lore

Chương 75: Biến Thiên

12,996 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Năm thứ hai mươi của triều đại Yongkang.

Ngày 3 tháng 11.

Mùa thu sâu.

Gió ở biên giới phía bắc lạnh hơn cả kinh thành.

Bình minh vừa ló rạng.

Bên ngoài doanh trại quân đội Jingbei, tiếng tập luyện đã vang lên.

Những cây giáo dài xuyên qua không khí.

Những con ngựa chiến gào thét.

Tiếng hô vang dội trên sân tập.

Phía sau các lều trại, trên một khoảng đất trống,

một bóng dáng trắng như tuyết đang chạy nhanh như điên.

Những chiếc lá rụng bị cuốn tung tóe khắp nơi.

“Tuyết Cầu!”

Lai Hỉ vừa đuổi theo vừa thở hổn hển.

“Ôi trời ơi!”

“Chậm lại một chút đi!”

Dường như Tuyết Cầu hoàn toàn không nghe thấy.

Nó nhặt lấy quả cầu gỗ trên mặt đất và tiếp tục chạy về phía trước.

Đuôi nó vung cao.

Trông rất hãnh diện.

“Hoàng tử!”

Lai Hỉ muốn khóc nhưng không có nước mắt.

“Ngài hãy quản lý nó đi!”

Không xa đó,

Tiêu Sách đang quỳ bên cạnh giá vũ khí, lau chùi cây giáo dài của mình.

Nghe thấy tiếng vọng, anh ta ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy bóng dáng trắng như tuyết kia, anh không nhịn được mà bật cười.

“Nếu nó muốn chạy, thì cứ để nó chạy.”

“Dù sao thì ngài cũng không thể đuổi kịp đâu.”

Lai Hỉ: “…”

Thật là đau lòng.

Tuyết Cầu từ xa nhìn thấy Tiêu Sách.

Ngay lập tức nó đổi hướng chạy và lao về phía anh ta như một tia chớp trắng.

Khi đến gần,

nó đột nhiên dừng lại.

Rồi ngửa đầu lên, đặt quả cầu gỗ xuống chân Tiêu Sách.

“Ào ủ…”

Tiêu Sách nhìn nó một cái.

“Lại đến rồi à?”

Tuyết Cầu vẫy đuôi.

Đôi mắt nó long lanh nhìn anh ta.

Tiêu Sách bật cười.

Anh ta nhặt lấy quả cầu gỗ và ném ra xa.

Quả cầu vẽ một đường cong.

Và Tuyết Cầu gần như ngay lập tức lao theo hướng quả cầu bay đi.

Tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại một bóng lướt thoáng qua.

Lai Hỉ tựa vào đầu gối, lắc đầu liên hồi.

“Đây đâu phải là sói.”

“Rõ ràng đây là một con chó.”

Vừa nói xong,

Tuyết Cầu đã quay trở lại với quả cầu gỗ trong miệng.

Khi đi qua bên cạnh Lai Hỉ, nó còn cố ý dùng đuôi quét qua người anh ta một cái.

“Hè!”

Lai Hỉ tròn mắt.

“Hoàng tử, xem này!”

“Nó cố ý đấy!”

Cuối cùng, Tiêu Sách cũng bật cười.

Những ngày này,

kể từ khi Tuyết Cầu đến đây.

Toàn bộ doanh trại trở nên sôi động hơn rất nhiều.

Ban đầu, các binh sĩ tưởng rằng Chú Zhao mang theo một con chó sói vua đến; họ hoảng sợ đến nỗi suýt nữa rút kiếm ra. Sau đó mới phát hiện ra rằng thứ này, dù trông giống chó sói nhưng tính cách lại rất hoang dã – hoặc là cướp thịt khô của binh sĩ, hoặc là đuổi theo những con ngựa chiến khắp doanh trại. Điều đáng ngạc nhiên là nó cũng rất thông minh; không ai có thể tiếp cận được nó, trừ Xiao Ce.

“Thế tử…”

Lai Hi tiến lên gần và thì thầm: “Tôi luôn cảm thấy… Xue Qiu ngày càng giống một người hơn.”

