lore

Chương 1718

16,453 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Vào ngày đoạn video phỏng vấn trở nên viral khắp mạng, tòa nhà làm việc của Tổng cục Văn hóa vẫn tiếp tục hoạt động trong không khí bận rộn nhưng có trật tự.

Là giám đốc Tổng cục Văn hóa, Diệp Văn gần như không có thời gian dành cho bản thân trong thời gian này. Lịch trình hàng ngày của bà luôn kín đáo, đến nỗi không có chút thời gian rảnh rỗi nào cả.

Lúc này, bà đang ngồi sau bàn làm việc, lông mày hơi nhướng lại, tập trung xem xét một báo cáo về tình hình hiện tại của ngành điện ảnh trong nước. Ngón tay bà nhẹ nhàng ghi chú lên các trang tài liệu, thỉnh thoảng dừng lại để suy nghĩ, với vẻ mặt nghiêm túc và chăm chỉ.

Trong cốc giữ nóng trên bàn, nước trà ấm đã lâu nguội hẳn, nhưng bà hoàn toàn không hay biết.

Trong thời gian này, để thúc đẩy ngành điện ảnh trong nước thoát khỏi tình trạng đơn điệu, coi lượng người xem là yếu tố quan trọng nhất, và đưa ngành trở lại con đường sáng tạo chất lượng cao, Diệp Văn cùng với các nhân viên trong cơ quan đã nỗ lực rất nhiều, ban hành một loạt chính sách hỗ trợ và tổ chức nhiều sự kiện giao lưu trong ngành.

Mục tiêu của họ là mong muốn có thêm nhiều doanh nghiệp như Cao Quang Giải Trí, và nhiều nhà sáng tạo như Đàm Việt, những người sẽ giữ vững tinh thần ban đầu, dành tâm huyết để hoàn thiện các tác phẩm của mình, truyền bá văn hóa Hoa Quốc và thúc đẩy sự phát triển chất lượng cao của ngành điện ảnh trong nước.

“Động động động…” Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh trong văn phòng.

Diệp Văn ngẩng đầu lên, xoa nhẹ vùng trán đau nhức, giọng nói mang chút mệt mỏi: “Cho vào.”

Cánh cửa được mở ra, thư ký bước vào với một cốc trà ấm, cẩn thận đặt nó bên cạnh bàn làm việc của Diệp Văn và nói nhẹ: “Yếp Cục, bà đã bận rộn cả buổi sáng rồi, hãy uống chút trà nóng và nghỉ ngơi một chút nhé.”

“Ngoài ra, đoạn video phỏng vấn chính thức của Cao Quang Giải Trí mà chúng ta tổ chức hôm qua đã được phát trên toàn mạng, phản ứng rất tốt, mức độ hot trên mạng cũng rất cao. Bà có muốn xem đoạn clip không?”

Nghe vậy, ánh mắt Diệp Văn lóe lên một tia ngạc nhiên, rồi gật đầu.

Trong thời gian này, bà quá bận rộn đến nỗi chỉ biết rằng cuộc phỏng vấn đã diễn ra thành công và đã được lên lịch phát sóng, nhưng bà vẫn chưa kịp xem nội dung của nó.

“Được thôi, đưa chiếc máy tính bảng cho tôi, tôi sẽ xem.” Diệp Văn nói, giọng nói tràn đầy mong đợi.

Thư ký vội vàng đưa chiếc máy tính bảng vào tay cô ấy, thành thục mở đoạn video phỏng vấn và chuyển đến những đoạn trong đó Đàm Việt và Trần Tử Dụ trả lời các câu hỏi then chốt.

Sau đó, cô ấy lặng lẽ rời đi và khép cửa lại nhẹ nhàng, để Diệp Văn có thể yên tĩnh xem video.

Diệp Văn nâng ly trà ấm áp lên, nhấp một ngụm, sau đó dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào màn hình máy tính bảng và bắt đầu xem kỹ các đoạn phỏng vấn.

