lore

Chương 1610

13,249 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Thành phố kinh đô.

Công ty Giải trí Lấp lánh.

Đàm Việt ngồi trước chiếc bàn gỗ đen ở văn phòng tầng cao nhất, ngón tay anh vuốt qua chữ ký ở cuối tờ giấy cuối cùng.

Đó là biên bản xác nhận ký kết hợp đồng của diễn viên cho dự án “Con đường Thiên đàng” thuộc Bộ phận điện ảnh. Anh đã kiểm tra kỹ lưỡng các thông tin quan trọng như lịch trình công việc và mức thù lao của diễn viên, và sau khi xác nhận không có sai sót gì, anh đã ký tên vào chỗ để lại chữ ký.

“Tiểu Diệp, em hãy mang tờ giấy này đến Bộ phận điện ảnh, để Giám đốc Trịnh Thông kiểm tra rồi lưu trữ lại. Nhân tiện cũng nói với anh ấy rằng kế hoạch đào tạo cho diễn viên trước khi bắt đầu quay phim cần được xác định càng sớm càng tốt; chúng ta cần thấy phương án cụ thể trong cuộc họp hàng tuần tới.” Đàm Việt cho tờ giấy vào folder màu xanh, rồi xoa nhẹ trán mình.

Từ 9 giờ sáng đến bây giờ, anh đã xử lý xong tám tờ giấy, bao gồm các lĩnh vực như phê duyệt ngân sách, ký kết hợp đồng dự án, và thiết lập quan hệ hợp tác… Ngón tay anh vẫn còn cảm giác thô ráp của giấy.

Trần Diệp bước nhanh vào văn phòng, mặc chiếc áo sơ mi trắng lịch lãm kèm theo quần âu đen, mái tóc được buộc thành bím thấp gọn gàng. Khi nhận lấy folder, cô nhẹ nhàng chạm vào mặt bàn, động tác của cô rất nhanh nhẹn và tỉ mỉ: “Được rồi, Ông Đàm. Tôi sẽ đi ngay bây giờ, và sau khi trở lại sẽ báo cáo lại cho ông về phản hồi của Giám đốc Trịnh.”

Đàm Việt đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác vest màu xám đậm đang treo trên ghế, rồi nói: “Tôi sẽ đi thăm các tầng khác. Sau khi em giao tờ giấy xong, không cần vội vàng trở lại, cứ quay lại bàn làm việc của mình để tiếp tục công việc đi.”

Khi bước ra khỏi văn phòng, thang máy từ từ hạ xuống. Đàm Việt nhìn những con số trên màn hình thang máy giảm dần từng tầng một, trong đầu anh liên tục suy nghĩ về những ưu tiên hiện tại của các bộ phận.

Bộ phận Phim truyền hình đang hoàn thiện kịch bản cho bộ phim “Những người chuyên sửa chữa di sản văn hóa”; Bộ phận Chương trình đang bận rộn chuẩn bị cuộc gặp gỡ giữa các huấn luyện viên cho chương trình “Thế hệ ca sĩ mới”; Bộ phận Âm nhạc vừa hoàn tất việc đào tạo các nghệ sĩ trẻ từ Hàn Quốc; còn Bộ phận Quản lý Người nổi tiếng thì đang theo dõi các cơ hội biểu diễn cho một số nghệ sĩ mới.

Lần này, anh đến các bộ phận để kiểm tra công việc không chỉ để xem tiến độ thực hiện, mà còn muốn lắng nghe ý kiến thật lòng của nhân viên.

Chẳng hạn, liệu máy pha cà phê trong phòng nghỉ giải la

“Chào Ông Đàm!” Các trợ lý nhìn thấy ông liền vội vàng đứng dậy chào hỏi, giọng nói của họ xen lẫn sự căng thẳng và niềm vui mừng.

“Không cần đứng dậy đâu, tiếp tục làm việc đi.” Đàm Việt cười và vẫy tay, cúi xuống nhìn màn hình, “Đây là những đoạn phim quay hôm qua phải không? Phía Lâm Thanh Dã có gì báo cáo không? Có điểm nào cần công ty hỗ trợ không?”

“Lâm Đạo rất hài lòng với đoạn phim hôm qua, chỉ là chiếc đồng hồ cổ trong đoàn phục trang hơi mòn, ông ấy muốn tìm một chiếc đồng hồ phù hợp hơn với bối cảnh thời đại đó,” một trợ lý trẻ đeo kính vội vàng trả lời, ngón tay nhấn nhẹ vào bàn phím để hiển thị danh sách đồ phục trang, “Chúng tôi đã liên hệ với ba nhà cung cấp đồ cổ, buổi chiều nay họ sẽ gửi mẫu vật đến đây, sau đó chúng tôi sẽ chụp ảnh và gửi cho Lâm Đạo xác nhận.”

