lore

Chương 2406: Sống mà thấy phiền toái quá!

13,478 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

“Lý Tiểu Linh, em điên rồi à?!” Giáo sư Vương kêu lên, muốn tiến lên ngăn cản, nhưng lại bị Trương Cường bên cạnh kéo lại.

“Giáo sư Vương, đừng hành động vội vàng!” Trương Cường nói khẽ, “Tình hình hiện tại chưa rõ ràng, chúng ta không thể làm gì thiếu suy nghĩ được!”

“Nhưng…” Giáo sư Vương vẫn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng đã bị ánh mắt của Trương Cường ngăn lại.

Tần Uyên nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt lóe lên một tia thích thú. Anh ta rất rõ ràng đang thấy rằng Lý Tiểu Linh thực sự có tình cảm với người đàn ông nước ngoài kia; nếu không, cô ấy sẽ không bảo vệ anh ta vào lúc này đâu.

Thật thú vị!

“Em chắc chắn muốn làm như vậy sao?” Tần Uyên mỉm cười, nụ cười đầy quyến rũ, giọng nói mang theo chút trêu chọc, “Em phải suy nghĩ kỹ lưỡng trước đấy… Trên đời này này, không có thuốc uống để hối tiếc đâu!”

Lý Tiểu Linh không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Tần Uyên, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Tốt lắm, rất tốt!” Tần Uyên bỗng nhiên cười lớn, nhanh chóng thu hồi khẩu súng đang chỉ về phía người đàn ông nước ngoài kia, đồng thời lao về phía Lý Tiểu Linh, nhanh như chớp tay đã giật lấy con dao phẫu thuật trong tay cô ấy.

Lý Tiểu Linh chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy đau nhức ở cổ tay; con dao phẫu thuật đã nằm trong tay Tần Uyên.

“Em…” Lý Tiểu Linh kinh hoàng nhìn Tần Uyên, ánh mắt đầy không thể tin được.

“Sao vậy? Em ngạc nhiên lắm sao?” Tần Uyên cầm con dao phẫu thuật trong tay, cười nhìn Lý Tiểu Linh, “Tôi đã nói với em từ trước rồi… Trên đời này này, không có thuốc uống để hối tiếc đâu!”

Nói xong, Tần Uyên bất ngờ vung con dao phẫu thuật về phía Lý Tiểu Linh…

Tần Uyên nhìn người phụ nữ trước mặt mình; biểu cảm kinh hoàng trên khuôn mặt cô ấy không hề ít hơn so với lớp trang điểm trên mặt. Anh ta bỗng nhiên cảm thấy hơi nhàm chán.

“Này, tôi nói này… Diễn kịch cũng phải chuyên nghiệp một chút chứ?” Tần Uyên vô tư dùng con dao phẫu thuật gõ lên mặt bàn, tiếng “đập đập” vang lên trong căn phòng phẫu thuật yên tĩnh, nghe rất rõ ràng, “Cô đừng nghĩ rằng tôi thực sự sẽ làm gì với loại người như cô đâu nhé?”

“Anh…” Lý Tiểu Linh sững sờ, cô vẫn chưa hồi tỉnh sau cơn sợ hãi ban nãy, lại bị câu nói của Tần Uyên làm cho choáng váng.

Tần Uyên kiên nhẫn vẫy tay, không muốn tiếp tục nói chuyện với cô nữa, và trực tiếp hỏi người đàn ông n

“Làm sao ngươi có quyền hỏi ta những câu hỏi đó?”

“Ta là ai không quan trọng, điều quan trọng là ta có cách khiến ngươi phải nói ra sự thật.” Tần Uyên nói, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng, con dao phẫu thuật trong tay anh vung lên, ánh sáng lạnh lẽo lướt qua, người đàn ông nước ngoài chỉ cảm thấy má mình bị lạnh buốt, rồi lập tức cảm thấy đau rát dữ dội.

“Á!” Người đàn ông kêu lên đau đớn, ôm lấy má mình và ngã xuống đất.

