lore

Chương 1608

13,338 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Vào buổi sáng thứ Hai, ánh nắng mùa hè ấm áp của kinh đô chiếu xuyên qua cửa sổ lớn tại văn phòng trên tầng cao nhất của tòa nhà trụ sở công ty Giải trí Rực rỡ, tạo nên một vùng sáng rõ ràng trên bàn làm việc bằng gỗ đen của Đàm Việt.

Trong vùng sáng đó, những hạt bụi li ti lơ lửng, tạo nên sự tương phản đặc biệt so với những tài liệu dày cộm trải ra trên bàn.

Đó chính là bản kế hoạch ngân sách dự án “Con đường Thiên đường” do Bộ phận điện ảnh đề xuất. Trên các trang in loại A3, có hàng loạt thông tin chi tiết về các khoản chi phí, từ tiền thù lao cho diễn viên, thuê địa điểm cho đến sản xuất hiệu ứng đặc biệt. Bên cạnh các con số, còn có những ghi chú được viết bằng nhiều màu sắc khác nhau, rõ ràng là kết quả của việc tính toán lại nhiều lần bởi nhóm làm việc ban đầu.

Đàm Việt ngồi trên chiếc ghế da đen, người hơi nghiêng về phía trước, tay cầm một cây bút máy màu xám bạc. Đầu bút lơ lửng trên trang ghi về “tiền thù lao diễn viên”, nhưng anh không vội ghi gì cả.

Ánh mắt anh dừng lại lâu trên con số “Tiền thù lao cho diễn viên hàng đầu: 8 triệu”. Anh nhíu mày một chút, sau đó vẽ một đường ngang ở góc trống của tài liệu và thì thầm: “Phần tiền thù lao diễn viên này, chúng ta có thể cắt giảm thêm 5%. Chúng ta cần tìm những diễn viên ‘phù hợp’, chứ không phải những diễn viên ‘đắt nhất’. Như vậy mới vừa đảm bảo chất lượng việc thể hiện vai trò, vừa giúp giảm bớt ngân sách.”

Anh vừa nói vừa lật qua danh sách các diễn viên được đề xuất trong tệp đính kèm, ngón tay di chuột qua các thông tin cá nhân của họ.

Đầu bút nhanh chóng ghi lại những ý kiến chỉnh sửa, thỉnh thoảng dừng lại để xem các giấy tờ chứng minh năng lực và thành tích công việc của nhóm làm việc.

Thời gian trôi qua trong sự tập trung làm việc. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ dần dần di chuyển lên trên, từ mặt bàn sang bức tường. Bức poster kỷ niệm về doanh thu toàn cầu của bộ phim “Cuộc phiêu lưu vũ trụ” vượt mốc 5 tỷ đô la được treo trên tường, trở nên nổi bật hơn bao giờ hết dưới ánh nắng này.

Trên poster, trong bối cảnh vũ trụ bao la, logo của công ty Giải trí Rực rỡ lấp lánh, như thể đang lặng lẽ chứng kiến sự phát triển của công ty.

Không biết từ lúc nào, hơn hai giờ đã trôi qua. Cuối cùng, Đàm Việt cũng ký tên vào trang cuối cùng của bản kế hoạch ngân sách. Anh đóng tài liệu lại, vươn người ra sau và ngáp một cái; cổ vai anh hơi đau nhức vì đã giữ nguyên tư thế làm việc trong thời gian dài.

Đàm Việt đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, mở hé một cánh cửa. Kh

Khi mở tin nhắn, dòng chữ của Lâm Thanh Dã tràn đầy hứng thú: “Ông Đàm, chào buổi sáng! Hôm qua, đoàn làm phim ‘Thời gian tích tắc’ đã hoàn thành việc quay cảnh tầng áp mái của cửa hàng đồng hồ cổ một cách thuận lợi; thầy Châu Minh thật xuất sắc.”

Phía sau tin nhắn có kèm theo năm bức ảnh từ hiện trường quay.

Bức đầu tiên cho thấy Châu Minh đang ngồi xổm trên nền nhà tầng áp mái, tay cầm chiếc hộp công cụ làm từ gỗ đỏ, ánh mắt tập trung nhìn vào các dụng cụ bên trong.

Bức thứ hai là Vương Hạo đang cầm chiếc máy ảnh cổ, dưới sự hướng dẫn của nhân viên, anh điều chỉnh tiêu cự và nở nụ cười e thẹn trên môi.

Bức thứ ba là những vật dụng được sử dụng trong quay phim: những chiếc đồng hồ cổ, những bức ảnh cũ kỹ và những tờ báo đã ngả màu được xếp gọn gàng trên bàn.

Bức thứ tư là đội ngũ thiết kế ánh sáng đang điều chỉnh thiết bị; ánh sáng vàng ấm áp chiếu rọi khắp không gian tầng áp mái.

