lore

Chương 1577

13,891 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Vào lúc ba giờ sáng ở Manhattan, New York, Brian Hansen đứng tại cửa ra của rạp chiếu phim AMC. Không khí lạnh như hàng ngàn mũi kim xâm nhập vào áo khoác của anh, nhưng không hề làm dịu đi cơn bức cháy trong lòng anh.

Tấm vé xem “Interstellar” trong tay anh đã bị nắm đến nỗi nhăn lại; những vết răng cưa trên mép vé in sâu vào lòng bàn tay, để lại vài vệt đỏ, giống như hình ảnh lỗ đen xoay tròn trên màn ảnh vừa rồi – những dấu ấn khó có thể xóa nhòa trong tâm trí anh.

Anh là một nhà vật lý thiên văn thuộc NASA, và hôm nay anh đến đây để cùng con gái xem phim.

Trước khi ra khỏi nhà, anh còn cười nhạo rằng “phim khoa học viễn tưởng do đạo diễn người Hoa Quốc làm ra sẽ có thể hay đến mức nào”.

Nhưng bây giờ, anh cảm thấy mình như bị đóng băng giữa tuyết, để cho gió lạnh thổi tan những giọt nước mắt thành những hạt băng, trượt dài xuôi theo má anh, mang lại cảm giác lạnh buốt tận xương.

Điện thoại trong túi anh liên tục rung; đó là tin nhắn từ đồng nghiệp. Màn hình điện thoại sáng lên rồi tắt đi trong bóng tối, tất cả đều hỏi: “Nghe nói lỗ đen trong bộ phim khoa học viễn tưởng của người Hoa Quốc kia còn ấn tượng hơn cả những hình ảnh mô phỏng của chúng ta à? Có phải thông số kỹ thuật đã bị rò rỉ ra ngoài không?”

Ánh đèn trong rạp chiếu phim bật sáng phía sau lưng anh, ánh sáng vàng ấm áp làm cho bóng dáng anh trở nên dài lê thê.

Con gái anh, Emma, chạy ra ngoài với một xô bỏng ngô; chiếc khăn quàng màu hồng của bé dính đầy hạt đường long lanh, lông mi em vẫn còn ướt đẫm nước mắt.

“Bố ơi, cuối cùng Cooper có tìm thấy Tiến sĩ Brand không ạ?” Đôi mắt nhỏ của bé lấp lánh như những vì sao, giọng nói của bé run rẩy: “Những bông hoa trên hành tinh đó thật đẹp… Những cánh hoa màu tím như thể có thể phát sáng vậy; đẹp hơn cả những màn pháo hoa ở Disney Land nữa.”

Brian cúi xuống, buộc chặt khăn quàng cho con gái, đầu ngón tay chạm vào tai lạnh giá của bé.

Anh nhớ lại cảnh trong phim, khi Cooper nhìn thấy vô số phiên bản của mình trong không gian năm chiều; những bóng dáng chồng chất ấy giống như những tấm ghép hình bị lật ngược… Anh cũng nhớ lại mỗi lần đi công tác xa, Emma luôn nhét những tấm bưu thiếp vẽ hình tên lửa vào vali của anh, và phía sau những tấm bưu thiếp ấy, những dòng chữ viết nguệch ngoạc: “Bố hãy về nhà sớm nhé.”

“Chắc chắn sẽ tìm thấy thôi.” Giọng nói của anh run rẩy, cổ họng anh nghẹn lại: “Bởi vì tình yêu có thể vượt qua mọi khoảng cách… Dù là từ Trái Đất đến lỗ đen,

Người đồng nghiệp thuộc bộ môn vật lý bên cạnh đẩy nhẹ chiếc kính và thốt lên: “Họ thậm chí còn tính toán đúng mật độ của vật chất giữa các hành tinh nữa… Cứ như thể họ đã dựa vào báo cáo quan sát của chúng ta để làm việc này vậy.”

Điều khiến anh ấy ấn tượng nhất không phải là công nghệ.