“Ngươi…” Lý Tiểu Linh nhìn Tần Uyên với vẻ kinh hoàng, cô không thể tin được người đàn ông trông hiền lành này lại có thể tàn nhẫn đến thế.

“Bây giờ, ngươi còn muốn giả vờ ngốc nghếch với ta nữa không?” Tần Uyên cúi xuống, nhìn người đàn ông nước ngoài từ trên cao xuống, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá vạn năm, “Ta ghét nhất việc người khác đánh lừa mình. Tốt nhất ngươi hãy trả lời câu hỏi của ta một cách thành thật, nếu không…”

Tần Uyên không nói tiếp, nhưng ý đe dọa trong giọng nói đã rõ ràng không cần phải diễn đạt thêm.

Người đàn ông nước ngoài hít một hơi thật sâu, kiềm chế nỗi đau trên khuôn mặt, nghiến răng nói: “Ta là ai, điều đó không liên quan gì đến ngươi! Ta đến đây chỉ để lấy lại những thứ thuộc về mình!”

“Những thứ thuộc về ngươi?” Tần Uyên nhướng mày, nhìn anh ta một cách mỉa mai, “Ngươi đang nói đến kết quả nghiên cứu của Giáo sư Vương phải không?”

Khuôn mặt người đàn ông nước ngoài thay đổi, ánh mắt lóe lên vẻ hoảng loạn, nhưng anh ta nhanh chóng che giấu đi: “Ta không biết ngươi đang nói gì!”

“Không biết à?” Tần Uyên cười lạnh, bất ngờ túm lấy cổ người đàn ông nước ngoài, giọng nói lạnh lẽo như quỷ dữ đến từ địa ngục, “Có vẻ như ngươi sẽ không chịu thừa nhận sự thật cho đến khi gặp cái chết!”

“Ôi… ôi…” Người đàn ông nước ngoài bị Tần Uyên siết cổ, khó thở, khuôn mặt đỏ bừng, suýt nữa thì ngạt thở mà chết.

Thấy vậy, Lý Tiểu Linh lập tức hoảng sợ, vội vàng tiến lên kéo tay Tần Uyên, van xin: “Xin hãy tha cho anh ấy đi! Anh ấy chỉ là… anh ấy chỉ là…”

Lý Tiểu Linh lẩm bẩm mãi nhưng không thể nói ra lý do, cuối cùng chỉ biết cúi đầu, nước mắt tuôn trào.

Nhìn thấy vẻ mặt của Lý Tiểu Linh, Tần Uyên bỗng nhiên cảm thấy tức giận vô cùng, đẩy cô ra xa và nói lạnh lùng: “Biến đi! Đừng cản trở ta nữa!”

“Ngươi…” Lý Tiểu Linh bị hành động thô bạo của Tần Uyên làm giật mình, nước mắt không thể kiềm chế được nữa và trào ra.

“Khóc cái gì! Còn kh

Tần Uyên gầm lên một tiếng, làm cho Lý Tiểu Linh run rẩy toàn thân, cô vội vàng bịt miệng lại, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.

Nhìn thấy vẻ mặt đáng thương của Lý Tiểu Linh, Tần Uyên càng thêm bực tức, anh ta mạnh mẽ ném người đàn ông nước ngoài đó xuống đất, rồi quay người đi ra ngoài.

“Dừng lại!” Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên vang lên phía sau Tần Uyên.

Tần Uyên quay đầu lại, chỉ thấy Lý Tiểu Linh đã đứng dậy từ khi nào, trong tay còn cầm một con dao mổ, lưỡi dao hướng thẳng vào tim anh...

Tần Uyên cười, như thể vừa nghe được một câu đùa vớ vẩn. Anh ta từ từ quay người lại, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một xác chết, giọng nói đầy khinh thường và chế giễu: “Chỉ với cô thôi sao? Cô cũng muốn giết tôi à?”

