lore

Chương 2782: Đồng nghiệp của Thomas?

14,173 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Tần Uyên tìm thấy hai bức email khác, cũng do Thomas gửi đến, nội dung đều là những lời thúc giục Zhang Wei trả tiền và đe dọa sẽ công bố thông tin. Anh nhanh chóng chụp ảnh lại để lưu trữ.

“Chỉ một phút nữa! Họ vừa ra khỏi thang máy rồi!”

Tần Uyên lập tức đóng tất cả các cửa sổ, xóa sạch lịch sử truy cập, đảm bảo máy tính quay trở về trạng thái ban đầu. Anh nhìn quanh căn phòng, kiểm tra xem không để lại bất kỳ dấu vết nào, sau đó nhanh chóng bước ra ban công.

Ngay khi anh vừa đến cửa ban công, anh nghe thấy tiếng cửa phòng được mở.

“Cuối cùng cũng trở về rồi, mệt chết đi,” giọng của Zhang Wei vang lên từ phòng khách.

Cơ thể Tần Uyên bỗng cứng đờ. Hiện tại anh đang đứng ở cửa ban công; nếu Zhang Wei nhìn về phía này, chắc chắn sẽ thấy anh.

Anh phải rời khỏi đây ngay lập tức.

Tần Uyên nhẹ nhàng đẩy cửa ban công ra, lướt qua và khép cửa lại một cách êm ái. Toàn bộ hành động diễn ra một cách nhanh chóng và không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Anh ẩn mình trong góc ban công, dựa vào tường, để không bị phát hiện bởi ô cửa sổ lớn.

Qua kính, Tần Uyên có thể thấy Zhang Wei bước vào phòng khách và ngồi xuống ghế sofa. Anh ta cầm lấy chiếc máy tính, có vẻ như đang làm việc gì đó.

Tần Uyên nín thở, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào. Bây giờ anh phải tìm cách rời khỏi đây, nhưng Zhang Wei đang ngồi trong phòng khách; nếu anh trèo lên ban công, rất có thể sẽ bị phát hiện.

Anh chỉ có thể chờ đợi.

Chờ đợi một cơ hội.

Vài phút sau, Zhang Wei đứng dậy và đi về phía phòng ngủ. Có vẻ như anh ta muốn tắm hoặc thay đồ.

Đúng lúc này!

Tần Uyên lập tức hành động. Anh dùng hai tay nắm lấy lan can phía trên ban công, đẩy mạnh và nhảy lên. Sau đó, anh nắm lấy mép sân thượng, cơ thể treo lơ lửng trong không trung.

Sức mạnh cánh tay của anh rất lớn; việc leo lên từ độ cao này đối với anh không hề khó khăn. Chỉ vài giây sau, anh đã lật người lên sân thượng.

Đứng trên sân thượng, Tần Uyên hít một hơi thật sâu. Lúc nãy thật là nguy hiểm, suýt nữa thì bị phát hiện mất.

Anh chỉnh lại quần áo, kiểm tra lại xem liệu những bức ảnh email đã được lưu trữ trong điện thoại hay chưa, sau đó đi về hướng lối thoát hiểm và xuống cầu thang.

Trở lại phòng mình, Tần Uyên lập tức lấy ra điện thoại và xem kỹ những bức ảnh vừa chụp.

Bức email đầu tiên được gửi cách đây ba tuần; Thomas xin Zhang Wei mượn tiền, nói rằng mình đang gặp khó khăn tài chính và hy vọng Zhang Wei có thể giúp đỡ. Giọng điệu trong email khá lịch sự.

Bức email thứ hai được gửi cách đây hai tuần; giọng

Thomas nói rằng Zhang Wei trước đây đã hứa sẽ giúp đỡ anh ta, nhưng bây giờ lại không nghe điện thoại, cũng không trả lời email của anh ta. Thomas đe dọa rằng nếu Zhang Wei tiếp tục không phản hồi, anh ta sẽ phải áp dụng “những biện pháp cần thiết”.

Bức email thứ ba chính là bức mà chúng ta vừa thấy, trong đó yêu cầu trả 500.000 euro và đe dọa sẽ công bố một số “chuyện không đẹp” liên quan đến sự hợp tác trước đây giữa họ.