Trong video, Đàm Việt mặc bộ suit màu đen, với vẻ ngoài điềm tĩnh và tự tin; khi trả lời các câu hỏi, anh ấy luôn trình bày một cách rõ ràng và giọng nói chắc chắn.

Dù là khi nói về các biện pháp thúc đẩy sự phát triển của ngành giải trí hay quan điểm về những khó khăn hiện tại của ngành điện ảnh, anh ấy đều thể hiện sự suy nghĩ sâu sắc và trách nhiệm của một người sáng tạo.

Khi xem Trần Tử Dụ kể về nguyên tắc ban đầu khi thành lập công ty giải trí Cánh Hoa Lấp Lánh, về việc vượt qua những khó khăn về tài chính và nguồn lực trong giai đoạn đầu, và luôn kiên trì với triết lý sáng tác chất lượng cao, khuôn mặt Diệp Văn hiện lên nụ cười mãn nguyện và cô gật đầu nhẹ nhàng.

Cô ấy hiểu rõ rằng, trong một ngành giải trí đầy cạnh tranh và sự hối hả này, việc luôn giữ vững nguyên tắc ban đầu và không theo đuổi dòng chảy xã hội là điều không hề dễ dàng.

Sự kiên trì của Trần Tử Dụ thực sự xứng đáng được mọi người trong ngành giải trí học hỏi.

Và khi đoạn video tiếp tục cho thấy Đàm Việt trả lời các câu hỏi từ người hâm mộ và thông báo rằng bộ phim tiếp theo của anh ấy chỉ được phát hành tại trong nước, ánh mắt Diệp Văn bỗng sáng lên, cơ thể cô ấy hơi nghiêng về phía trước, và vẻ mặt trở nên càng chăm chú hơn.

Cô ấy đã xem lại đoạn này nhiều lần, lắng nghe từng lời nói của Đàm Việt một cách cẩn thận.

Khi nghe Đàm Việt nói: “Tôi muốn dành thời gian để hoàn thiện một tác phẩm gần gũi hơn với đời sống thực tế, mang lại nhiều cảm xúc chân thực hơn, và truyền tải được văn hóa cũng như tình cảm của xã hội, nhằm thực sự đáp ứng nhu cầu văn hóa tinh thần của khán giả trong nước, đồng thời cũng phù hợp với lời kêu gọi của Tổng cục Văn hóa nhằm thúc đẩy sự phát triển chất lượng cao của ngành điện ảnh trong nước”, khuôn mặt Diệp Văn hiện lên nụ cười chân thành, đầy sự ngưỡng mộ và biết ơn.

Cô đặt chiếc máy quay xuống, tựa vào ghế làm việc, suy nghĩ rất nhiều.

Tiếng tăm của Đàm Việt, cô hiểu rõ hơn ai hết.

Là một đạo diễn nổi tiếng thế giới, mỗi bộ phim do ông ấy sản xuất, nếu được phát hành đồng thời trên toàn cầu, chắc chắn sẽ thu về doanh thu lớn và lợi ích từ bản quyền ở nước ngoài.

Điều này không chỉ mang lại nhiều lợi ích cho ngành giải trí mà còn giúp nâng cao uy tín quốc tế của ông ấy, thậm chí còn thúc đẩy sự lan tỏa của các bộ phim Hoa Quốc trên thị trường quốc tế.

Nhưng Đàm Việt đã quyết định từ bỏ cơ hội phát hành toàn cầu, chọn chỉ phát hành trong nước. Lý do đằng sau quyết định này, Diệp Văn hiểu rất rõ.

Điều này không chỉ thể hiện sự trách nhiệm của Đàm Việt đối với khán giả trong nước mà còn là sự ủng hộ tích cực đối với lời kêu gọi của Tổng Cục Văn hóa nhằm thúc đẩy sự phát triển chất lượng của ngành điện ảnh trong nước.