Khi Cooper hét lên “Murphy” trước miệng lỗ đen, tiếng khóc của khán giả trong rạp phim như sóng triều dâng lên, lấn át hết mọi âm thanh khác.

Cô gái da đen ngồi bên cạnh anh ấy dùng khăn giấy che miệng, đôi vai run rẩy như lá cây trong gió.

Bà lão gốc Hoa ngồi ở hàng ghế trước liên tục lẩm bẩm bằng tiếng Trung.

Dù không hiểu nội dung, nhưng giọng nói đầy lo lắng ấy đã vượt qua rào cản ngôn ngữ, như một bàn tay ấm áp, chạm vào trái tim mỗi người.

“Baba, tại sao ông lão kia lại khóc vậy ạ?”

Emma chỉ vào hình ảnh của Đặng Cao Phi trên poster; những vệt đỏ quanh mắt anh ấy trở nên rõ ràng dưới ánh đèn, và những nếp nhăn ở khóe mắt vẫn còn in dấu nước mắt chưa khô.

Brian nhìn vào hình ảnh người đàn ông phương Đông mặc đồ phi hành gia trên poster và bỗng nhiên nhớ đến câu thoại trong phim: “Chúng ta không phải đang khám phá vũ trụ, mà là đang tìm con đường trở về nhà.”

Câu nói đó như một tia chớp xé toạc tâm trí anh; anh lập tức lấy điện thoại gọi cho mẹ mình ở Houston.

Vào lúc ba giờ sáng, giọng nói của mẹ anh vang lên trong giấc ngủ nhưng vẫn ấm áp: “Brian à? Con lại muốn ăn bánh táo do mẹ làm phải không? Tủ lạnh vẫn còn đó phần bánh con chưa ăn hết đấy.”

Anh che miệng lại để không để tiếng nức nở truyền ra ngoài, và chỉ nói: “Mẹ ơi, tuần sau con sẽ về thăm mẹ.”

Ở Bắc Kinh, lúc năm giờ sáng, ánh sáng le lói từ khe rèm cửa chiếu vào chiếc điện thoại trên bàn cạnh giường của Diệp Văn, như một sợi chỉ vàng mảnh mai.

Màn hình điện thoại tối om, nhưng cô đã thức dậy được cả tiếng đồng hồ rồi. Lá thư mời xem buổi ra mắt phim “Interstellar” được cô vuốt ve đi vuốt ve lại bên cạnh gối, góc mép của nó đã bị gấp nát, và những chữ được in bằng mực vàng cũng bị mài mòn đi phần nào.

Là giám đốc của Cục Văn hóa Quốc gia, lịch trình làm việc của cô chưa bao giờ có từ “mất ngủ”. Mỗi ngày, cô đều dậy đúng six giờ sáng, suốt hai mươi năm trời như vậy.

Nhưng hôm nay thì khác. Chỉ còn hai giờ nữa là Trung tâm Văn hóa Quốc tế sẽ công bố danh sách các bộ phim có doanh thu cao nhất thế giới… Ngón tay cô gõ nhẹ lên ga trải giường, nhịp độ rối loạn như một chiếc đồng hồ không được đi