Tần Uyên suy nghĩ về những thông tin được tiết lộ qua những bức email này. Đầu tiên, Zhang Wei và Thomas quen biết nhau, và họ từng có một loại mối quan hệ hợp tác nào đó. Thứ hai, mối quan hệ hợp tác này liên quan đến một số bí mật không thể bị tiết lộ; nếu bị phanh phui, chúng sẽ gây ra những tổn hại nghiêm trọng cho Zhang Wei. Thứ ba, Thomas muốn extort 500.000 euro từ Zhang Wei để đổi lấy sự im lặng. Thứ tư, sau khi nhận được email đe dọa, Zhang Wei đã xóa chúng đi; điều này cho thấy anh ta không muốn người khác biết về mối quan hệ của mình với Thomas. Quan trọng nhất là, bây giờ Thomas đã chết.

Tất cả những điều này quá trùng hợp. Nếu Zhang Wei đã thuê người giết Thomas để che đậy bí mật, thì mọi chuyện đều có thể được giải thích. Nhưng Tần Uyên vẫn cần thêm nhiều bằng chứng nữa; chỉ dựa vào vài bức email thôi là chưa đủ để chứng minh rằng Zhang Wei chính là kẻ đứng sau vụ việc này. Hơn nữa, ngay cả khi Zhang Wei thực sự là kẻ chủ mưu, thì kẻ sát nhân thực sự là ai? Người sát thủ chuyên nghiệp có thể thiết kế các thiết bị hoạt động chậm và thực hiện vụ ám sát ngay trước mắt mọi người, đó là ai?

Tần Uyên lấy điện thoại và gửi hình ảnh những bức email đó cho Triệu Minh.

“Triệu Minh, hãy kiểm tra thông tin về những bức email này cho tôi,” Tần Uyên nói, “đặc biệt là ‘mối quan hệ hợp tác’ mà Thomas đề cập đến, cũng như những ‘chuyện không đẹp’ đó là gì.”

“Được rồi, đội trưởng, tôi sẽ ngay lập tức điều động người điều tra,” Triệu Minh đáp, “Nhưng điều này có thể mất một thời gian, bởi vì nó liên quan đến cuộc điều tra xuyên quốc gia.”

“Hãy nhanh chóng thôi,” Tần Uyên nói, “Ngoài ra, hãy kiểm tra luôn dòng tiền của Zhang Wei, xem liệu anh ta có những khoản chi tiêu lớn gần đây không, đặc biệt là những giao dịch chuyển khoản đáng ngờ.”

“Rõ rồi, đội trưởng,” Triệu Minh nói, “Ông nghi ngờ Zhang Wei đã thuê người giết người à?”

“Hiện tại chỉ là nghi ngờ thôi, nhưng khả năng đó rất cao,” Tần Uyên nói, “Cái chết của Thomas thực sự rất thuận lợi cho Zhang Wei.”

Sau khi cúp máy, Tần Uyên ngồi xuống bên cạnh giường, suy nghĩ với tốc độ chóng mặt. Nếu

Tệ hơn nữa, anh ta không thể trực tiếp cung cấp những thông tin này cho cảnh sát. Bởi vì những bằng chứng đó được anh ta thu thập một cách bất hợp pháp khi xâm nhập vào phòng của Zhang Wei, vì vậy chúng không thể được sử dụng làm bằng chứng trong tố tụng. Nếu anh ta báo cáo với cảnh sát, không chỉ những bằng chứng đó sẽ bị loại bỏ, mà bản thân anh ta cũng có thể bị truy tố vì hành vi xâm nhập trái phép.

Tần Uyên Lập phải tìm cách khác để có được những bằng chứng hợp pháp, hoặc chờ đợi cảnh sát tự điều tra và phát hiện ra mối quan hệ giữa Zhang Wei và Thomas.

Đúng lúc đó, điện thoại của Tần Uyên Lập reo lên – đó là cuộc gọi từ thanh tra Miller.