Ánh mắt của Tần Uyên khiến Lý Tiểu Linh sợ hãi đến mức tay cầm con dao mổ cũng bắt đầu run rẩy. Nhưng cô vẫn cố gắng kiềm chế lòng dũng cảm của mình, cứng rắn nói: “Tần Uyên, tôi biết anh rất mạnh, nhưng tôi cũng không còn lựa chọn nào khác! Nếu anh dám đụng đến anh ấy, tôi... tôi sẽ giết anh!”

“Giết tôi?” Tần Uyên như thể nghe được điều gì đó không thể tin được, không nhịn được mà cười ha hả, “Chỉ với những kỹ năng yếu ớt như vậy của cô, cô cũng muốn giết tôi à? Thật là không biết mình đang làm gì!”

“Anh...” Lý Tiểu Linh bị thái độ khinh thường của anh ta làm cho tức giận đến mức không còn nói thêm được nữa, cô vung con dao mổ lao về phía Tần Uyên.

Tần Uyên đứng yên tại chỗ, chỉ lạnh lùng nhìn cô, cho đến khi lưỡi dao cách tim anh chưa đầy một centimet, anh mới đột nhiên ra tay.

Chỉ thấy anh ta nhanh như chớp vươn tay ra, túm lấy cổ tay Lý Tiểu Linh, nhẹ nhàng xoay một cái.

“À!” Lý Tiểu Linh phát ra một tiếng kêu thảm thiết, con dao mổ trong tay cô lập tức rơi xuống đất.

Tần Uyên không quan tâm đến tiếng kêu của cô, anh ta dùng sức đẩy mạnh, khiến Lý Tiểu Linh lảo đảo lùi lại vài bước, rồi ngã xuống đất.

“Anh...” Lý Tiểu Linh ôm lấy cổ tay đang đau nhức của mình, nhìn Tần Uyên với vẻ xấu hổ và tức giận, nhưng không dám làm gì thêm nữa.

“Thật là một người phụ nữ ngu ngốc!” Tần Uyên nhìn cô từ trên cao xuống, ánh mắt lạnh lùng không hề có chút ấm áp nào, “Cô nghĩ rằng, chỉ với một con dao mổ cũ kỹ như vậy, cô có thể đe dọa được tôi sao?”

Ánh mắt của Tần Uyên khiến Lý Tiểu Linh cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, nhưng cô vẫn cố gắng nói: “T

Bây giờ, ngay lập tức rời khỏi đây! Nếu không, đừng trách tôi không kiêng nể!”

“Anh…”, Lý Tiểu Linh vẫn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Tần Uyên, cô cuối cùng cũng nuốt lại những lời đó.

Cô biết rằng mình không thể đối đầu được với Tần Uyên; việc ở lại chỉ khiến mình thêm tổn thương mà thôi.

Nghĩ đến đây, Lý Tiểu Linh chỉ có thể nhìn Tần Uyên một cái chằm chằm đầy hận thù, sau đó vật lộn đứng dậy và lảo đảo bước ra khỏi phòng.

Tần Uyên nhìn theo bóng lưng Lý Tiểu Linh rời đi, khóe miệng mép lên một nụ cười lạnh lùng.

“Kẻ không biết tự lượng sức mình!”

Anh quay người lại, tiến về phía người đàn ông nước ngoài kia, nhìn xuống anh ta từ trên cao và nói lạnh lùng: “Bây giờ, đã đến lúc chúng ta phải tính sổ cho rõ ràng!”

Lúc này, người đàn ông nước ngoài đã sợ đến mức mặt tái nhợt; anh ta không thể tin nổi rằng người đàn ông trông hiền lành này lại có thể đáng sợ đến thế!

Anh ta cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng và lắp bắp hỏi: “Anh… anh muốn làm gì?”

“Tôi muốn làm gì?” Tần Uyên cười lạnh, bất ngờ túm lấy cổ anh ta, kéo anh ta đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng như quỷ dữ từ địa ngục, “Hãy nói xem, tôi muốn làm gì?”