Là một người lớn lên cùng những bộ phim chiến tranh, ấn tượng đầu tiên của cô về phim khoa học viễn tưởng vẫn chỉ là những hiệu ứng kỹ thuật tồi tệ, giá rẻ. Những mô hình tàu vũ trụ bằng nhựa, bầu trời được vẽ bằng sơn, và những lời thoại đầy giáo điều, cứng nhắc. Cho đến vài năm trước, khi cô chứng kiến bộ phim của Đàm Việt giành được giải thưởng lớn tại Liên hoan Phim Cannes, cô mới bất chợt nhận ra rằng có lẽ đã có ai đó có thể gánh vác sứ mệnh đưa điện ảnh Hoa Quốc ra thế giới – mục tiêu mà cô và đồng nghiệp đã theo đuổi suốt cả cuộc đời. Tối hôm qua, tại buổi ra mắt đầu tiên, cô đã cố tình chọn ghế ngồi trong hạng mục khán giả thông thường và không cho ai biết danh tính của mình. Tiếng reo hò, tiếng khóc nức nở của những người trẻ xung quanh, cùng những cuộc thảo luận sôi nổi sau buổi chiếu, đã thuyết phục cô hơn bất kỳ báo cáo nghiên cứu nào. Khi hình ảnh Trạm Vũ trụ Hoa Quốc xuất hiện trên màn ảnh, dòng chữ “Thiên Cung” quen thuộc ấy nổi bật giữa bối cảnh vũ trụ, và những sinh viên đại học ngồi ở hàng sau đã tự nguyện vỗ tay. Tiếng vỗ tay đầy tự hào ấy như một dòng điện, làm cô bỗng nhiên cảm thấy nước mắt trào dâng. Cô nhớ lại cảm giác xấu hổ mà mình đã trải qua khi tham gia các liên hoan phim quốc tế cách đây mười năm. Gian hàng của Hoa Quốc nằm ở góc xa nhất của hội trường, và những poster phim trên kia đã bị bụi phủ do không ai quan tâm đến chúng. Có những phóng viên nước ngoài đi đến, trong giọng nói đầy khiêu khích: “Phim của các bạn có lẽ mãi mãi chỉ xoay quanh võ thuật và lịch sử thôi phải không? Khi nào các bạn mới có thể sản xuất những câu chuyện mà chúng tôi có thể hiểu được?” Lúc đó, cô chỉ biết nắm chặt nắm tay mà không thể nói ra lời nào, móng tay cô cắn sâu vào lòng bàn tay, và trong lòng, cô chỉ có thể nghĩ rằng: Một ngày nào đó, phim của chúng ta sẽ đứng ở vị trí trung tâm. Và bây giờ, Đàm Việt đã đưa ra câu trả lời bằng một bộ phim khoa học viễn tưởng. Những thiết lập vật lý chính xác, những biểu đạt cảm xúc tinh tế, những biểu tượng văn hóa được sử dụng một cách tự nhiên… tất cả những điều này như một chuỗi mã số tinh xảo, đã được khán giả trên toàn thế giới cùng nhau giải mã, tạo nên những tiếng vang vượt qua ranh giới quốc gia. Cô mở máy tính lên và tra cứu dữ liệu về các bộ phim khoa học viễn tưởng sản xuất trong những năm gần đây: doanh thu thấp, điểm đánh giá kém, phản hồi từ khán giả chủ yếu tập trung vào những điểm yếu như hiệu ứng

Trong triết lý của chúng ta, việc khám phá vũ trụ và bảo vệ tổ ấm không bao giờ đối lập nhau; cũng giống như việc Cooper rời đi chỉ để quay trở lại – chính sự gắn bó ấy mới là điều đáng cảm động nhất.”

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời dần sáng lên, từ màu trắng nhạt chuyển sang hồng nhẹ.

Dưới lầu, tiếng công nhân vệ sinh quét đường vang lên, âm thanh “xào xạc” của chiếc chổi trên mặt đường rất rõ ràng.

Diệp Văn pha một tách trà đậm, hương trà màu ngọc lam lay động nhẹ trong ly thủy tinh; hơi nước trà làm mờ kính mắt cô, cũng che giấu đi nỗi ướt át ở khóe mắt cô.

Cô không sợ Đàm Việt thất bại, cô sợ điều duy nhất là hy vọng vừa được nhen nhóm này lại bị dập tắt.

Phim ảnh Hoa Quốc thực sự cần một bước đột phá hoàn toàn; chúng ta cần cho cả thế giới thấy rằng, chúng ta không chỉ có một lịch sử lâu dài mà còn sở hữu trí tưởng tượng mênh mông và những tình cảm sâu sắc có thể chia sẻ với toàn nhân loại.

Đồng hồ báo thức 6 giờ rưỡi vẫn chưa reo, nhưng Diệp Văn đã ngồi xuống bàn làm việc.

Hệ thống sưởi ấm đang hoạt động mạnh mẽ, nhưng cô vẫn cầm ly trà, cảm nhận hơi ấm của chất liệu gốm sứ qua đầu ngón tay mình.