“Làm tốt lắm, hiệu suất rất cao.” Đàm Việt gật đầu, ánh mắt lướt qua các tài liệu trên bàn, và chú ý thấy bên cạnh có một cuốn “Sách hướng dẫn ngôn ngữ cảnh quay điện ảnh” đã cũ kỹ, “Các bạn thường xuyên đọc những cuốn sách chuyên môn này để bổ sung kiến thức phải không? Nếu công ty có nhu cầu đào tạo, các bạn có thể yêu cầu Bộ phận Nhân sự bất cứ lúc nào, chúng ta có thể mời các chuyên gia trong ngành đến chia sẻ kinh nghiệm.”

“Cảm ơn Ông Đàm! Trước đây chúng tôi cũng đang nói rằng muốn học cách sản xuất hậu kỳ các cảnh quay đặc biệt, nếu có khóa học như vậy thì thật tuyệt vời!” Một trợ lý khác mắt sáng lên, giọng nói đầy mong đợi.

“Được thôi, tôi sẽ ghi nhớ lại, để Bộ phận Nhân sự sắp xếp càng sớm càng tốt.” Đàm Việt cười và trả lời, sau đó tiếp tục trò chuyện với họ về tiến độ quay phim một lúc, rồi mới đi về phía phòng biên kịch.

Khi đi qua phòng trà, ông thấy hai nhân viên đang thở dài trước chiếc máy pha cà phê không hoạt động được, liền cười nói: “Máy pha cà phê sẽ được sửa xong vào buổi chiều nay, nếu các bạn muốn uống cà phê ngay bây giờ, chi phí có thể được hoàn trả từ cửa hàng tiện lợi ở tầng một, nhớ giữ lại hóa đơn nhé.”

“Cảm ơn Ông Đàm!” Các nhân viên vui mừng trả lời, bầu không khí u ám ban đầu lập tức trở nên sôi động hơn.

Ra khỏi Bộ phận điện ảnh, Đàm Việt đi thang máy đến Bộ phận Chương trình.

Bầu không khí ở đây sôi động hơn nhiều so với Bộ phận điện ảnh, một số nhà hoạch định đang quây quanh bảng trắng thảo luận về chi tiết thể thức thi “Thế hệ ca sĩ mới”, trên bảng có đầy

“Nếu xảy ra tình trạng sao chép hoặc chất lượng không đáp ứng yêu cầu, chúng ta sẽ xử lý như thế nào?”

“Chúng tôi đã nghĩ đến điều này rồi, dự định mời ba nhà sản xuất âm nhạc thành lập hội đồng đánh giá để kiểm tra trước các tác phẩm gốc của thí sinh, đảm bảo không có vấn đề liên quan đến bản quyền, đồng thời đưa ra ý kiến chỉnh sửa.” Hứa Nỗ chỉ vào dòng chữ “Hội đồng đánh giá” trên bảng trắng và giải thích, “Ngoài ra, chúng tôi cũng sẽ thêm phần ‘Tuyên bố bản quyền’ trong chương trình, nhằm nhấn mạnh tầm quan trọng của tính sáng tạo gốc và khuyến khích thí sinh tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ.”

Đàm Việt gật đầu, sau đó nhìn sang bàn làm việc bên cạnh và nhận thấy một nhân viên trẻ đang cau mày trước máy tính, liền tiến lại gần hỏi: “Có gặp vấn đề gì không?”

“Ông Đàm, tôi đang tổng hợp thông tin cá nhân của các thí sinh và phát hiện ra rằng một số người đã từng tham gia các chương trình giải trí khác trước đây, nên họ có một lượng fan nhất định, nhưng cũng có một số ý kiến tiêu cực về họ. Tôi không biết liệu có nên chú ý đặc biệt đến những ý kiến tiêu cực này để tránh rủi ro trước khi chương trình bắt đầu hay không?” Nhân viên trẻ do dự và chỉ vào những bức ảnh chụp màn hình hiển thị các ý kiến tiêu cực đó.

“Chắc chắn phải chú ý,” Đàm Việt nói một cách quyết đoán, “Hãy yêu cầu Bộ phận quan hệ công chúng hỗ trợ các bạn phân tích tình hình, và xây dựng kế hoạch ứng phó với những rủi ro có thể xảy ra. Chẳng hạn, hãy trao đổi trước với các thí sinh để hiểu rõ tình hình thực tế của những ý kiến tiêu cực đó; nếu cần thiết, hãy phát đi tuyên bố làm rõ trước khi chương trình bắt đầu, để tránh xảy ra khủng hoảng dư luận sau khi phát sóng.” Anh dừng lại một chút, rồi bổ sung: “Nếu các bạn thiếu nhân lực, hãy thoải mái liên hệ với các bộ phận khác. Hiện nay, ưu tiên hàng đầu của công ty là đảm bảo mọi dự án đều được triển khai thuận lợi, không được để vì những chi tiết nhỏ mà gây ra vấn đề.”