“Ôi…”, người đàn ông nước ngoài bị Tần Uyên siết cổ, khó thở, mặt đỏ bừng, suýt nữa thì ngạt thở chết.

“Nói đi! Anh là ai? Đến đây để làm gì?” Ngón tay Tần Uyên siết chặt hơn, giọng nói lạnh lùng không hề ẩn chứa chút tình cảm nào.

“Tôi… tôi nói…” Người đàn ông nước ngoài khó khăn lắm mới thốt ra vài từ, “Tôi… tôi là đặc vụ của Cơ quan Tình báo Quốc gia M…”

“Cơ quan Tình báo Quốc gia M?” Tần Uyên nhướng mày, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, “Anh đến đây để làm gì?”

“Tôi… tôi đến đây để…” Người đàn ông nước ngoài vừa nói vừa đổi sắc mặt, ánh mắt lóe lên vẻ quyết tâm, bất ngờ mở miệng muốn cắn lưỡi tự tử.

Tuy nhiên, hành động của anh ta vẫn chậm một bước.

Tần Uyên đã nhìn thấu ý đồ của anh ta; ngay khi anh ta mở miệng, anh ta đã nhanh như chớp vung tay lên, nắm chặt cằm anh ta và nhét một viên thuốc vào miệng anh ta.

“Ùm…” Người đàn ông nước ngoài cố gắng vùng vẫy, nhưng hoàn toàn vô ích; anh ta chỉ có thể trực diện nhìn viên thuốc trôi xuống cổ họng mình.

“Anh… anh đã cho tôi uống cái gì vậy?” Người đàn ông nước ngoài nhìn Tần Uyên v

“Không có gì đâu.” Tần Uyên buông lỏng cổ người đó và nói một cách bình thản, “Chỉ là một loại thuốc giúp bạn nói ra sự thật mà thôi.”

“Anh… anh…” Người đàn ông nước ngoài kia biến sắc, anh ta biết rằng mình đã hết cơ hội rồi.

Tần Uyên không quan tâm đến nỗi sợ hãi của anh ta, chỉ yên lặng đứng đó chờ đợi hiệu quả của thuốc phát tác.

Rất nhanh sau đó, khuôn mặt người đàn ông nước ngoài bắt đầu đỏ bừng kỳ lạ, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ.

“Nói đi,” Tần Uyên bình thản nói, “anh là ai? Đến đây để làm gì?”

“Tôi… tôi…” Người đàn ông nước ngoài nhìn chằm chằm vào Tần Uyên, miệng mở ra lại đóng lại, như thể đã mất khả năng nói chuyện vậy, không thể nói ra được điều gì.

Thấy vậy, Tần Uyên nhíu mày, đang muốn hỏi tiếp thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ bên ngoài.

Anh ta quay đầu nhìn, thấy một người già mặc áo khoác trắng, tóc đã bạc phơ, đang vội vàng đi về phía này.

“Giáo sư Vương à?” Tần Uyên lập tức nhận ra người đó, đó chính là người thầy của Giáo sư Vương, một bậc thầy trong lĩnh vực sinh học của đất nước, Giáo sư Lý.

Khi nhìn thấy Tần Uyên, Giáo sư Lý trước tiên ngạc nhiên, sau đó khuôn mặt ông ta lập tức hiện lên vẻ vui mừng: “Tiểu Tần, con trở về rồi à? Thật tốt! Nhanh lên, theo tôi đi, Giáo sư Vương gặp nạn rồi!”

Nghe vậy, Tần Uyên liền thay đổi sắc mặt và vội vàng hỏi: “Giáo sư Vương xảy ra chuyện gì vậy?”

“À, nói ra thì dài lắm!” Giáo sư Lý thở dài, kéo Tần Uyên đi ra ngoài, “Trên đường tôi sẽ kể chi tiết cho con nghe, bây giờ hãy theo tôi đến xem Giáo sư Vương đã thế nào trước!”

Tần Uyên trong lòng vô cùng lo lắng, cũng không kịp quan tâm đến người đàn ông nước ngoài nữa, vội vàng theo Giáo sư Lý đi ra ngoài.

