lore

Chương 98: Nghệ sĩ” ở hậu trường

14,637 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Tiếng cười đinh tai của kẻ hề liên tục làm cho ý thức đang dần suy sụp của Bạch Ngữ trở nên càng thêm tê dại.

Xưởng vật liệu đang nhanh chóng sụp đổ.

Mọi thứ ở đây đều đang hướng tới sự hủy diệt.

Bạch Ngữ vất vả ngồd dậy từ mặt đất, thân thể gầy yếu như đã bị vỡ tan hoàn toàn, dựa vào bức tường lạnh lẽo và thở hổn hển.

Mỗi hơi thở đều giống như việc nuốt phải vô số mảnh kính sắc nhọn vào phổi, mang lại những cơn đau đớn xé lòng.

Bộ vest đắt tiền của anh ta giờ chỉ còn lại vài tấm vải rách rưới treo trên người, để lộ ra những vết thương sâu thẳm, hung ác.

Tệ hơn nữa, biển tâm hồn sâu thẳm như một hố đen của anh ta giờ đây giống như một cái ao đã bị khô cạn, chỉ còn lại một lòng sông khô cằn, nứt nẻ.

Còn kẻ thù của anh ta thì vẫn đứng đó một cách thanh lịch giữa đống đổ nát đang dần hủy diệt, như một kẻ điên cuồng đang ngắm nhìn “tác phẩm” tuyệt vời nhất của mình, khuôn mặt đầy nụ cười điên loạn.

“Nhìn này… nhìn này! Cảnh tượng hủy diệt này thật là đẹp đẽ biết bao!” Kẻ hề dang rộng đôi tay, như một vị vua sắp ôm lấy cả thế giới.

Anh ta hít một hơi thật sâu, hít vào hương vị của sự hủy diệt đang lan tỏa khắp nơi, khuôn mặt hiện rõ vẻ say mê.

“Sự vỡ vụn, hỗn loạn, sự diệt vong… Đó mới chính là nghệ thuật tuyệt vời nhất trên thế giới này! Và bạn, thưa ông Bạch Ngữ, màn trình diễn vừa rồi của bạn đã cùng tôi tạo nên ‘tác phẩm’ độc đáo này!”

Anh ta từ từ quay đầu lại.

“Vì vậy, như một phần thưởng cao quý cho màn trình diễn xuất sắc của bạn, tôi đã quyết định…”

“Tôi sẽ ban tặng cho bạn… sự vĩnh hằng.”

Anh ta bắt đầu bước đi, từng bước tiến về phía Bạch Ngữ.

Bước chân của anh ta thật là thoải mái, như thể đang tiến về phía một vũ công tuyệt đẹp sắp cùng anh ta nhảy múa.

Bạch Ngữ dựa vào bức tường lạnh lẽo, nhìn người đó đang ngày càng tiến gần hơn.

Đầu óc anh ta đang hoạt động điên cuồng, cố gắng tìm kiếm một chút hy vọng trong tình huống tuyệt vọng này.

Và khi kẻ hề đến gần anh ta, chuẩn bị vươn ra tay đeo găng trắng của mình…

“Rầm—!!!”

Một tiếng nổ dữ dội bất ngờ vang lên từ vị trí “trái tim” của nơi này, nơi đã bị phá hủy hoàn toàn thành đống đổ nát!

Ngay sau đó, một sóng năng lượng màu đỏ tối kỳ lạ lao về phía bốn phía, như một dòng lũ lụt tràn ngập mọi nơi!

“Ừm?” Kẻ hề dường như bước chân của mình chợt trì hoãn lại một chút.

Anh ta có thể cảm nhận rõ ràng rằng, trong làn sóng năng lượng màu đỏ tối ấy, ẩn chứa những quy luật méo mó, khác biệt hoàn toàn so với sức mạnh của chính mình… nhưng lại đầy ắp ý nghĩa “niềm vui”!

Đó chính là năng lượng được tích tụ suốt hàng trăm năm từ vô số nạn nhân, sau khi “trái tim” ấy bị phá hủy; và khi không còn bị cái “lõi” kiểm soát nữa, nó đã phát sinh ra vụ “nổ tử thần” cuối cùng!

Sức mạnh này quá lớn lao, quá hỗn loạn… đến mức ngay cả người tạo ra nó cũng không thể kiểm soát hết ngay lập tức!