Xiao Ce ngẩng đầu lên: “Ai vậy?”

Lai Hi nói một cách nghiêm túc: “Chính Ngài đấy.”

Xiao Ce im lặng một lúc, sau đó nói: “Hồi nhỏ Ngài cũng vậy mà… Cả ngày chỉ biết trèo cây, leo tường; không ai có thể kiểm soát được Ngài.”

“Bây giờ thì khác rồi… Ngài không còn nghịch ngợm nữa… Thay vào đó, là Xue Qiu.”

Xiao Ce cầm lấy cây giáo dài và nhẹ nhàng vỗ vai Lai Hi: “Nói lung tung quá… Có lẽ buổi huấn luyện hôm nay chưa đủ.”

Lai Hi lập tức cúi đầu: “Tôi đã sai rồi!”

Tiếng cười trên sân tập bỗng nhiên im đi.

Đúng lúc đó, từ hướng cổng doanh trại bỗng vang lên tiếng móng ngựa vang dội, nhanh đến mức khác hẳn so với tiếng ngựa tuần tra trở về hàng ngày. Tiếng cười trên sân tập dần tắt hẳn; mọi người đồng loạt nhìn về phía cổng doanh trại. Một người cưỡi ngựa nhanh lao đến, bụi bặm bay mù mịt; người lính canh trên lưng ngựa có vẻ rất nghiêm túc; chưa kịp kiểm soát cương ngựa, anh ta đã nhảy xuống và chạy thẳng về phía lều lớn của quân đội.

“Báo cáo khẩn cấp từ Bắc Điệp…”

Bầu không khí trên sân tập lập tức trở nên nặng nề. Nụ cười trên khuôn mặt Xiao Ce cũng dần biến mất. Anh nhìn xuống Xue Qiu vẫn đang ngồi bên chân mình, nhẹ nhàng xoa đầu nó: “Đi thôi… Đã đến lúc bàn công việc rồi.”

Xue Qiu dường như cũng cảm nhận được điều gì đó; nó không còn nghịch ngợm nữa, mà yên lặng theo sau anh. Một người và một con sói… Họ cùng nhau bước đi trong làn gió thu se lạnh, hướng về phía lều lớn của quân đội.

……

Phần này tôi sẽ tiếp tục duy trì nhịp độ **cuộc sống hàng ngày → tin tức quân sự → cảm giác áp lực**. Tôi sẽ không ngay lập tức thông báo rằng “Vua Khagan đã qua đời” khi bước vào lều lớn, mà sẽ để người lính canh kể lại những gì họ đã chứng kiến trên đường đi, để độc giả cùng với Xiao Ce nhận ra điều đó…

**Phương Bắc sắp có biến động lớn rồi.**

---

……

Bên trong lều trại chính quân.

Vua Tĩnh Bắc đã đến trước.

Hòa Chấn Sơn, Triệu Bình cùng một số tướng phó cũng lần lượt bước vào lều.

Bàn chiến lược vẫn được đặt ở chính giữa.

Nhưng hôm nay khác với mọi khi.

Không ai trong lều nói gì cả.

Chỉ có người lính trinh sát đầy bụi bặm kia đang quỳ gối trên một chân.

Chiếc áo choàng của anh ta vẫn còn dính đầy bụi cát từ chuyến đi vội vàng.

“Báo cáo với Ngài.”

“Tôi được lệnh mai phục tại biên giới bộ lạc Urokhun.”

“Vào lúc canh tối hôm qua,”

“Tất cả chín mươi chín ngọn đèn thường xuyên tại cung điện của Vua Urokhun đều được thắp sáng.”

“Sáng nay, vào giờ Mão,”

“Các lá cờ trắng đã được treo lên tại cung điện.”

“Tất cả các thủ lĩnh của bộ lạc Urokhun đều đã có mặt tại cung điện.”

Người lính trinh sát dừng lại một chút.

Anh ta giơ cao bức thư bí mật.

“Thông tin này đã được xác nhận.”

“Vị Khánh Hãn già của Urokhun…”

“Đã qua đời vào đêm qua.”