Bức thứ năm là bữa ăn trưa tại hiện trường quay: chỉ đơn giản là hai món ăn và một món canh, nhưng lại được bày biện rất gọn gàng, thể hiện sự tỉ mỉ của đội ngũ.

Đàm Việt nhìn những bức ảnh đó và không khỏi mỉm cười mãn nguyện. Anh luôn tin tưởng vào thái độ làm việc của Lâm Thanh Dã.

Kể từ khi bộ phim “Thời gian tích tắc” bắt đầu quay, Lâm Thanh Dã luôn gửi báo cáo về tiến độ quay hàng ngày vào lúc 8 giờ sáng. Trong báo cáo, anh không chỉ nói về tiến độ công việc mà còn mô tả chi tiết tình hình của các diễn viên, tình trạng chuẩn bị vật dụng quay phim và sự phối hợp của đội ngũ. Khi gặp phải những vấn đề như “Châu Minh có cách hiểu khác về một câu thoại nào đó” hay “Vật liệu nền nhà tầng áp mái không phù hợp với bối cảnh thời đại”, anh cũng luôn nhanh chóng tìm ra giải pháp, không bao giờ để ông Đàm phải lo lắng.

Sự nghiêm túc và trách nhiệm như vậy chính là những phẩm chất cần thiết của một đạo diễn xuất sắc.

Anh nhanh chóng gõ trên màn hình và trả lời: “Miễn là quá trình quay diễn ra thuận lợi là tốt rồi; cảm ơn bạn và đội ngũ của bạn. Không cần phải gửi báo cáo chi tiết mỗi ngày, hãy tập trung nhiều hơn vào việc kiểm soát công việc quay phim tại hiện trường.”

Sau khi gửi tin nhắn xong, Đàm Việt tựa vào lan can bên cửa sổ, nhìn ra xa về phía tháp truyền hình, suy nghĩ dần trở nên mơ màng.

Lý do anh ủng hộ Lâm Thanh Dã mạnh mẽ như vậy không chỉ vì tài năng mà anh ta thể hiện ra, mà còn bởi vì anh đã nhìn thấy “sự tôn trọng sâu sắc đối với nghệ thuật điện ảnh” trong

Ông hy vọng Lâm Thanh Dã sẽ trở thành một đạo diễn tầm cỡ thế giới, trong tương lai dẫn dắt đội ngũ làm phim của công ty Cảnh Minh Giải trí để tạo ra nhiều tác phẩm vượt qua rào cản văn hóa, cho thế giới thấy sức mạnh của điện ảnh Hoa Quốc, và giúp Cảnh Minh Giải trí thực sự bước vào hàng ngũ “công ty giải trí đẳng cấp thế giới”.

Ông nhớ lại những khó khăn khi mới bắt đầu con đường trở thành đạo diễn phim.

Quay trở lại bàn làm việc, Đàm Việt vừa đặt kế hoạch ngân sách cho bộ phim “Thiên Lộ” vào giỏ các tài liệu chờ xem xét, chuẩn bị lấy tài liệu tiếp theo liên quan đến “Kế hoạch đào tạo nhân viên mới của Bộ phận Quản lý Người nổi tiếng”, thì cửa văn phòng bỗng được gõ nhẹ. Tiếng nói hơi vội vàng của Trần Diệp vang lên: “Ông Đàm, bây giờ ông có thời gian không? Có một tin tức rất quan trọng cần báo cáo với ông!”

“Đi vào đi.” Đàm Việt ngẩng đầu lên, thấy Trần Diệp đang cầm trên tay một bản thông cáo báo chí đã in sẵn, bước nhanh đến bàn làm việc, khuôn mặt cô ấy hiện rõ vẻ hào hứng khó kiềm chế, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Cô ấy đưa bản thông cáo báo chí đến trước mặt Đàm Việt, giọng nói đầy xúc động: “Ông Đàm, chỉ cách đây mười phút thôi, trang web chính thức của Trung tâm Văn hóa Quốc tế đã cập nhật danh sách xếp hạng các công ty giải trí thế giới! Công ty Cảnh Minh Giải trí của chúng ta đã từng nằm trong top đầu trong nước, bỗng nhiên vươn lên thành một trong những công ty giải trí hạng hai thế giới, đứng đầu trong số tất cả các công ty mới nổi, và cũng là một trong những công ty có tốc độ phát triển nhanh nhất trong lần xếp hạng này! Đây chính là sự công nhận cao nhất mà công ty chúng ta nhận được trên sân khấu quốc tế kể từ khi thành lập, đây thực sự là một cột mốc quan trọng trong quá trình phát triển của chúng ta!”