Trong suốt quãng đường, Giáo sư Lý liên tục kể về những gì đã xảy ra, và cuối cùng Tần Uyên mới hiểu rõ tình hình.

Hóa ra, gần đây Giáo sư Vương đang nghiên cứu một loại virus mới, loại virus này có tính lây lan và tỷ lệ gây chết cao đến mức nếu bị rò rỉ, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Tuy nhiên, vào tối hôm qua, phòng thí nghiệm của Giáo sư Vương bất ngờ xảy ra tai nạn, mẫu virus biến mất không dấu vết, và Giáo sư Vương cũng mất tích không rõ tung tích.

Sau khi phát hiện ra điều này, Giáo sư Lý lập tức báo cảnh sát và phong tỏa toàn bộ viện nghiên cứu, nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của Giáo sư Vương.

“Tiểu Tần, con nghĩ sao… Giáo sư Vương có lẽ…” Giáo sư L

Tần Uyên biết Giáo sư Lý muốn nói điều gì, nhưng anh không muốn tin vào khả năng đó. Giáo sư Vương là người thầy của mình, cũng là người mà anh kính trọng nhất; anh tuyệt đối không tin rằng Giáo sư Vương có thể làm ra chuyện như vậy!

“Giáo sư Lý, xin hãy yên tâm, tôi tin chắc rằng Giáo sư Vương chắc chắn không bao giờ làm ra chuyện như vậy!” Tần Uyên nói một cách nghiêm túc, “Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm thấy Giáo sư Vương và làm rõ sự thật!”

Giáo sư Lý gật đầu; ông biết rằng lúc này không phải là lúc để buồn bã, việc cấp bách nhất là tìm thấy Giáo sư Vương và làm sáng tỏ sự thật.

Hai người đến phòng thí nghiệm của Giáo sư Vương, thấy cửa phòng thí nghiệm mở toang, bên trong tràn ngập hỗn loạn; các thiết bị khoa học đều lăn lộn khắp nơi, rõ ràng là đã có một cuộc ẩu đả dữ dội diễn ra.

“Điều này…” Giáo sư Lý nhìn cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt ông trở nên u ám hơn.

Tần Uyên nhíu mày, quan sát từng góc phòng thí nghiệm, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào.

Bỗng nhiên, ánh mắt anh dừng lại ở một chiếc két sắt ở góc phòng; cánh cửa két sắt mở hé, bên trong trống rỗng.

“Giáo sư Lý, liệu Giáo sư Vương thường xuyên cất những thứ quan trọng trong chiếc két sắt này không?” Tần Uyên hỏi.

Nghe vậy, khuôn mặt Giáo sư Lý hơi thay đổi, ông vội vàng tiến đến gần chiếc két sắt và kiểm tra kỹ lưỡng, sau đó nói một cách nghiêm túc: “Đó là những ghi chép nghiên cứu của Giáo sư Vương!”

“Ghi chép nghiên cứu?” Tần Uyên nhướng mày, “Có lẽ…”

Giáo sư Lý gật đầu, khuôn mặt ông trở nên u ám: “Có vẻ như, Giáo sư Vương đã bị bắt cóc, và mục tiêu của những kẻ bắt cóc chính là những ghi chép nghiên cứu đó!”

Ánh mắt Tần Uyên lóe lên một tia lạnh lùng; những kẻ dám đụng đến ông ấy, thực sự là không biết sống sao cho thoải mái!

“Giáo sư Lý, xin hãy yên tâm, tôi chắc chắn sẽ giải cứu được Giáo sư Vương và trừng phạt những kẻ bắt cóc đó!” Tần Uyên nói một cách quyết tâm, giọng nói đầy sức mạnh.

Nhìn thấy Tần Uyên, lòng Giáo sư Lý bỗng nhiên tràn ngập hy vọng; ông biết rằng, với sự giúp đỡ của Tần Uyên, Giáo sư Vương chắc chắn sẽ được cứu!

1/1 0%