Lều trại im lặng bỗng nhiên.

Mặc dù mọi người đã chuẩn bị tâm lý từ trước,

nhưng khi nghe thấy thông tin này,

biểu cảm của họ vẫn trở nên nặng nề.

Vua Tĩnh Bắc nhận lấy bức thư bí mật.

Anh ta nhanh chóng đọc qua nội dung.

Nội dung trên giấy hoàn toàn trùng khớp với những gì người lính trinh sát báo cáo.

Anh ta từ từ đặt bức thư xuống bàn.

Ánh mắt anh ta hướng về phía cực bắc của bàn chiến lược.

Anh ta không nói gì trong một thời gian dài.

Hòa Chấn Sơn là người đầu tiên lên tiếng:

“Ngài…”

“Liệu Tuoba Ye đã lên ngôi rồi sao?”

Vua Tĩnh Bắc lắc đầu nhẹ.

“Chưa.”

“Vị Khánh Hãn già đã được an táng hôm nay.”

“Theo luật lệ của bộ lạc Urokhun,”

“Trong vòng ba ngày tới, tất cả các thủ lĩnh sẽ đến cung điện để bày tỏ tiếc thương.”

“Vị Khánh Hãn mới…”

“Cũng sẽ được bầu ra sau đó.”

Triệu Bình nhíu mày.

“Nghĩa là…”

“Chúng ta còn ba ngày nữa.”

Nhưng Vua Tĩnh Bắc nói một cách điềm tĩnh:

“Không.”

“Thời gian thực sự còn lại cho chúng ta…”

“Không đến ba ngày đâu.”

Mọi người đều ngước nhìn lên.

Vua Tĩnh Bắc từ từ cầm lên một lá cờ gỗ màu đen.

Anh ta nhẹ nhàng cắm nó vào vị trí tượng trưng cho cung điện của Vua Urokhun.

“Từ khoảnh khắc Vị Khánh Hãn già qua đời,”

“Phương Bắc…”

“đã bắt đầu rối loạn.”

Một câu nói đó.

Biểu cảm của tất cả mọi người trong lều trại đều trở nên nghiêm túc.

Tiêu Thái nhìn chằm chằm vào bàn chiến lược.

Bỗng nhiên, tôi nhớ lại một câu mà cha tôi đã từng nói:

**Khoảnh khắc nguy hiểm nhất đối với một bộ lạc…**

**không phải khi kẻ thù xâm lược,**

**mà chính là vào lúc quyền lực trong gia tộc thay đổi.**

Bởi vì vào lúc đó,

tất cả những tham vọng của mọi người

đều sẽ trỗi dậy.

……

Vua Jingbei nhìn qua các tướng lĩnh một cách chậm rãi.

Giọng nói của ông vẫn điềm đạm như mọi khi:

“Hồ Chấn Sơn.”

“Tướng có mặt.”

“Yêu cầu sáu doanh quân biên giới tăng cường tuần tra và canh gác.”

“Nếu có bất kỳ đội kỵ binh Bắc Địa nào có số lượng trên một trăm người tiến gần biên giới,

phải báo ngay lập tức.”

“Rõ!”

“Triệu Bình.”

“Tướng có mặt.”

“Hãy cử thêm hai đội lính điều tra.”

“Một đội theo dõi triều đình của Vua Urohun.”

“Một đội theo dõi bộ lạc Đại Luân.”

Triệu Bình hơi ngạc nhiên:

“Thưa Vua…”

“Tại sao lại là bộ lạc Đại Luân?”

Ngón tay Vua Jingbei nhẹ nhàng chỉ vào một điểm trên bàn cờ sa mạc:

“Trong những năm qua, bộ lạc Đại Luân luôn muốn thay thế Urohun.”

“Bây giờ, khi vị Khánh Hãn già qua đời,

người vui mừng nhất không chắc phải là Tuoba Ye,

cũng có thể là gia tộc Kỷ.”

Hồ Chấn Sơn gật đầu suy tư:

“Khi hai bên đang tranh giành quyền lực…”

“chúng ta chỉ lo ngại sẽ có kẻ lợi dụng tình hình hỗn loạn để trục lợi.”