Trong những năm gần đây, Tổng Cục Văn hóa luôn khuyến khích các nhà sáng tạo trong lĩnh vực điện ảnh tập trung vào thị trường trong nước, tạo ra những tác phẩm phù hợp với nhu cầu của khán giả, truyền tải văn hóa và năng lượng tích cực của Hoa Quốc, loại bỏ tâm lý thiếu kiên nhẫn và từ chối lối sống coi lợi nhuận là trên hết.

Quyết định của Đàm Việt chắc chắn là sự ủng hộ mạnh mẽ nhất đối với lời kêu gọi này.

Diệp Văn biết rằng, để đưa ra quyết định này, Đàm Việt chắc chắn phải đối mặt với không ít áp lực.

Có thể sẽ có người nghi ngờ rằng việc từ bỏ thị trường quốc tế sẽ khiến sức mạnh của ông ấy suy yếu, hoặc có người không hiểu tại sao ông ấy lại từ chối những khoản lợi nhuận lớn ở nước ngoài để tập trung vào thị trường trong nước.

Nhưng Đàm Việt vẫn kiên định với lựa chọn của mình. Sự kiên định và trách nhiệm đó khiến Diệp Văn vô cùng xúc động và biết ơn.

“Tuyệt vời thật, Đàm Việt!” Diệp Văn không khỏi thốt lên thành tiếng, giọng nói đầy ngưỡng mộ.

Cô lại lấy chiếc máy quay lên và xem lại đoạn video nơi Đàm Việt giải thích về quyết định sản xuất bộ phim mới, ánh mắt cô tràn đầy mong đợi.

Mỗi tác phẩm của Đàm Việt đều không bao giờ làm người ta thất vọng.

Diệp Văn không khỏi bắt đầu suy đoán xem bộ phim tiếp theo của Đàm Việt sẽ thuộc thể loại nào.

  Liệu ông ấy có tiếp tục theo đuổi những chủ đề mà mình giỏi, hay thử sức với thể loại trinh thám? Hay có thể là tập trung vào những câu chuyện về tình yêu quốc gia và gia đình?

  Dù là thể loại nào đi nữa, Diệp Văn đều tin chắc rằng Đàm Việt chắc chắn sẽ dành nhiều công sức để hoàn thành một tác phẩm chất lượng cao, có thể vượt qua thời gian và chạm đến trái tim hàng triệu khán giả.

  Cô lấy điện thoại ra và gọi cho thư ký: “Hãy sắp xếp lại toàn bộ các đoạn video phỏng vấn của Đàm Việt và Trần Tử Dụ, cùng với danh sách các tác phẩm xuất sắc mà công ty Hoàng Kim Giải Trí đã sản xuất trong những năm gần đây, mang đến văn phòng của tôi.”

  “Ngoài ra, hãy theo dõi sát sao tiến độ chuẩn bị cho bộ phim mới của Đàm Việt Tân và báo cáo ngay cho tôi khi có bất kỳ thông tin nào.”

  “Vâng, Yếp Cục! Tôi sẽ ngay lập tức thực hiện.” Thư ký trả lời một cách lịch sự.

  Sau khi cúp máy, Diệp Văn lại nhìn vào đoạn video phỏng vấn trên màn hình, khuôn mặt cô vẫn nở nụ cười mãn nguyện.

  Cô tin rằng, với những nhà sáng tạo như Đàm Việt và một công ty như Hoàng Kim Giải Trí, ngành điện ảnh trong nước chắc chắn sẽ vượt qua được những khó khăn hiện tại, phát triển mạnh mẽ hơn, và nhiều tác phẩm chất lượng cao sẽ được giới thiệu ra thế giới, giúp nhiều người hơn biết đến sức hấp dẫn của văn hóa Hoa Quốc.

  Trong văn phòng tổng giám đốc của công ty Hoàng Kim Giải Trí, Đàm Việt đang thảo luận về các chi tiết liên quan đến việc quay phim với đoàn làm phim Lâm Thanh Dã.

