại.

Chất lỏng bị một lực vô hình ép nén, từ hồ biến thành ao, từ ao biến thành chậu, từ chậu biến thành bát, và từ bát biến thành ly.

Màu sắc của chất lỏng cũng thay đổi: từ màu bạc trắng chuyển sang màu bạc đen, từ màu bạc đen chuyển sang màu xám đậm, và từ màu xám đậm chuyển thành màu đen tuyền — không phải là màu đen của năng lượng bóng tối, mà là màu đen như kim loại.

Cuối cùng, nó hóa thành một chuỗi họa mi.

Kích thước không lớn, chỉ hơn móng tay cái một chút, hình dạng không đều, giống như một giọt nước đóng băng.

Toàn bộ chuỗi họa mi có màu đen tuyền, nhưng bề mặt lại phủ một lớp ánh sáng bạc mờ ảo, giống như ánh trăng rải trên mực đen.

Chuỗi họa mi không có dây xích, chỉ có viên đá treo này; mép của nó có những lỗ nhỏ để buộc dây.

Điểm sáng ấy — quyền năng mà Chúa đã dùng để tạo ra Thiên Đường — cũng được gắn sâu bên trong viên đá treo; mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng Ngô Hằng có thể cảm nhận rõ ràng ánh sáng yếu ớt nhưng ổn định đang phát ra từ bên trong nó.

Ngô Hằng cầm chuỗi họa mi trong lòng bàn tay; nó lạnh lẽo và nặng trĩu, giống như đang cầm một vì sao.

Anh có thể cảm nhận được có thứ gì đó đang chuyển động bên trong viên đá treo đó; đó chính là những quy luật, là “ý thức nguồn gốc của sự sáng tạo” đã được đóng băng lại trong khối kim loại nhỏ bé này.

Anh đứng dậy

Trong phòng ngai vàng không có bóng dáng ai cả; khối lập phương bạc vẫn đang treo lơ lửng, ánh sáng của nó vẫn ổn định như trước. Ngô Hằng ngồi trên chiếc ghế thép, ngón tay vuốt ve chiếc vòng cổ đó, ngón cái xoa nhẹ bề mặt chuỗi hạt – bề mặt trơn nhẵn như những hòn sỏi đã được dòng sông rửa trôi.

Cảm nhận sức mạnh trong cơ thể mình, anh chậm rãi nhíu mày lại.

Quá chậm rồi!

Một thế giới này sau thế giới khác được khám phá, từng mảnh vỡ được thu thập, từng bản sao được niêm phong…

Thế giới Dịch Bệnh đã mất bao lâu? Thế giới Thiên Khải lại mất bao lâu?

Và thế giới chính thì sao? Từ khi thiên thần rơi xuống, cho đến khi địa ngục được yên ổn, cũng mất bao nhiêu thời gian?

Thời gian cứ thế trôi qua, nhưng những thứ anh phải đối mặt thì không hề chờ đợi ai cả.

Bản thân của Amara vẫn còn tồn tại, sức mạnh của cô ấy đang dần hồi phục; ký ức của các bản sao sẽ được truyền về cho bản thân chính, và lần tỉnh dậy tiếp theo, cô ấy sẽ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Còn những thực thể chưa biết đến ở các thế giới song song khác… Những thế lực xấu xa đã cảm nhận được năng lượng sáng tạo ấy, đang tiến gần về phía thế giới chính.

Anh cần phải nhanh hơn nữa.

Anh hạ đầu nhìn chiếc vòng cổ trong lòng bàn tay mình; điểm sáng bên trong chuỗi hạt le lói, yếu ớt nhưng ổn định.

Đó là quyền năng mà Chúa dùng để tạo ra thiên đàng, là nguồn sức mạnh sáng tạo thuần khiết nhất của thế giới này. Chúa đã dùng nó để xây dựng nên thiên đàng và thiết lập trật tự cho thế giới này.

Nếu anh cũng có thể sử dụng nguồn sức mạnh này thì sao?

Anh giơ tay kia lên; ánh sáng sáng tạo tuôn trào từ lòng bàn tay mình, tạo thành một vầng sáng bạc óng ánh bao quanh chiếc vòng cổ.

Anh muốn thử can thiệp vào nó một chút.

Anh muốn hiểu rõ cách thức hoạt động của quyền năng ấy, muốn biết làm thế nào nó có thể tạo ra cả một thiên đàng. Nếu có thể hiểu được nguyên lý của nó, có lẽ anh sẽ có thể sao chép, tăng tốc quá trình đó, thậm chí loại bỏ những bước thừa thãi.

Khi ánh sáng bạc óng ánh chạm vào chiếc vòng cổ, điểm sáng bên trong chuỗi hạt bỗng nhiên sáng lên mạnh mẽ.

Như thể vừa được đánh thức, nó cảm nhận được nguồn sức mạnh tương đồng và đang phản ứng lại.

Ngô Hằng nhắm mắt lại, đưa cảm nhận của mình sâu vào bên trong chiếc vòng cổ. Anh có thể thấy cấu trúc của những điểm sáng ấy, giống như cấu trúc của một củ hành tây.

Lớp ngoài cùng là hình thức vật chất của thiên đàng – ánh sáng thiêng liêng, đá

1/1 0%