“Thú vị…” Nụ cười đầy ý đồ hiện trên khuôn mặt anh ta, “Có vẻ như, ‘trái tim’ này vẫn muốn chuẩn bị cho chúng ta một màn trình diễn bất ngờ vào khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời mình…”

Anh ta không quan tâm đến Bạch Ngữ đang ở ngay gần mình nữa; thay vào đó, giống như một đứa trẻ tò mò trước món đồ chơi mới, anh ta quay người đi để chiêm ngưỡng những bất ngờ mà “tác phẩm” do chính mình tạo ra mang lại.

Ngay vào khoảnh khắc anh ta quay lưng đi, ánh mắt Bạch Ngữ bỗng nhiên lấp lánh một ánh sáng chói lọi!

Cơ hội! Đây là cơ hội duy nhất của cô ấy!

Không chút do dự, cô ấy bất ngờ nhảy dậy từ mặt đất!

Cô ấy không chọn việc bỏ chạy… bởi vì cô ấy biết rằng, trong lĩnh vực thuộc về kẻ hề này, cô ấy không còn chỗ nào để trốn thoát!

Cô ấy lao thẳng về phía kẻ hề đang quay lưng lại, đối mặt với làn sóng năng lượng đỏ tối có thể phá hủy mọi thứ!

Cô ấy sẽ dùng thân xác đầy thương tích của mình làm vũ khí, để cùng kẻ điên này chết đi!

“Ừm?”

Kẻ hề dường như cảm nhận được ý định chiến đấu tuyệt vọng phía sau lưng mình; khuôn mặt tái nhợt của anh ta lóe lên một tia không hài lòng.

Rõ ràng, anh ta không ngờ rằng con “mồi” mà mình tưởng đã nằm trong tay lại dám chống trả.

Anh ta từ từ quay người lại, chuẩn bị dùng những cách thức tàn nhẫn nhất để nghiền nát con côn trùng liều lĩnh này.

Nhưng khi anh ta hoàn toàn quay người lại và nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đôi mắt sâu thẳm của anh ta lại lóe lên một tia ngạc nhiên…

Apa? Anh ta không chỉ thấy một bóng dáng nhỏ bé đang lao về phía mình…

Anh ta thấy… một ánh sáng.

Ánh sáng ấy phát ra từ ngực Bạch Ngữ…

Chính xác hơn, nó phát ra từ chiếc la bàn cũ kỹ mà cô ấy luôn đeo bên mình…

Đó chính là “di vật” duy nhất mà anh ta nhận được từ tay thuyền trưởng trong lĩnh vực của “Con tàu ma quỷ”!

Sau khi bị xung kích bởi nguồn năng lượng cảm xúc phát ra từ “Trái tim”, chiếc la bàn này – vốn dĩ luôn im lặng – dường như đã được một sức mạnh huyền bí kích hoạt hoàn toàn!

Bề mặt đầy gỉ sét của nó bỗng nhiên phát sáng một cách không ngờ!

Ngay sau đó, một nguồn năng lượng cổ xưa và mạnh mẽ bắt đầu tuôn trào ra từ chiếc la bàn nhỏ bé ấy!

Khi tiếp xúc với làn sóng năng lượng màu đỏ tối kia, nguồn năng lượng này không hề va chạm hay xung đột với nó.

Ngược lại, nó giống như một vòng xoáy khổng lồ có sức hút vô hạn, cuốn hết dòng năng lượng điên cuồng ấy về phía trung tâm của mình!

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cơn bão năng lượng lẽ ra có thể phá hủy toàn bộ xưởng thợ lại bị chiếc la bàn nhỏ bé ấy hấp thụ hết!

Toàn bộ thế giới một lần nữa chìm vào sự yên tĩnh hoàn toàn.

Bạch Ngữ đứng đó, sững sờ nhìn chiếc la bàn đang phát ra ánh sáng vàng nhạt trước ngực mình; lòng anh ta tràn ngập sự kinh ngạc.

Anh ta có thể cảm nhận rõ ràng rằng nguồn năng lượng khổng lồ vừa bị hấp thụ không hề biến mất.

Chúng đang được chuyển hóa và tinh lọc theo một cách mà anh ta không thể hiểu nổi bên trong chiếc thiết bị nhỏ bé ấy.

Cuối cùng, chúng hóa thành một dòng năng lượng vàng ấm áp, tượng trưng cho “hy vọng” và “ký ức”.