Trên màn hình máy tính là những ghi chú về bộ phim mà cô đã viết vào tối hôm trước; câu cuối cùng trong đó là: “Ý nghĩa của ‘Interstellar’ không nằm ở con số doanh thu, mà ở việc nó chứng minh rằng các nhà làm phim Hoa Quốc cũng có thể chạm tới vũ trụ và khiến cả thế giới nghe thấy tiếng nói của chúng ta.”

Điện thoại trên bàn làm việc đột nhiên reo lên; tiếng chuông vang lên trong không gian yên tĩnh của văn phòng, thật sự rất chói tai.

Là giọng nói của thư ký trực ban, đầy niềm hào hứng khó kiềm chế: “Yếp Cục, bà đã xem diễn đàn quốc tế chưa ạ? ‘Interstellar’ đang được mọi người bàn tán rất nhiều!”

Cô mở liên kết mà thư ký gửi đến; những lời khen ngợi bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau ùa về như thủy triều, tốc độ hiển thị nhanh đến mức gần như không kịp theo dõi:

“Là một phi hành gia Nga, tôi muốn nói rằng cảm giác mất trọng lực trong bộ phim này còn chân thực hơn cả ‘Gravity’! Tư thế Cooper trôi nổi trong con tàu vũ trụ giống hệt như chúng tôi ở trạm vũ trụ vậy!”

“Sau khi xem buổi ra mắt tại Tokyo, tôi chỉ muốn gọi điện cho người bạn thư từ ở Hoa Quốc để nói rằng chúng ta đều đang ngước nhìn cùng một bầu trời sao và cùng bị cảm động bởi cùng một câu chuyện.”

“Khán giả Đức nhận xét: Hiệu ứng ánh

Lần này cuối cùng tôi cũng cảm nhận được rằng “Đây chính là bộ phim của chúng ta”; khi thấy trạm vũ trụ Hoa Quốc xuất hiện trên màn hình, tôi đã muốn đứng dậy và chào huân chương vì niềm tự hào!

Phía dưới, có hơn hai vạn lời khen ngợi; mỗi lời khen giống như một ngôi sao nhỏ lấp lánh trên màn hình, tạo nên một dải Ngân Hà rực rỡ.

Điện thoại của Diệp Văn rung lên – đó là thông báo nội bộ từ Trung tâm Văn hóa Quốc tế, với tiêu đề được in bằng chữ đen đậm: “Tổng hợp số liệu về ngày ra mắt toàn cầu của ‘Interstellar’”.

Cô hít một hơi thật sâu rồi mở trang chi tiết; đầu ngón tay cô run rẩy nhẹ.

Tỷ lệ khán giả đến rạp ở các khu vực đang tăng lên liên tục; tất cả các suất chiếu vào khung giờ vàng ở Bắc Mỹ đều đã được bán hết; các rạp IMAX ở Châu Âu đã nhiều lần yêu cầu bổ sung suất chiếu.

Trên mạng xã hội, lượt đọc về chủ đề này đã vượt qua 800 triệu lượt; các nhà phê bình điện ảnh quốc tế cũng đã đăng những bài viết dài hàng vạn từ trên các nền tảng chuyên nghiệp.

Bên dưới các con số đó là phân tích nội bộ của Trung tâm Văn hóa Quốc tế; lời phân tích đó rất nghiêm túc, nhưng không thể che giấu được niềm mong đợi.

“Đàm Việt đã dùng ‘Interstellar’ để xây dựng một cây cầu nối liền Đông và Tây; phản hồi thị trường hiện tại cho thấy rằng những bộ phim khoa học viễn tưởng xuất sắc có thể phá vỡ những rào cản văn hóa. Bởi vì sự tò mò về vũ trụ và tình yêu dành cho quê hương là ngôn ngữ chung của toàn nhân loại, và cũng là sợi dây gắn kết mạnh mẽ nhất.”

Diệp Văn nhấc điện thoại lên và gọi cho Đàm Việt.

