lore

Chương 801: Ngôi nhà cũ nay vẫn ở đó.

4,119 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Sau khi trò chuyện một lúc, Hạc Thụ đặt chiếc cốc trà trước mặt mình xuống và uống một ngụm, sau đó đẩy nó về phía Trần Truyền.

Trần Truyền đưa tay ra đón lấy cốc, và cảm nhận thấy rằng ở nơi tiếp xúc có tồn tại một luồng năng lượng tinh thần.

“Đây là một số thông tin liên quan đến ‘Thần Chiếu’, dù không đi theo con đường này, bạn cũng có thể xem xét và hiểu rõ hơn về tình hình của Thần Chiếu. Có thể sau này bạn sẽ gặp phải những đối thủ như vậy.”

Trần Truyền cảm nhận một lát, rồi ngẩng đầu nói: “Cảm ơn thầy Hạc Thụ.”

Trở về ký túc xá, Châu Dương suy nghĩ kỹ về trận đấu hôm nay, nhưng ngay lập tức, anh ta lại bị một cơn đổ mồ hôi lạnh làm cho toàn thân run rẩy.

Tuy nhiên, vào khoảnh khắc chiếc dao thép cách đỉnh đầu Châu Thiên Long chỉ khoảng một thước, người đứng đầu bỗng nhiên cảm thấy một bóng lam lướt qua trước mắt, và ngay lập tức nhận ra rằng Châu Thiên Long đã biến mất. Anh ta hoảng sợ, nhưng chưa kịp phản ứng thì lưng mình đã bị một cơn đau nhức buốt xé.

“Hai con thuyền này thật phi thường, trông chúng giống như những vật pháp thuật, chúng ta nhất định phải tìm cách có được chúng!” Một con hươu thần năm màu ngẩng đầu nhìn theo những bóng người đang rời đi và nói.

Người khổng lồ tóc bạc cầm trong tay rễ sen Ngũ Hành Tiên Liên biết rằng đây chính là rễ của loài sen Ngũ Hành Tiên Liên đã được bảo vệ suốt hàng nghìn năm, ông ta vung tay một cái.

Sự chênh lệch giữa con người bình thường và quái vật là không thể đánh giá được. Ngay cả những binh sĩ tinh nhuệ nhất cũng không thể đơn độc săn giết quái vật. Chỉ khi nhận được sự phù hộ của thần linh hoặc dâng hiến niềm tin cho những sinh vật siêu nhiên mạnh mẽ hơn, con người mới có thể có được sức mạnh ngang bằng với quái vật.

Chỉ có loài người sở hữu Thánh Thể mới có thể làm được điều đó. Nhưng bây giờ, Thánh Thể đã suy tàn, không còn sự oai nghiêm như xưa nữa. Dù bây giờ con người có thể tu luyện, họ cũng không thể phục hồi lại vinh quang của thời cổ đại. Khoái Qí lạnh lùng cười một tiếng; ông ta cảm nhận được mùi hương của đồng loại mình, nhưng mùi hương đó lại báo hiệu rằng đồng loại của ông ta đã chết từ lâu, và không thể nào sống lại được nữa.

“Juanzi, đừng cứ mãi xin tha cho anh ta như vậy, việc đó chỉ làm hại anh ta thôi. Lần này anh ta đối đầu với người của chúng ta, nhưng lần sau nếu anh ta đối đầu với phe ma quỷ, thì anh ta sẽ mất mạng đấy, hiểu chứ? Lần này coi như là một bài học dành cho anh ta.” Văi Tử Không nói với Lý Minh.

“Không tha thứ.”

Dưới lớp băng giá của “Ngục nước”, trong trận đấu ảo kia vẫn tồn tại một nguồn sức sống hùng mạnh, nhưng lúc này chưa ai có thể triệu hồi nó để phục vụ cho mình.

Khi đọc trên báo tin về thỏa thuận ngừng bắn được ký kết giữa Mỹ và Bắc Việt vào đêm Giáng sinh, cũng giống như Natasha đã nói, không lâu sau khi Nixon tái đắc cử, thỏa thuận đó đã bị xé nát thành từng mảnh, Li Er đã cười một cách vui vẻ.

Bây giờ, Lý Việt Dương là người nắm quyền tại khu đại học Phù Hải; tính cách của anh ta trở nên ngạo mạn hơn rất nhiều so với trước đây. Dù sao thì ở thành phố Phù Hải, cũng chẳng ai dám động đến anh ta cả. Nếu là người bình thường, anh ta thậm chí còn chẳng buồn để ý đến họ; huống chi khi biết đối phương lại là một cảnh sát.

“Nếu không thể làm được, thì hãy chiến đi! Hãy hoàn thành lời hứa của chúng ta… Theo thỏa thuận, chỉ cần thắng được tôi là được.” Đường Dị khôn ngoan nói. Dù biết rõ sự chênh lệch về sức mạnh giữa hai bên rất lớn, anh vẫn muốn đối đầu với Thượng Quan Tư Ngữ.

Và với việc sử dụng những kỹ năng chiến đấu và vũ khí chưa được xác định rõ cấp độ, sức mạnh của Đường Dị chắc chắn sẽ tăng lên một cách vượt bậc, có thể tăng gấp hàng trăm, thậm chí hàng nghìn lần.

Khi mở cửa ra, Shen Jin không hề bước vào, mà là đưa tay mời Công Tôn Vũ bước vào trước, sau đó mới đóng cửa lại.

Nhưng ít nhất thì trong văn phòng này, thời gian nghỉ phép mà cô ấy đã xin được, đủ để bù đắp cho tất cả mọi người… Hơn nữa, cô ấy cũng là người có kinh nghiệm ít nhất trong số họ.

Cuối cùng, Trình Khóa cũng đã lấy lại được hơi thở bình thường; dù không biết Lan Ảnh Trần và Lý Tuấn Tiêu muốn nói gì với Xu Nguyện, anh vẫn quyết định bày tỏ quan điểm của mình trước tiên.

1/1 0%