Vua Jingbei không trả lời.

Ông chỉ tiếp tục nhìn ra những cánh đồng bao la phía trước.

Gió thu thổi qua rèm cửa lều.

Năm lá cờ đen trên bàn cờ sa mạc vẫn yên bình đứng đó:

Urohun.

Đại Luân.

Ujier.

Chile.

Sorren.

Chúng đã kiềm chế lẫn nhau trong mười năm,

và giữ cho miền bắc được yên bình trong suốt thời gian đó.

Bây giờ,

khi vị Khánh Hãn đã qua đời,

trò chơi này…

cuối cùng cũng đã có người bắt đầu đặt quân cờ đầu tiên.

......

Ha ha ha, bạn nói đúng.

Tôi cũng cảm thấy việc gọi “cha” thật là không thoải mái.

**Thà rằng Tiêu Thái luôn gọi tôi là “cha” thôi.**

Trong doanh trại, mọi người đều gọi tôi là “thái tử”, còn Tiêu Thái lại gọi tôi là “cha”; thực ra điều đó hoàn toàn không mâu thuẫn chút nào. Vua Jingbei sẽ không coi đó là điều không chuyên nghiệp, ngược lại, nó còn phản ánh đúng cuộc sống hàng ngày giữa cha và con.

Và điểm thứ hai mà bạn đề cập cũng rất đúng:

> **Tiêu Thái không thể lặp lại những gì Vua Jingbei đã nói.**

Điều đó không phải là sự trưởng thành,

mà chỉ là sự lặp lại mà thôi.

Sự trưởng thành thực sự phải là như sau:

**Tiêu Thái bắt đầu đặt ra những câu hỏi của mình.**

Không phải để trả lời,

mà là để hỏi.

Bởi vì một người thực sự bắt đầu trưởng thành không phải là người biết nhiều hơn, mà là người **bắt đầu nhận ra rằng mình còn thiếu điều gì**.

Vì vậy, tôi sẽ hoàn toàn bác bỏ những gì vừa nói.

---

……

Các tướng lĩnh lần lượt rời khỏi lều quân đội.

Khi Hồ Chấn Sơn đến cửa, ông vẫn không quên kéo rèm xuống.

Lều quân rộng lớn ấy

nhanh chóng trở nên yên tĩnh.

Vương Tĩnh Bắc vẫn đứng trước bản đồ cát.

Ông cúi đầu điều chỉnh vị trí của vài lá cờ đen.

Tiêu Thái không rời đi.

Chỉ đứng yên một bên,

ánh mắt luôn dõi theo vị trí của bộ lạc U Lỗ Hồn.

Trong lều yên tĩnh một lúc lâu.

Rồi ông bất ngờ nói lên:

“Cha.”

Vương Tĩnh Bắc không ngẩng đầu.

“Hừ?”

Tiêu Thái nhìn vào bản đồ cát,

nói từ từ:

“Nếu con là Đạt Bá Dã…”

“Điều con muốn làm nhất bây giờ,

không phải là tấn công Đại Chu.”

Hành động của Vương Tĩnh Bắc dừng lại một chút.

Cuối cùng, ông ngẩng đầu nhìn con trai mình.

“Tại sao?”

Tiêu Thái suy nghĩ một lúc,

nói một cách nghiêm túc:

“Bởi vì bây giờ, anh ta đã trở thành mục tiêu của mọi người.”

“Thượng Khan vừa mới qua đời.”

“Dù anh ta có thể lên ngôi Khan hay không,

vẫn sẽ có người theo dõi anh ta.”

“Vào lúc này,”

“nếu anh ta dẫn quân xuống phía nam,”

“nếu xảy ra chuyện gì đó tại triều đình,”

“thì anh ta sẽ mất tất cả.”

Vương Tĩnh Bắc không đưa ra bình luận nào.

Chỉ gật đầu.

“Còn điều gì nữa?”

Tiêu Thái im lặng một lúc.

Rồi đột nhiên cau mày.