Dòng năng lượng ấy theo đường liên kết tinh thần giữa anh ta và chiếc la bàn, từ từ tràn vào “biển tâm hồn” khô cằn của anh.

Cơ thể suy yếu của anh, dưới sự nuôi dưỡng của nguồn năng lượng tràn đầy sức sống này, bắt đầu hồi phục với tốc độ đáng kinh ngạc!

Năng lượng đã cạn kiệt của anh đang nhanh chóng trở lại!

“Không… Điều này… Điều này là cái gì?!”

Kẻ hề kia phát ra tiếng hét kinh hoàng tột độ!

Anh ta nhìn những thay đổi trên người Bạch Ngữ, nhìn chiếc la bàn cổ xưa đang phát ra ánh sáng vàng nhạt ấy.

Anh ta có thể cảm nhận rõ ràng một nguồn khí tỏa ra từ chiếc la bàn ấy – một nguồn khí mà anh ta vừa quen thuộc vừa ghê tởm!

Đó chính là… khí tỏa ra từ “Cánh cửa Khoảng cách”!

“Làm sao anh ta lại có thứ này!?”

Người đàn ông trước mắt này hoàn toàn không phải là “con mồi” lạc vào khu vực săn bắn! Anh ta là một “đèn hiệu sống”!

Anh ta chính là kẻ được một thực thể cao cấp cử đến để thu hồi anh ta…

“Không! Tôi sẽ không quay trở lại đó nữa! Tôi sẽ không bao giờ quay lại nơi đầy dối trá và lừa dối ấy nữa!”

Kẻ hề phát ra tiếng gầm thét đầy oán giận và điên cuồng!

Trên khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta hiện rõ vẻ quyết tâm điên rồ.

Anh ta biết mình đã không còn lựa chọn nào khác nữa.

Anh ta vung cao cây gậy đầu rắn màu đen trong tay, đâm mạnh vào ngực mình!

“Phụt—!”

Máu màu đỏ thắm bắt đầu phun trào từ vết thương của anh ta!

Nhưng anh ta dường như không cảm thấy chút đau đớn nào cả!

Ngược lại, trên khuôn mặt anh ta xuất hiện nụ cười kỳ quặc, đầy niềm vui điên loạn.

“Nếu… các người thích ‘hạnh phúc’ đến vậy…”

“Vậy thì… tôi sẽ dùng ‘nghệ thuật’ đầy bi kịch của mình làm món quà cuối cùng, để hoàn toàn hòa mình vào thế giới ô uế này!”

Khi những lời đó vang lên, sức mạnh nguyên thủy của “bi kịch”, đến từ một chiều không gian cao hơn, bắt đầu lan tỏa ra từ thân xác đang dần hủy diệt của anh ta!

Anh ta muốn cùng thế giới này chết đi!

Anh ta muốn kéo cả “Thế giới Vui vẻ” này, thậm chí cả thành phố này, vào bản kết thúc đầy bi kịch của mình!

“Boom—!!!”

Sức mạnh nguyên thủy của “bi kịch”, đến từ chiều không gian cao hơn, như một dòng sông vũ trụ bị mở khoá, bùng nổ từ thân xác bị cây gậy đầu rắn xuyên qua ngực, lao về mọi hướng với sức mạnh có thể phá huỷ mọi thứ!

Dưới ánh sáng của sức mạnh này, toàn bộ xưởng ngầm đang đổ sập bắt đầu bị biến dạng một cách không thể đảo ngược được!

Không khí đầy “niềm vui” bị thay thế hoàn toàn bởi “nỗi buồn” nặng nề và áp đảo.

Trên vòm trời, ánh sáng phát quang màu trắng xám bỗng chốc chuyển sang màu đỏ thẫm, như máu đông cứng.

Trên mặt đất, những ô vuông đen trắng bị biến dạng, như thể chúng có sinh mệnh, hóa thành những khuôn mặt khổng lồ đầy cảm xúc tiêu cực.

Thế giới đang bị “bi kịch” nuốt chửng!

Bạch Ngữ có thể cảm nhận rõ ràng một nỗi buồn không thể diễn tả bằng lời, như những bàn tay vô hình, siết chặt trái tim mình, kéo mình xuống vực sâu của nỗi đau vô tận.

Tuy nhiên, dòng năng lượng ấm áp màu vàng liên tục tuôn trào từ chiếc la bàn cổ xưa trước ngực anh ta, như một con đê vững chắc, ngăn chặn dòng nỗi buồn đó không cho xâm nhập vào bên trong.