  Ông cầm điện thoại, kiên nhẫn lắng nghe báo cáo về tiến độ quay phim trong ngày từ phía đoàn làm phim, đồng thời đưa ra một số chỉ đạo cụ thể, nhắc nhở họ chú ý đến việc giữ ấm cho các diễn viên và kiểm soát chặt chẽ chất lượng quay phim, đảm bảo rằng mọi shot đều đáp ứng yêu cầu.

  “Ông Đàm, yên tâm đi, hôm nay quay phim diễn ra rất thuận lợi, tất cả các shot đều được thực hiện đúng theo kế hoạch, và tình trạng của các diễn viên cũng rất tốt, không có bất kỳ sự cố nào xảy ra cả.” Giọng nói của Lâm Thanh Dã vang lên qua điện thoại, đầy tự tin.

“Sau này chúng tôi sẽ tiếp tục đẩy nhanh tiến độ quay phim và kiểm soát chặt chẽ chất lượng, cam kết không làm thất vọng sự tin tưởng của bạn.”

“Tốt lắm, cảm ơn bạn rất nhiều Lâm Đạo… Và cũng cảm ơn tất cả mọi người trong đoàn phim,” Đàm Việt nói với giọng nhẹ nhàng. “Thời tiết lạnh giá, điều kiện quay phim ngoài trời rất khó khăn; hãy chăm sóc sức khỏe của mọi người thật tốt, sắp xếp thời gian quay phim hợp lý để tránh overwork. Nếu có bất kỳ vấn đề gì, hãy gọi cho tôi bất cứ lúc nào; công ty sẽ hỗ trợ các bạn hết sức mình.”

“Tôi hiểu rồi Ông Đàm… Tôi sẽ làm theo.”

Sau khi nghe xong cuộc điện thoại, Đàm Việt đặt xuống điện thoại, cầm ly trà trên bàn và nhấp một ngụm, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.

Lúc này, sự quan tâm từ người dùng mạng vẫn chưa hề giảm bớt; các chủ đề liên quan vẫn chiếm trọn danh sách tìm kiếm trên các nền tảng mạng xã hội, và niềm đam mê thảo luận của người hâm mộ vẫn rất cao.

Nhìn thấy sự ủng hộ và kỳ vọng của người hâm mộ, Đàm Việt cảm thấy vô cùng an lòng và càng thêm quyết tâm thực hiện quyết định của mình.

“Đập cửa—đập cửa—đập cửa…” Tiếng gõ cửa vang lên gấp rút và mạnh mẽ.

Đàm Việt ngẩng đầu lên và nói với giọng nhẹ nhàng: “Mời vào.”

Cửa văn phòng được mở cửa, và Ngô Công bước vào nhanh chóng. Trên khuôn mặt anh ta hiện rõ vẻ nghiêm túc; trong tay anh ta cầm một tập hồ sơ và một thiết bị điện tử, sau đó nhanh chóng đến bên bàn làm việc của Đàm Việt và nói một cách lễ phép: “Ông Đàm, xin lỗi vì đã làm phiền bạn, có một việc cần báo cáo với bạn.”

Nhìn thấy vẻ nghiêm túc trên khuôn mặt Ngô Công, Đàm Việt linh cảm rằng có lẽ đó là một vấn đề quan trọng: “Có chuyện gì vậy? Hãy nói đi.”

Ngô Công đưa thiết bị điện tử và tập hồ sơ đó cho Đàm Việt.

“Ông Đàm, đây là thông tin mà nhóm Bộ phận quan hệ công chúng vừa thu thập được về các cuộc thảo luận về bạn và video phỏng vấn trên các nền tảng mạng xã hội nước ngoài. Những cuộc thảo luận này chủ yếu tập trung vào hai khía cạnh; tôi sẽ báo cáo chi tiết cho bạn nghe.”

Đàm Việt nhận lấy bản thảo và tài liệu, gật đầu để cho biết mình sẵn lòng lắng nghe tiếp.