“Thưa ông Tần Uyên Lập, có một tình huống cần báo cáo với ông,” giọng nói của Miller rất nghiêm túc. “Chúng tôi đã điều tra lý lịch của Thomas và phát hiện ra một số điều thú vị.”

“Cụ thể là gì?” Tần Uyên Lập ngay lập tức hỏi.

“Thomas Weber về mặt ngoài là một kỹ sư phần mềm, nhưng chúng tôi đã tìm hiểu được rằng trong suốt mười năm qua, anh ta liên tục tham gia vào các hoạt động kinh doanh ở ranh giới pháp luật,” Miller nói. “Bao gồm việc đánh cắp bí mật kinh doanh, bán thông tin công nghệ, hỗ trợ các doanh nghiệp thực hiện hoạt động gián điệp công nghiệp, v.v. Anh ta đã nhiều lần bị nghi ngờ, nhưng đều không bị truy tố vì thiếu bằng chứng.”

Mắt Tần Uyên Lập sáng lên. “Nghĩa là Thomas là một gián điệp công nghệ chuyên nghiệp?”

“Có thể hiểu như vậy,” Miller đáp. “Hơn nữa, chúng tôi còn phát hiện ra rằng trong tài khoản ngân hàng của anh ta, trong năm vừa qua có vài khoản tiền gửi lớn, mỗi khoản đều lên đến vài trăm nghìn euro, nhưng nguồn gốc của những khoản tiền này vẫn chưa được làm rõ.”

“Có tìm hiểu được ai là người gửi những khoản tiền đó không?” Tần Uyên Lập hỏi.

“Chúng tôi đang điều tra, ngân hàng cũng đang hợp tác trong công tác này,” Miller trả lời. “Nhưng điều này cần thời gian.”

“Thanh tra Miller, tôi đề nghị các bạn nên tập trung điều tra về Zhang Wei,” Tần Uyên Lập nói. “Có thể anh ta biết Thomas.”

“Tại sao lại nghĩ như vậy?” Miller hỏi.

“Là do trực giác,” Tần Uyên Lập trả lời. “Zhang Wei là một nhà khoa học trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo, còn Thomas là một gián điệp công nghệ; cả hai đều hoạt động trong lĩnh vực công nghệ, nên rất có thể họ có mối liên hệ với nhau. Hơn nữa, việc Thomas đến tham dự hội nghị này, có lẽ cũng là vì muốn tiếp xúc với Zhang Wei.”

Miller im lặng một lúc, sau đó nói: “Ông nói có lý. Tôi sẽ điều động người điều tra mối quan hệ giữa Zhang Wei và Thomas. Như

Dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của cảnh sát, cuộc họp đã diễn ra đúng theo kế hoạch ban đầu. Ngày hôm sau, tại diễn đàn chính, Zhang Wei đã trình bày bài báo mang tính đột phá của mình, gây xôn xao trong giới học thuật. Các nhà khoa học và doanh nhân từ khắp nơi đều bày tỏ sự ngưỡng mộ, cho rằng công nghệ này sẽ thúc đẩy sự phát triển của lĩnh vực trí tuệ nhân tạo.

Trong suốt thời gian diễn ra hội nghị, Tần Uyên cùng đội ngũ của mình luôn túc trực bên cạnh Zhang Wei để bảo vệ anh ta. Mặc dù Zhang Wei vẫn giữ thái độ kiêu ngạo và thiếu lễ phép, ít nhất anh ta cũng đã hợp tác với họ trong việc đảm bảo an ninh. Cuối cùng, hội nghị kết thúc một cách êm đềm, không xảy ra bất kỳ sự cố nào.

Vào tối hôm hội nghị kết thúc, Tần Uyên nhận được thông tin từ Triệu Minh:

“Đội trưởng, tiền thù lao đã được chuyển vào tài khoản của bạn rồi, 15 triệu đô la Mỹ. Ngoài ra, khách hàng rất hài lòng với công việc của bạn và mong muốn tiếp tục hợp tác trong tương lai.”

Nhìn vào điện thoại, Tần Uyên lại không cảm thấy vui như ý muốn. 15 triệu đô la Mỹ, tương đương hơn 100 triệu nhân dân tệ – đó là số tiền thù lao cao nhất mà anh từng nhận được cho một nhiệm vụ. Về lý thuyết, anh lẽ ra phải vui mừng mới đúng… Nhưng anh không thể cảm thấy vui được.