Đó chính là sức mạnh mà hàng trăm linh hồn bị lãng quên từ con tàu ma ấy đã trả lại cho anh sau khi nhận được “ký ức” và “hy vọng”!

Bạch Ngữ đột nhiên thoát ra khỏi những ảo giác đau đớn! Anh nhìn người đàn ông kia – người đang đắm chìm trong sức mạnh nguyên thủy của “bi kịch”, khuôn mặt anh ta hiện rõ nụ cười điên cuồng – và đôi mắt anh dần trở nên sáng suốt trở lại!

Nếu để sức mạnh nguyên thủy của “bi kịch” này, đến từ một chiều không gian cao hơn, hòa nhập với các quy luật của thế giới này, thì hậu quả sẽ còn khủng khiếp hơn bất kỳ thảm họa nào trước đây! Toàn bộ thành phố, thậm chí cả thế giới này, có thể sẽ bị cuốn vào một “bi kịch” vĩnh viễn không bao giờ kết thúc!

Anh không hề do dự chút nào! Anh hợp nhất sức mạnh “bảo vệ” đến từ la bàn và sức mạnh “hư vô” từ biển linh hồn lại với nhau! Ánh sáng vàng óng ánh của “hy vọng” và bóng tối đen kịt của “hư vô”, như hai con cá âm dương đuổi bắt lẫn nhau, xoay tròn nhanh chóng trên cơ thể anh!

Cuối cùng, chúng hóa thành một sức mạnh vượt qua ranh giới giữa “sự tồn tại” và “sự không tồn tại”!

Cơ thể Bạch Ngữ biến thành một dòng ánh sáng đan xen màu vàng và đen, lao về phía kẻ hề đang cố gắng hòa nhập với cả thế giới này!

“Vô ích! Vô ích! Mọi thứ đã quá muộn rồi!”

Kẻ hề nhìn người đang lao về phía mình.

“Ngươi hoàn toàn không hiểu đâu… Những gì ta hy sinh chính là sức mạnh đến từ một chiều không gian cao hơn! Đó không phải là thứ mà loài sinh vật thấp cấp như ngươi có thể hiểu hay chống đỡ được!”

“Hãy để ngươi, cùng với thế giới này đầy bẩn thỉu và tầm thường, trở thành phần tro tàn của tác phẩm cuối cùng của ta!”

Anh ta dang rộng đôi tay, sẵn sàng đón nhận dòng ánh sáng đó.

Tuy nhiên, ngay lúc dòng ánh sáng vàng đen đó sắp va chạm với thân xác đầy “bi kịch” của anh ta…

Trong đầu Bạch Ngữ, những ký ức về cuộc đời bình thường mà anh đã trải qua trong những giấc mơ luân hồi dài lê thê ấy lại hiện lên.

Sức mạnh hỗn loạn được tạo ra từ sự hòa trộn của “hy vọng” và “hư vô”, dưới sự kích thích của sự đồng cảm này, một lần nữa trải qua sự biến đổi về chất!

Nếu nói rằng sức mạnh của kẻ hề mang tính “bi kịch”…

Thì lúc này, Bạch Ngữ chính là biểu tượng cho điều gì đó… Sau tất cả những “bi kịch” đã trải qua, vẫn kiên định chọn cách dũng cảm ôm lấy “sự không hoàn hảo”, để bảo vệ điều chân thực… của cuộc sống.

“Vùm—!!!”

Hai nguồn sức mạnh hùng vĩ đến từ hai chiều không gian khác nhau cuối cùng đã va chạm một cách dữ dội!

Ngay trong khoảnh khắc hai nguồn sức mạnh này gặp nhau, tất cả âm thanh, ánh sáng trên thế giới, thậm chí cả dòng chảy của thời gian, dường như đều bị đình trệ hoàn toàn.

Tiếp theo đó, xung quanh hai người, một vết nứt không thể diễn tả bằng bất kỳ từ ngữ nào bắt đầu lan rộng ra, như thể một cây bút sắc bén đã cắt qua tấm tranh… Vết nứt ấy lặng lẽ lan tỏa trong không gian đang bị “bi kịch” xâm chiếm!

“Không… Đây… đây là sức mạnh gì vậy?”

Kẻ hề phát ra tiếng hét kinh hoàng tột độ!