Đàm Việt vội vàng nhận lấy bản thông cáo báo chí, đầu ngón tay anh run nhẹ vì xúc động.

Tiêu đề của bản thông cáo là “Danh sách xếp hạng các công ty giải trí thế giới được công bố: Nhiều công ty châu Á lọt vào hạng hai, Cảnh Minh Giải trí Hoa Quốc thi đấu xuất sắc”. Nội dung bản thông cáo mô tả chi tiết các tiêu chí xếp hạng.

Trong danh sách xếp hạng, phần bình luận viết: “Nhờ thành công về doanh thu toàn cầu của bộ phim khoa học viễn tưởng ‘Cuộc Hành Trình Giữa Các Vì Sao’ và việc mở rộng nhanh chóng các kênh phân phối ở nước ngoài, Cảnh Minh Giải trí đã từng là công ty giải trí hàng đầu khu vực vươn lên thành một trong những công ty giải trí hạng hai thế giới, thể hiện rõ tiềm năng phát triển mạnh mẽ và tầm nhìn quốc tế.”

“Tuyệt vờ

“Được rồi, Ông Đàm, tôi sẽ ngay lập tức liên hệ với bộ phận Quan hệ Công chúng!” Trần Diệp đáp lại rồi quay người đi ra ngoài.

“Khoan đã.” Đàm Việt gọi lại anh ta và bổ sung thêm, “Nữa này, yêu cầu bộ phận Hành chính chuẩn bị một sự kiện kỷ niệm, vào chiều nay trước khi tan làm, địa điểm là tại hội trường tầng một của công ty.”

“Không vấn đề gì, Ông Đàm, tôi sẽ bảo bộ phận Hành chính soạn thảo kế hoạch trong vòng hai giờ để sự kiện diễn ra suôn sẻ!” Trần Diệp cười và gật đầu, bước chân nhanh nhẹ rời khỏi văn phòng, dáng vẻ tràn đầy hứng thú.

Nhìn theo bóng lưng Trần Diệp xa dần, Đàm Việt tựa lưng vào ghế, cầm lấy điện thoại, tìm tên “Trần Tử Dụ” trong danh bạ và không do dự gọi điện.

Cuộc gọi được kết nối chỉ sau một tiếng đồng hồ, giọng nói dịu dàng của Trần Tử Dụ vang lên từ bên kia đầu dây, mang theo chút uể oải của người vừa thức dậy: “Alô, Đàm Việt, sao lại gọi tôi vào lúc này vậy? Lúc nãy tôi đang xem thông tin về các nghệ sĩ mới của bộ phận Quản lý Người nổi tiếng, đọc mãi rồi thiếp đi.”

Cô ấy đang cảm thấy không khỏe lắm, nên đang làm việc tại nhà.

“Tử Dụ, tôi có một tin tốt vô cùng muốn chia sẻ với bạn!” Giọng Đàm Việt tràn đầy hào hứng, “Công ty chúng ta đã được xếp hạng là một trong những công ty giải trí hàng đầu thế giới! Trung tâm Văn hóa Quốc tế vừa công bố bảng xếp hạng, và chúng ta là công ty mới nổi có thứ hạng cao nhất!”

“Thật sao?!” Giọng Trần Tử Dụ bỗng nhiên trở nên hào hứng, “Tôi tưởng chúng ta còn phải chờ thêm một hoặc hai năm nữa mới đạt được thành tích này… Không ngờ lại nhanh đến thế! Những nỗ lực của chúng ta suốt những năm qua cuối cùng cũng đã được đền đáp, chúng ta đã bước được một bước quan trọng hướng tới việc trở thành một trong những công ty giải trí hàng đầu thế giới!”

“Đúng vậy, bây giờ tôi còn cảm thấy như đang mơ vậy…” Đàm Việt cười nói, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vỏ điện thoại, “Tối nay tan làm, chúng ta hãy cùng nhau ăn mừng đi. Cái nhà hàng món ăn gia đình mà bạn từng nói muốn thử, tôi sẽ đặt chỗ ngay bây giờ; hoặc nếu bạn muốn ăn ở nhà, tôi sẽ về nấu cho bạn món sườn sốt đường giấm yêu thích.”

“Hãy ăn ở nhà đi. Chiều nay tôi sẽ về sớm mua rau củ, nấu cho bạn món thịt kho tương đỏ và canh sườn… Chúng ta cùng nhau ăn uống và bàn về kế hoạch tiếp theo của công ty nhé.” Giọng Trần Tử Dụ tràn đầy ấm áp, “À, đừng quên gọi điện cho bố m

“Khoảng cách chính là hướng để chúng ta nỗ lực.” Đàm Việt ghi dòng này vào sổ tay, sau đó mở máy tính và tạo một tài liệu mới có tên “Kế hoạch phát triển quốc tế của Công ty Giải trí Lộng lẫy”, bắt đầu xây dựng kế hoạch phát triển tiếp theo cho công ty:

Thứ nhất, về việc mở rộng thị trường nước ngoài, ngoài việc củng cố các hợp tác hiện có, còn cần thiết lập văn phòng tại Hollywood và tuyển dụng những chuyên gia phân phối địa phương.