Bởi vì vụ án của Thomas Weber vẫn như một tảng đá nặng đè trên tim anh. Sau khi hội nghị kết thúc, thanh tra Miller đã thông báo với Tần Uyên rằng cuộc điều tra của cảnh sát đang gặp phải bế tắc. Mặc dù các kỹ thuật viên đã thu thập được một số dấu vân tay từ thiết bị cơ khí trên sân thượng, nhưng những dấu vân tay này không tìm thấy trong cơ sở dữ liệu, điều này cho thấy kẻ sát nhân không có tiền án. Việc kiểm tra danh sách các người tham dự hội nghị cũng không mang lại kết quả gì; tất cả mọi người đều có bằng chứng xác nhận rằng họ không có mặt tại hiện trường, vì vậy cảnh sát không thể xác định được thủ phạm là ai.

Về mối quan hệ giữa Zhang Wei và Thomas Weber, cảnh sát thực sự đã tìm ra một số manh mối, phát hiện ra rằng họ từng trao đổi qua lại tại một diễn đàn học thuật nào đó, nhưng chỉ có vậy thôi. Cảnh sát không tìm thấy bằng chứng trực tiếp nào chứng minh mối liên hệ sâu sắc giữa hai người. Những email đe dọa mà Zhang Wei đã gửi đi đã bị xóa sạch, và những bức ảnh mà Tần Uyên nắm giữ cũng không thể được sử dụng làm bằng chứng hợp pháp. Vụ án vẫn còn bỏ ngỏ.

Cái chết của Thomas Weber được chính quyền xác định là “vụ án giết người nghi ngờ”, nhưng thủ phạm là ai và động cơ gì đ

Chính lúc đó, cửa phòng bị gõ.

“Mời vào,” Tần Uyên nói.

Cửa mở ra, Mã Tuấn bước vào.

“Thưa ông Tần, sáng mai chúng tôi sẽ trở về nước. Ông đã chuẩn bị hành lý xong chưa?” Mã Tuấn hỏi.

“Đã xong rồi,” Tần Uyên gật đầu, sau đó nhìn Mã Tuấn và nói: “Ngồi xuống đi, tôi muốn nói chuyện với bạn.”

Mã Tuấn ngồi xuống ghế sofa, nhìn biểu hiện của Tần Uyên và hỏi: “Thưa ông Tần, có lẽ ông đang nghĩ về vụ án của Thomas phải không?”

Tần Uyên hơi ngạc nhiên: “Làm sao bạn biết được?”

“Bởi vì tôi cũng đang suy nghĩ về chuyện đó,” Mã Tuấn nói với vẻ mặt buồn bã, “Dù những công việc trong thời gian này diễn ra khá thuận lợi, nhưng tôi vẫn cảm thấy không yên tâm. Một người đã bị giết mà kẻ sát nhân vẫn chưa bị bắt, điều này khiến tôi rất khó chịu.”

“Tôi cũng cảm thấy như vậy,” Tần Uyên nói, “Hơn nữa, tôi luôn cảm thấy cái chết của Thomas không đơn giản như vậy.”

“Ý ông là, nó có liên quan đến Zhang Wei phải không?” Mã Tuấn hỏi nhỏ.

Tần Uyên nhìn Mã Tuấn và nói: “Bạn cũng nghĩ như vậy à?”

“Nói thật lòng, tôi luôn nghi ngờ Zhang Wei,” Mã Tuấn nói, “Phản ứng của anh ta trước cái chết của Thomas quá thờ ơ. Một người cùng anh ta đến dự cuộc họp lại bị giết mà anh ta hoàn toàn không quan tâm, thậm chí còn than phiền rằng cuộc điều tra của cảnh sát ảnh hưởng đến lịch trình của mình. Sự thờ ơ như vậy thực sự rất bất thường.”

Tần Uyên gật đầu. Mặc dù Mã Tuấn không có nhiều kinh nghiệm như ông, nhưng trực giác của cậu ấy khá chính xác.