“Cha.”

“Con luôn có một điều không hiểu được.”

“Nói đi.”

“Bắc Điệp đang thiếu lương thực.”

“Thiếu muối.”

“Thiếu sắt.”

“Những điều này con đều biết.”

“Nhưng…”

Anh ta ngẩng đầu lên,

trong mắt hiện lên vẻ băn khoăn.

“Tại sao họ lại nhất quyết phải chiến tranh?”

“Mười năm giao thương thông thường,”

“chẳng lẽ không thể đổi lấy những thứ đó sao?”

“Tại sao lại phải có người chết?”

Trong lều bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.

Vương Tĩnh Bắc nhìn chàng trai trước mắt mình.

Trong mắt ông cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười.

Lần này…

Không phải vì anh ấy trả lời đúng câu hỏi nào đó…

Mà bởi vì…

Anh ấy cuối cùng đã bắt đầu đặt ra những câu hỏi.

Vương tước Jingbei từ từ tiến đến trước bàn cát.

Anh không trả lời gì cả…

Mà chỉ đưa tay lấy một nắm cát vành vành, rồi nhẹ nhàng rải chúng xuống vị trí của bộ lạc Uluhan.

“Tề Nhi…”

“Con biết không…”

“Thứ gì là thứ quý giá nhất?”

Tiêu Tế ngẩn người lại.

Anh lắc đầu.

Vương tước Jingbei nhìn vào bàn cát, giọng nói trầm thấp:

“Những thứ được cho miễn phí…”

Tiêu Tế sững sờ.

Vương tước Jingbei tiếp tục nói:

“Các hoạt động buôn bán…

Đều đòi hỏi phải trả tiền bạc…

Phải dùng bò cừu để đổi lấy…

Nhưng nếu chiến thắng được…

Lương thực thuộc về họ…

Mỏ muối thuộc về họ…

Các thành phố cũng thuộc về họ…

Thậm chí…”

Anh nhẹ nhàng ngẩng đầu lên:

“Ngay cả con người…

Cũng đều thuộc về họ.”

Đôi mắt Tiêu Tế hơi co lại.

Vương tước Jingbei từ từ cắm lại lá cờ gỗ trên bàn cát.

“Chiến tranh…

Chưa bao giờ là vì sự sống còn…

Mà là vì việc giành được nhiều hơn nữa…

Có người chỉ biết canh giữ…

Có người thì luôn muốn chiếm đoạt…

Trong thế giới này…

Luôn có những người nghĩ rằng…

Việc cướp bóc…

Nhanh hơn việc mua sắm.”

Bên trong lều trại, im lặng kéo dài.

Tiêu Tế nhìn chằm chằm vào bàn cát trước mắt…

Lần đầu tiên, anh cảm thấy…

Rằng chiến tranh thật sự rất gần mình…

Và cũng rất xa xôi…

Khi bước ra khỏi lều quân đội,

trời đã bắt đầu tối dần.

Gió từ phía Bắc thổi qua, khiến con người cảm thấy tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Xue Qiu không biết từ lúc nào đã nằm ngoài lều…

Khi thấy Tiêu Tế bước ra,

nó lập tức đứng dậy và chạy đến bên cạnh anh, quanh quẩn bên anh một vòng, rồi nhẹ nhàng dùng đầu vuốt ve tay anh.

Tiêu Tế cúi đầu cười, cúi xuống xoa đầu Xue Qiu.

“Đi thôi…”

“Chúng ta trở về nhà.”

Xue Qiu vang lên tiếng “au ủ” nhẹ nhàng, rồi ngoan ngoãn đi theo sau anh.

Một người và một con sói…

Chậm rãi bước về phía lều trại.

Ở phía xa…

Những ngọn đuốc tuần tra lần lượt được thắp sáng,

chiếu sáng toàn bộ khu doanh trại.

Tiêu Tế quay đầu nhìn về phía Bắc…

Sâu trong đồng cỏ…

Tối om không thấy gì cả…

Nhưng anh biết…

Rằng có những thứ…

Đã bắt đầu di chuyển…

1/1 0%