Thứ hai, về khía cạnh sản xuất nội dung, cần tăng cường đầu tư vào các thể loại đa dạng hơn. Ngoài việc tiếp tục phát triển các thể loại khoa học viễn tưởng và hiện thực, cũng cần mở rộng sang phim hoạt hình, phim giật gân hồi hộp, phim hài gia đình… Thành lập một bộ phận chuyên biệt về sản xuất nội dung quốc tế, mời các biên kịch và đạo diễn từ nước ngoài tham gia, để tạo ra những câu chuyện có thể vượt qua rào cản văn hóa.

Đồng thời, triển khai “Chương trình Đạo diễn Trẻ Toàn cầu”, hàng năm chọn ra 10 đạo diễn trẻ đến từ các quốc gia khác nhau, cung cấp nguồn vốn và hỗ trợ kỹ thuật cho họ, nhằm đào tạo ra những tài năng sáng tạo có tầm nhìn quốc tế.

Thứ ba, về việc hoàn thiện chuỗi công nghiệp, thành lập “Công ty Phát triển Sản phẩm Phái sinh”, chuyên phụ trách thiết kế và bán các sản phẩm phái sinh dựa trên bản quyền điện ảnh, âm nhạc; hợp tác với các thương hiệu nổi tiếng toàn cầu để phát hành các sản phẩm liên kết, ví dụ như phát triển những con búp bê theo chủ đề của bộ phim “Interstellar” hay các phụ kiện giới hạn theo chủ đề điện ảnh cùng với các thương hiệu xa xỉ; đồng thời, khám phá các hình thức giải trí ngoại tuyến, chẳng hạn như xây dựng các “Trung tâm Trải nghiệm Giải trí Lộng lẫy” tại các thành phố lớn trong nước, trưng bày các vật dụng điện ảnh kinh điển của công ty, cung cấp dịch vụ xem phim thực tế ảo, trò chơi tương tác, nhằm nâng cao khả năng khai thác giá trị của các bản quyền này.

Thứ tư…

Vào lúc 4 giờ 30 chiều, tầng trệt của Công ty Giải trí Lộng lẫy đã trở nên rất nhộn nhịp. Các nhân viên bộ phận hành chính đang vội vàng trang trí không gian. Một tấm biểu ngữ màu đỏ được treo ở chính giữa hội trường, với những chữ in màu vàng nổi bật dưới ánh đèn. Hai bên cột được buộc đầy bóng bay màu hồng và xanh dương, trên đó in logo của công ty; các giá trưng bày trong hội trường đặt những poster về doanh thu phòng vé của bộ phim “Interstellar”, những bức ảnh ký kết các dự án hợp tác quốc tế, cùng với lược sử phát triển của công ty từ khi được thành lập đến nay. Các nhân viên cũng đã bày ra những món quà chúc mừng ở hai bên hộ

Vào lúc 5 giờ 10 phút, Đàm Việt và Trần Tử Dụ bước vào hội trường cùng nhau, và ngay lập tức mọi người xung quanh đều im lặng lại, ánh mắt tất cả đều hướng về họ.

Đàm Việt nhận lấy micrô từ bộ phận quan hệ công chúng, bước lên sân khấu ở giữa hội trường và nhìn xuống những khuôn mặt quen thuộc dưới đó.

Có những nhân viên đã gắn bó với anh từ khi công ty được thành lập, cũng có những người mới gia nhập không lâu; trên khuôn mặt mỗi người đều hiện rõ niềm vui và tự hào. Trong lòng anh, biết bao cảm xúc trào dâng.

“Chào mọi người!” Giọng nói của Đàm Việt vang dội khắp hội trường thông qua hệ thống âm thanh, “Hôm nay là một ngày đáng được ghi nhớ. Công ty Giải trí Lấp lánh của chúng ta đã thành công trong việc leo lên hàng ngũ các công ty giải trí hàng đầu thế giới! Thành tích này không phải là công lao của riêng tôi hay Trần Tử Dụ, mà là kết quả của sự nỗ lực không ngừng của tất cả mọi nhân viên.”

Trước đây, Đàm Việt chưa bao giờ là người thích phô trương như vậy; việc anh làm điều này lần này là nhằm củng cố niềm tin của mọi người vào công ty và truyền động lực cho tất cả mọi người.

Công ty Giải trí Lấp lánh vẫn còn rất nhiều con đường phía trước để phát triển.

1/1 0%