“Và nữa,” Mã Tuấn tiếp tục nói, “Những ngày qua tôi đã quan sát Zhang Wei và phát hiện ra rằng anh ta thường xuyên mất ngủ vào ban đêm, đi đi lại lại trong phòng. Tôi hỏi các vệ sĩ của anh ta, họ nói rằng Ông Chủ Tịch Trương gần đây tinh thần không tốt lắm, luôn có vẻ bất an.”

“Đó là do anh ta có tội lỗi trong lòng,” Tần Uyên nói, “Khi một người làm điều gì đó sai trái, họ sẽ luôn cảm thấy bất an.”

“Vậy chúng ta có nên…” Mã Tuấn hỏi một cách thăm dò.

“Có nên tiếp tục điều tra không?” Tần Uyên đáp lại.

“Đúng vậy,” Mã Tuấn nói, “Mặc dù nhiệm vụ đã hoàn thành, nhưng tôi vẫn cảm thấy chúng ta nên tìm ra sự thật. Nếu không, chuyện này sẽ mãi ám ảnh tôi.”

Tần Uyên im lặng một lúc, sau đó nói: “Bạn nói đúng. Tôi cũng nghĩ như vậy.”

Ông đứng dậy, đi đến bên cửa sổ và hỏi: “Mã Tuấn, bạn

Nhưng chúng ta khác nhau, chúng ta có thể tiến hành điều tra sâu rộng hơn.

“Tuy nhiên, chúng ta không có quyền hạn của cảnh sát,” Mã Tuấn nói, “rất nhiều thông tin chúng ta không thể tìm hiểu được.”

“Quyền hạn là thứ cứng nhắc, con người mới là yếu tố quan trọng,” Tần Uyên quay người lại, “chúng ta có thể bắt đầu từ những góc độ khác. Chẳng hạn, tìm gặp đồng nghiệp và bạn bè của Thomas, tìm hiểu về cuộc sống, công việc và mối quan hệ xã hội của anh ấy. Những thông tin nhỏ nhặt như vậy đôi khi còn có giá trị hơn cả các hồ sơ chính thức.”

Mã Tuấn suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Được, tôi sẽ đi cùng anh. Dù sao thì trở về nước cũng chưa có việc gì gấp rút.”

“Tốt, vậy thì ngày mai chúng ta sẽ không trở về nước nữa, mà sẽ đổi vé sang Munich,” Tần Uyên nói, “theo tài liệu, Thomas đang làm việc tại một công ty phần mềm ở Munich, chúng ta sẽ đến đó để điều tra.”

“Có cần báo cho tổng giám đốc Triệu không?” Mã Tuấn hỏi.

“Không cần, đây là hành động cá nhân, không liên quan đến công ty,” Tần Uyên trả lời, “nếu tìm ra kết quả gì, sau này mới báo cho ông ấy cũng không muộn.”

Sáng hôm sau, Tần Uyên và Mã Tuấn đổi vé, chia tay các đồng đội khác và cùng nhau bay đến Munich.

Munich là thủ phủ của bang Bayern, Đức, là thành phố lớn thứ ba của Đức và cũng là một trong những trung tâm khoa học và công nghệ quan trọng của châu Âu. Rất nhiều công ty công nghệ cao và tổ chức nghiên cứu đều được đặt tại đây.

Vào lúc ba giờ chiều, hai người đến sân bay Munich. Họ thuê một chiếc xe và lái thẳng đến công ty nơi Thomas làm việc – Công ty Công nghệ Sáng tạo Kỹ thuật Số.

Đây là một công ty phần mềm cỡ vừa, tọa lạc trong khu công nghệ của Munich, chuyên về phát triển phần mềm doanh nghiệp và cung cấp dịch vụ tư vấn kỹ thuật.

Tần Uyên và Mã Tuấn không vào trực tiếp vào công ty, mà ngồi xuống một quán cà phê gần đó để quan sát tình hình bên trong.

“Làm thế nào để tiếp xúc với đồng nghiệp của Thomas?” Mã Tuấn hỏi, “Nếu chúng ta đến trực tiếp hỏi thì có lẽ họ sẽ không hợp tác đâu.”

1/1 0%