Sau ba tiếng chuông, bên kia điện thoại vang lên giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi và buồn ngủ:

“Đàm Việt, anh đã xem số liệu thời gian thực chưa?” Giọng cô tràn đầy niềm vui; nếp nhăn ở khóe mắt cô như những bông hoa cúc nở rộ, “Tình hình rất tốt đấy.”

“Tôi vừa theo dõi dữ liệu suốt đêm, Yếp Cục ạ.” Giọng Đàm Việt rất bình tĩnh, không hề có chút xúc động nào, “Cảm ơn sự hỗ trợ của bà luôn; nếu không có sự giúp đỡ của Tổng cục, chúng tôi sẽ không thể đạt được thành quả này.”

“Chúng tôi mới là người nên cảm ơn anh.” Diệp Văn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời buổi sáng đang nhuộm màu vàng cho những đám mây, như thể trời đang được khoác lên một tấm áo lộng lẫy, “Anh đã cho thế giới thấy khả năng của điện ảnh Hoa Quốc, và đã thực hiện được ước mơ của thế hệ chúng ta. Bước

Dưới ánh bình minh, mái nhà của Tử Cấm Thành phủ đầy một lớp tuyết mỏng, trông giống như chiếc áo choàng trắng tinh khôi; những viên ngói lục bảo lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.

Tòa nhà Trung ương Đài truyền hình ở xa kia phản chiếu ánh sáng kim loại rực rỡ; còn Nhà hát Quốc gia ở xa hơn nữa thì giống như một giọt nước lớn, in bóng cái mặt trời mới mọc, lấp lánh ánh sáng.

Cô nhớ lại vào tối hôm qua, khi ra khỏi rạp chiếu phim, cô đã nghe thấy cuộc trò chuyện của hai học sinh trung học. Họ mặc đồng phục và mang cặp sách, nhưng lại vô cùng hào hứng, tựa như quên mất việc phải đi học:

“Sau này em muốn trở thành phi hành gia để được nhìn thấy những lỗ đen thật sự! Giống như Cooper vậy!” Cậu bé vung tay, ánh mắt sáng lấp lánh hơn cả ánh đèn đường.

“Vậy thì em sẽ trở thành nhà văn khoa học viễn tưởng, viết những câu chuyện về không gian của người Hoa Quốc, và để đạo diễn Đàm Việt chuyển chúng thành phim!” Cô gái vung chiếc bím tóc cao, giọng nói đầy ước mơ.

Đôi mép Diệp Văn nở nụ cười, những nếp nhăn ở khóe mắt hiện rõ niềm vui.

Cô biết rằng ý nghĩa của “Interstellar” không chỉ đơn thuần là con số doanh thu phòng vé. Nó giống như hòn đá ném xuống hồ, những gợn sóng lan tỏa ra xa, ảnh hưởng sâu rộng hơn nhiều so với bộ phim itself.

Có lẽ sau mười năm nữa, sẽ có phi hành gia người Hoa Quốc thực sự thực hiện nhiệm vụ trong không gian; sẽ có nhà văn khoa học viễn tưởng người Hoa Quốc đứng trên bục vinh danh quốc tế… Và điểm khởi đầu của họ, có thể chính là buổi sáng hôm nay, khi họ quyết tâm theo đuổi ước mơ sau khi xem “Interstellar”.

Diệp Văn cầm bút và ghi dòng đầu tiên vào sổ ghi chép công việc của mình: “Chứng kiến sự khởi đầu lịch sử của điện ảnh khoa học viễn tưởng Hoa Quốc… Tương lai thật đáng mong đợi.”

Tiếng bút lướt trên trang giấy nhẹ nhàng như sao băng bay qua bầu trời đêm, nhưng trên cuộn trang sử dài lịch sử này, nó đã âm thầm gieo rắc những manh mối sẽ sớm được hé lộ.

Đồng hồ báo thức reo lên, đúng 7 giờ sáng.

Diệp Văn vội vàng mở trang web của Trung tâm Văn hóa Quốc tế.

1/1 0%