Anh ta có thể cảm nhận rõ ràng rằng, nguồn sức mạnh của mình đến từ một chiều không gian cao hơn đang dần bị triệt tiêu, như thể đã gặp phải đối thủ định mệnh vậy…

Cơ thể anh ta, đang trong quá trình hòa nhập với thế giới, bỗng nhiên bị tách rời khỏi trạng thái đó một cách mãnh liệt!

Khuôn mặt tái nhợt của anh ta hiện rõ vẻ sợ hãi.

“Không! Chính tôi mới là người mạnh mẽ nhất! Tôi mới là…”

Tiếng gầm thét của anh ta cuối cùng bị nhấn chìm hoàn toàn bởi nguồn sức mạnh hỗn loạn đầy “vị đắng ngọt của cuộc sống” ấy.

Cơ thể anh ta dần dần biến thành bụi bặm, bắt đầu từ các đầu ngón tay.

Trước khi khuôn mặt đầy oán giận và điên cuồng ấy hoàn toàn tan biến, anh ta nhìn về phía người đàn ông đang yên bình treo lơ lửng giữa không trung, toàn thân phát ra ánh sáng dịu nhẹ ấy.

Tất cả sự điên cuồng, giận dữ và oán hận trong đôi mắt anh ta nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm nhưng cũng đầy sự chấp nhận.

“Hóa ra… là như vậy…”

Anh ta thốt lên một tiếng thở dài đầy tự giễu và sự hiểu biết.

“Hóa ra… vở kịch hay nhất không phải là bi kịch…”

“…Mà là sau khi trải qua tất cả những bi kịch ấy, vẫn chọn… sống tiếp…”

“Thật là… một bài học… tuyệt vời…”

“Cảm ơn bạn… vì màn trình diễn… ấy…”

Cùng với tiếng “cảm ơn” cuối cùng ấy, cơ thể anh ta cùng chiếc gậy đầu rắn màu đen xuyên qua ngực, đều hoàn toàn hóa thành bụi bặm, tan biến trong không gian đang dần trở lại trật tự.

Chỉ có một thứ duy nhất không biến mất theo anh ta.

Đó là một tấm thẻ màu trắng, được làm từ chất liệu không rõ, trên đó vẽ hình khuôn mặt cười của một kẻ hề. Nó từ từ rơi xuống từ đám bụi bặm kia.

Bạch Ngữ vươn tay ra và nhẹ nhàng cầm lấy tấm thẻ đó vào lòng bàn tay mình.

Ngay khoảnh khắc chạm vào tấm thẻ, cơ thể anh ta cuối cùng cũng không thể chịu đựng nổi nữa.

Đôi mắt đang cháy rực ánh lửa màu vàng đen từ từ nhắm lại.

Toàn thân anh ta giống như một chiếc lá khô rụng, vô lực rơi xuống từ trên cao.

……

Không biết đã trôi qua bao lâu.

“…Lão Bạch! Anh đã tỉnh rồi! Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!” Giọng nói đầy ngạc nhiên của Mạc Phi là tiếng đầu tiên vang lên bên tai anh.

“Theo dữ liệu đo lường, các chỉ số sinh học của anh đã ổn định trở lại. Nhưng linh hồn anh vẫn còn rất yếu đuối; tôi khuyên anh nên tiếp tục ngủ sâu ít nhất 72 giờ nữa để…” Giọng phân tích của Lãn Tác vang lên ngay sau đó.

“Bạch Ngữ… anh… anh đã làm tôi sợ chết khiếp…” Giọng nói của Lục Nguyệt Kỳ như dòng suối ấm áp, tràn vào tâm hồn anh.

Bạch Ngữ từ từ quay đầu lại, nhìn những khuôn mặt quen thuộc bên cạnh giường.

An Mục bước tới, vươn tay ra và nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào vai anh.

Anh không nói gì cả.

Bạch Ngữ từ từ nhắm mắt lại, khóe miệng nở nụ cười chân thành.

Anh từ từ mở lòng bàn tay mình – nơi vốn luôn nắm chặt tấm thẻ có hình khuôn mặt hề đó.

Trong lòng bàn tay anh, ngoài tấm thẻ trắng in hình khuôn mặt hề, còn nằm yên lặng chiếc la bàn cổ xưa mà anh đã nhận được trên “Con tàu ma”.

Một vở kịch điên rồ đã kết thúc.

Nhưng hành trình đầy bí ẩn và nguy hiểm mới chỉ vừa bắt đầu…

1/1 0%