“Cảm ơn ông Đàm, chúng tôi sẽ liên hệ với Bộ phận quan hệ công chúng ngay bây giờ!” Nhân viên trẻ vội vàng gật đầu, vẻ do dự trên khuôn mặt đã biến mất, thay vào đó là sự quyết tâm.

Trong nửa giờ tiếp theo, Đàm Việt tiếp tục ghé thăm Bộ phận Âm nhạc, Bộ phận Quản lý Người nổi tiếng và Bộ phận Truyền thông mới.

Tại Bộ phận Âm nhạc, anh nghe nhân viên phản ánh rằng “quy trình kết nối với các nền tảng âm nhạc nước ngoài quá phức tạp, hy vọng có thể có người chuyên trách đảm nhận công việc này”, vì vậ

Phương thức kiểm tra trực tiếp này, ông đã duy trì trong nhiều năm rồi.

Đàm Việt luôn tin rằng, tiếng nói chân thực của nhân viên mới là chìa khóa để công ty cải thiện.

Trước đây, có nhân viên phản ánh rằng “bữa ăn khi làm thêm giờ chỉ có một vài món”, ông đã yêu cầu bộ phận hành chính điều chỉnh thực đơn; có nhân viên đề xuất rằng “hệ thống thăng chức không rõ ràng”, ông đã thúc đẩy bộ phận nhân sự xây dựng các tiêu chuẩn thăng chức cụ thể; còn có nhân viên gợi ý “tăng cường các hoạt động xây dựng tập thể”, vì vậy công ty đã tổ chức hàng tháng một cuộc hoạt động này cho từng bộ phận.

Những cải tiến nhỏ bé này dù có vẻ như không quan trọng, nhưng lại giúp tăng cường cảm giác gắn bó của nhân viên với công ty, đồng thời cũng nâng cao sự đoàn kết trong tổ chức.

Khi trở lại văn phòng tầng cao, đã là 11 giờ rưỡi sáng.

Đàm Việt cởi chiếc áo khoác vest ra, đặt lên ghế, sau đó đi đến bên cửa sổ uống một ngụm nước, ánh mắt nhìn về phía nhóm tòa nhà CBD xa xôi.

Ánh nắng mặt trời càng lúc càng gay gắt, làm cho những tấm kính của các tòa nhà lấp lánh như một đại dương bạc.

Ông bật máy tính lên, đăng nhập vào trang web uy tín của ngành giải trí quốc tế, bắt đầu xem xét những thông tin mới nhất trong ngành.

Đây là việc ông làm mỗi ngày – cần phải hiểu rõ động thái của các đối thủ cạnh tranh thì mới có thể xây dựng chiến lược phát triển công ty một cách hiệu quả hơn.

Trong lúc xem thông tin, Đàm Việt cũng ghi chép những thông tin quan trọng vào sổ tay, đồng thời suy nghĩ về tác động của những diễn biến này đối với công ty Cao Quang Giải Trí.

Đàm Việt thì thầm với bản thân, gõ những từ “phân tích động thái ngành” lên bàn phím, bắt đầu xây dựng kế hoạch ứng phó cho công ty.

Chiến lược phát triển hiện tại của Cao Quang Giải Trí là tìm kiếm sự ổn định trong quá trình phát triển.

Không mù quáng theo đuổi tốc độ mở rộng, mà trước hết cần củng cố vị thế trên thị trường trong nước, sau đó mới từ từ mở rộng sang thị trường nước ngoài; không theo đuổi những chủ đề hot trong ngành, mà tập trung vào các lĩnh vực có giá trị lâu dài như khoa học viễn tưởng, hiện thực, di sản văn hóa; không dựa vào một dự án hay một nghệ sĩ cụ thể, mà thông qua việc hoàn thiện chuỗi sản xuất và đào tạo đa dạng nhân tài để giảm thiểu rủi ro kinh doanh.

Chiến lược này có vẻ bảo thủ, nhưng đã giúp công ty duy trì được tốc độ tăng trưởng ổn định trong bối cảnh thị trường biến động, đồng thời cũng tạo nền tảng cho việc công ty trở thành một trong những công ty giải trí hàng đầu thế giới.

Giống như khi ngành

“Tiếp theo vẫn cần kiên trì thực hiện chiến lược ‘tiến bộ trong ổn định’,” Đàm Việt ghi lại câu này trên sổ tay, “Về lĩnh vực kinh doanh ở nước ngoài, trước hết cần củng cố các quan hệ hợp tác hiện có và tích lũy kinh nghiệm trong thực hiện các dự án liên quốc.”