  Trong lòng anh ta rất rõ ràng rằng việc thông báo rằng bộ phim tiếp theo chỉ được chiếu tại trong nước sẽ không chỉ gây ra nhiều cuộc thảo luận ở trong nước mà còn chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý từ các nước khác. Dù sao thì anh ta vẫn có rất nhiều fan hâm mộ trên phạm vi quốc tế. Những bộ phim trước đây của anh ta đều được chiếu đồng thời trên toàn thế giới; việc đột ngột thay đổi chiến lược phát hành chắc chắn sẽ khiến các fan hâm mộ ở nước ngoài cảm thấy bất ngờ và không hài lòng.

   Ngô Công tổng kết lại suy nghĩ của mình rồi từ từ nói tiếp: “Mặt thứ nhất, đa số các fan hâm mộ ở nước ngoài đều cảm thấy thất vọng.”

  “Chúng tôi đã theo dõi các nền tảng mạng xã hội chính ở nước ngoài và nhận thấy rằng rất nhiều fan hâm mộ đã để lại bình luận và chia sẻ cảm xúc tiếc nuối của mình.”

  “Họ nói rằng họ đã rất mong đợi bộ phim mới của Đàm Việt và hy vọng có thể xem nó cùng với khán giả trong nước. Thế nhưng, khi biết rằng bộ phim này chỉ được chiếu tại trong nước, họ cảm thấy rất khó có cơ hội xem. Nhiều fan hâm mộ cũng đã hỏi liệu có cách nào để xem bộ phim này thông qua các kênh khác hay không.”

  Nói xong, Ngô Công dùng ngón tay nhấp vào màn hình điện thoại, hiển thị những bình luận liên quan trên các nền tảng mạng xã hội nước ngoài để Đàm Việt xem. Trên màn hình, những dòng bình luận đầy ắp tinh thần thất vọng.

  “Tại sao lại chỉ chiếu tại trong nước thôi? Tôi thực sự rất mong đợi bộ phim mới của Đàm Việt.”

  “Thật đáng tiếc… Không thể xem cùng lúc với khán giả trong nước; hy vọng bộ phim này sẽ được chiếu ở nước ngoài.”

  “Đạo diễn Đàm Việt, liệu có thể xem xét đến nguyện vọng của các fan hâm mộ ở nước ngoài không? Chúng tôi cũng rất muốn được xem tác phẩm của bạn.”

  Mỗi dòng bình luận đều thể hiện sự mong đợi và nỗi tiếc nuối của các fan hâm mộ ở nước ngoài đối với bộ phim này.

   Ngô Công tiếp tục nói: “Mặt thứ hai, cũng có một số ý kiến không tích cực. Một số phương tiện truyền thông và người dùng mạng ở nước ngoài đang bàn tán và đưa ra giả thuyết rằng có thể là Đàm Việt đã gặp khó khăn trên thị trường điện ảnh quốc tế, không còn khả năng tạo ra những tác phẩm chất lượng cao có thể được chiếu trên toàn thế giới, vì vậy mới chọn phương án chiếu phim chỉ tại trong nước.”

“Còn có một số người với ý đồ xấu xa, cố tình bôi nhọ bạn, nói rằng bạn từ bỏ thị trường quốc tế chỉ vì doanh thu của các bộ phim trước đây ở nước ngoài không đạt kỳ vọng. Mặc dù những lời này không phải là quan điểm chính thống, nhưng chúng vẫn được lan truyền khá rộng rãi. Nếu không hành động kịp thời, điều này có thể ảnh hưởng đến hình ảnh quốc tế của bạn và uy tín của công ty.”

Nghe đến đây, biểu hiện của Đàm Việt không hề thay đổi, vẫn bình tĩnh và điềm đạm; trên khuôn mặt anh ta không hề lộ ra chút bất mãn nào.

Anh ta nhẹ nhàng đặt chiếc bàn xuống, giọng nói bình thản: “Tôi đã biết rồi. Những lời này không khiến tôi ngạc nhiên. Mỗi khi tôi cho ra mắt tác phẩm mới hoặc đưa ra quyết định mới, luôn có những nghi ngờ và lời bôi nhọ tương tự; tôi đã quen với điều này rồi.”

