lore

Chương 76: | Sự chân thành trong lòng mình

2,346 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Trong sân đấu kiếm, gió thổi rít gào; bầu trời phủ đầy mây xám, y hệt như sự yên tĩnh của vách núi Thanh Tâm Phong, cũng giống như những con sóng trong lòng hai người – vẫn chưa kịp dâng trào.

Trần Anh đứng ở giữa bục đá, một tay đặt lên chuôi kiếm, với vẻ mặt điềm tĩnh như mọi khi.

Ngược lại, Nguyễt Lăng vẫn đang đứng dưới các bậc thang, nhìn chằm chằm vào bục đá trắng, với biểu cảm nghiêm túc. Anh nhắm mắt lại, và trong tai dường như lại vang lên tiếng gió của núi Vấn Tâm Phong – cuộc ẩn dật đó, dù không giúp anh ổn định được khí công, nhưng đã khiến anh suy ngẫm rất lâu về bản thân mình và về kiếm.

“Nếu việc sử dụng chiêu thức Kiếm Linh Thiên luôn gây ra xung đột, thì có lẽ tốt hơn hết là tạm thời cất kiếm lại.” Anh đã quyết định như vậy. Đó là lời thề mà anh tự đặt ra khi kết thúc cuộc ẩn dật trên núi Vấn Tâm Phong – kiếm mà không thể kiểm soát được, thì không nên dễ dàng rút ra.

Nhưng bây giờ, anh đang đứng ở đây.

Lời thề đó mới chỉ qua vài ngày, đã bắt đầu lung lay.

Bởi vì anh không thể lùi bước. Anh cần cuộc đối đầu này, anh cần được mọi người chứng kiến.

Anh suy nghĩ một chút, rồi mở mắt ra, ánh mắt trở nên sáng suốt.

“Vấn đề của tôi không phải là thắng hay thua, mà là thành thật với chính mình, hiểu rõ bản thân mình.”

Thành thật với chính mình… Nguyễt Lăng muốn chứng minh điều này không phải để cho người khác thấy, mà là để cho bản thân mình – không còn sợ hãi, không còn nghi ngờ nữa. Nếu muốn đứng vững trên thế giới này, thì phải bước đi một cách đàng hoàng, dù trên con đường đó đầy gai góc và ánh mắt chế giễu, cũng không được cúi đầu.

Anh bước lên bục đá, đối diện với Trần Anh.

Và vào khoảnh khắc này, Trần Anh cũng nhìn anh, với vẻ mặt có chút ngơ ngác.

Ba tháng trước, chàng trai này mới chỉ được cha cô, Trần Nhất Sinh, đưa về nội bộ của Thanh Tâm Phong – lúc đó, khí công của anh còn rất không ổn định, cô vẫn nhớ mình đã cười nói: “Khi khí công của em ổn định rồi, chúng ta sẽ đến sân đấu kiếm để so tài xem em có tiến bộ hơn không.”

Lúc đó, đó chỉ là một câu đùa, nhiều nhất cũng chỉ là lời hẹn đấu tranh giữa bạn bè, không liên quan đến lợi ích hay sinh mạng.

Ai ngờ rằng, ngày này sẽ đến nhanh đến thế, và cuộc đấu này không còn đơn thuần là một cuộc thử thách kiếm nữa.

Hôm nay, cô rút kiếm ra, không phải để đánh giá khả năng của anh, mà là muốn dùng kiếm để buộc anh phải rút lui.

“Em vẫn chưa sẵn

1/1 0%