Đúng lúc Đàm Việt đang tập trung xây dựng chiến lược, cửa văn phòng bỗng được gõ nhẹ. Trần Diệp bước vào cùng một tập hồ sơ: “Ông Đàm, đây là kế hoạch đào tạo diễn viên cho dự án ‘Thiên Lộ’ do Giám đốc Trịnh gửi về. Anh ấy đã xác định sơ bộ nội dung đào tạo và danh sách giáo viên hướng dẫn, mong ông xem xét qua; ngoài ra, Tổng cục Văn hóa vừa thông báo mời ông tham gia diễn đàn ‘Phát triển quốc tế hóa của các doanh nghiệp giải trí Hoa Quốc’ vào thứ Tư tuần sau, xin ông xác nhận xem có thể tham dự được không.”

Đàm Việt nhận lấy tập hồ sơ và nhanh chóng xem qua nội dung. Kế hoạch đào tạo diễn viên bao gồm ba mô-đun chính, với các giáo viên hướng dẫn là những người có kinh nghiệm trong lĩnh vực diễn xuất, chuyên gia hàng không và huấn luyện viên thể lực. Khóa đào tạo sẽ bắt đầu từ tháng sau, kéo dài hai tuần, với lịch trình được sắp xếp rất chi tiết và hợp lý.

Anh ký “Đồng ý” lên tập hồ sơ rồi đưa cho Trần Diệp: “Yêu cầu Trịnh Thông thực hiện theo kế hoạch này. Trong suốt thời gian đào tạo, cần chuẩn bị tốt công tác hậu cần và luôn sẵn sàng trao đổi khi có vấn đề. Ngoài ra, tôi sẽ tham dự diễn đàn của Tổng cục Văn hóa, bạn hãy giúp tôi sắp xếp công việc trong ngày hôm đó và chuẩn bị sẵn tài liệu để trình bày.”

“Được rồi, Ông Đàm. Tôi sẽ đi xử lý ngay bây giờ,” Trần Diệp nhận lấy tập hồ sơ rồi rời khỏi văn phòng, đóng cửa nhẹ nhàng.

Đàm Việt quay trở lại bàn làm việc, mở tài liệu “Tài liệu trình bày cho diễn đàn thứ Tư tuần sau” và bắt đầu soạn thảo dàn ý bài phát biểu. Anh dự định sẽ lấy chủ đề “Con đường quốc tế hóa của Công ty Giải trí Rực Rỡ”, chia sẻ kinh nghiệm và suy nghĩ của công ty từ ba khía cạnh: sáng tạo nội dung, hợp tác liên quốc và đào tạo nhân lực. Đồng thời, anh cũng muốn lắng nghe cách làm của các doanh nghiệp khác để tìm kiếm những ý tưởng mới cho sự phát triển của công ty.

Ánh nắng mặt trời bên ngoài dần chiếu vào bàn làm việc, chiếu sáng những dòng chữ trên tài liệu. Ngón tay Đàm Việt nhanh chóng gõ trên bàn phím, dàn ý bài phát biểu dần được hoàn thiện. Từ “Chiến lược phát hành toàn cầu của bộ phim ‘Interstellar’” đến “Chi tiết hợp tác âm nh

Trong chốc lát, tiếng chuông 12 giờ trưa vang lên, và từ khu vực văn phòng, người ta nghe thấy tiếng bước chân của các nhân viên đang đi về phía căn tin.

Đàm Việt lưu lại tài liệu xong, duỗi người ra và bắt đầu đi về phía Cửa văn phòng. Anh quyết định sẽ đến căn tin để ăn trưa cùng mọi người, lắng nghe những cuộc trò chuyện hàng ngày, có lẽ sẽ phát hiện được một số chi tiết nào đó mà trước đây anh chưa chú ý đến trong công việc.

Dù sao thì, sự phát triển của công ty không phụ thuộc vào nỗ lực của một hoặc vài người, mà là vào sự đóng góp của tất cả các nhân viên. Chỉ khi chú ý đến từng chi tiết nhỏ và lắng nghe ý kiến của mọi người, chúng ta mới có thể giúp Công ty Giải trí Rực rỡ phát triển bền vững trong môi trường cạnh tranh khốc liệt này, và cuối cùng đạt được mục tiêu trở thành một công ty giải trí hàng đầu thế giới.

Khi bước ra khỏi văn phòng, anh gặp một vài nhân viên đang trên đường đi về căn tin; họ mỉm cười chào hỏi Đàm Việt, giọng nói của họ đầy sự thân thiện. Đàm Việt cũng mỉm cười đáp lại, cùng họ đi về phía thang máy. Tiếng họ bàn luận về thực đơn trưa vang lên bên tai anh, xen lẫn với những lời than phiền về công việc và những kỳ vọng về tương lai.

Những âm thanh sống động ấy khiến trái tim anh trở nên ấm áp hơn.

1/1 0%