Nhìn thấy vẻ bình tĩnh của Đàm Việt, Ngô Công cũng cảm thấy lo lắng của mình giảm bớt đi phần nào, và vội vàng hỏi: “Ông Đàm, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?”

Sau một lát suy nghĩ, Đàm Việt nói một cách kiên định và rõ ràng: “Đầu tiên, bạn hãy yêu cầu Bộ phận quan hệ công chúng đăng một thông báo, chủ yếu để an ủi người hâm mộ ở nước ngoài.”

“Trong thông báo đó, cần nói rằng tôi rất biết ơn sự ủng hộ và yêu thích mà họ đã dành cho tôi trong những năm qua; đối với việc bộ phim tiếp theo chỉ được phát hành tại Việt Nam, gây ra sự bất tiện và tiếc nuối cho họ, tôi xin lỗi.”

“Đồng thời, cần nói rằng đây chỉ là quyết định sáng tạo cá nhân của tôi, chứ không phải là việc từ bỏ thị trường quốc tế; sau này tôi vẫn sẽ tiếp tục sản xuất những bộ phim phù hợp để phát hành trên toàn thế giới, mong họ kiên nhẫn chờ đợi và đừng vội vàng; tôi sẽ không làm họ thất vọng.”

“Được rồi, Ông Đàm; tôi hiểu.” Ngô Công vội vàng gật đầu và ghi chép lại.

Đàm Việt tiếp tục nói: “Còn về những lời nghi ngờ và bôi nhọ đó… thì không cần phải quan tâm đến chúng.”

Anh ta dừng lại một chút, giọng nói đầy tin tưởng: “Người trong sáng sẽ tự minh bạch; kẻ xấu xa sẽ tự lộ rõ bản chất. Khả năng của tôi trong việc sản xuất những tác phẩm có thể được phát hành trên toàn thế giới, và tầm ảnh hưởng của các tác phẩm tôi trên thị trường quốc tế, mọi người đều có thể thấy rõ; không cần phải cố tình giải thích gì cả.”

“Trước đây cũng đã từng có những tình huống tương tự; những lời nói không chính xác đó, theo thời gian, sẽ tự nhiên bị bác bỏ. Nếu chú

“Thực ra, Đàm Việt rất rõ rằng những lời chỉ trích ông về việc thất bại trên thị trường quốc tế đều là những lời nói không có cơ sở.”

Những bộ phim mà ông đã sản xuất trước đây đã được chiếu rộng rãi tại nhiều quốc gia và khu vực trên thế giới, thu về doanh thu khá lớn và nhận được nhiều lời khen ngợi; ảnh hưởng của chúng đã được thị trường quốc tế công nhận từ lâu rồi.

Nghe xong, Ngô Công hoàn toàn hiểu ý định của Đàm Việt và vội vàng nói: “Ông Đàm, tôi hiểu rồi. Yên tâm đi, tôi sẽ ngay lập tức sắp xếp cho Bộ phận quan hệ công chúng soạn thảo thông báo.”

“Ừm, cảm ơn bạn.” Đàm Việt gật đầu, giọng nói ân cần.

“Sau khi thông báo được soạn xong, hãy gửi cho tôi để kiểm tra trước; chỉ khi chắc chắn không có vấn đề gì, mới đăng lên các tài khoản mạng xã hội quốc tế của công ty. Phải đảm bảo rằng thời điểm đăng và nội dung đều chính xác, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào.”

“Tôi hiểu rồi, Ông Đàm. Tôi sẽ làm tốt nhất có thể.” Ngô Công đáp lại một cách thành kính, sau đó cầm lấy bút và tài liệu, nhanh chóng rời khỏi văn phòng – rõ ràng là vì muốn về ngay để tiến hành công việc liên quan.

1/1 0%