Tôi Có Một Ngôi Nhà Phiêu Lưu (Tôi Có Một Ngôi Nhà Kinh Dị)
Chiếc xe tang tỏa ra mùi hôi thối đậu lại ngay trước cửa; tiếng bi đá va vào nhau vang lên từ trần nhà, có người đi đi lại lại trong hành lang, còn phòng bên cạnh dường như đang cắt gì đó. Khóa cửa phòng ngủ rung nhẹ; vòi nước trong phòng tắm đã được khép chặt, nhưng vẫn tiếp tục rơi giọt không ngừng. Dưới gầm giường, có cái gì đó trông giống như quả bóng da đang lăn qua lăn lại. Những dấu chân ướt đẫm liên tục xuất hiện trên sàn nhà và đang từ từ tiến về phía này… Vào lúc ba giờ sáng, Trần Ca đang cầm con dao nhà bếp ẩn mình bên cạnh bộ sưởi; chiếc điện thoại trong tay anh vừa mới được bấm. “Chủ nhà! Đây chính là ‘không khí sôi động’ mà ông nói à?!”