lore

Chương 106: Vé tàu

13,561 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Bóng dáng đen gầy guộc kia, giống như một thước phim cổ xưa bị đặt ở chế độ chạy chậm, từ từ quay người lại với tiếng “kẹt kẹt” khiến người ta rùng mình.

Đó là một khuôn mặt không thể diễn tả bằng lời nào.

Da mặt khô héo, như vỏ cây hàng trăm năm tuổi đã bị hút hết nước, đầy những nếp nhăn sâu đậm chéo ngang vuông dọc; mỗi nếp nhăn ấy dường như chứa đựng cả bụi bặm và sự im lặng bị thời gian lãng quên.

Hốc mắt ông ta sâu thẳm, bên trong không có con mắt, chỉ có hai ngọn lửa màu xanh lam yếu ớt đang cháy âm ỉ.

Ông ta mặc một bộ áo linh mục rách rưới, màu sắc của nó đã không thể nhận ra được nữa; trước ngực ông ta đeo một chiếc thánh giá làm từ xương động vật nào đó, bề mặt thánh giá đã trở nên nhẵn bóng do sự ma sát qua nhiều năm, tỏa ra một luồng hơi lạnh lẽo đáng sợ.

Ông ta chính là người quản lý ga này – nơi không hề có sân ga nào cả – và cũng là “sinh vật sống” duy nhất trong thế giới im lặng này.

“Cậu… cuối cùng cũng đến rồi.”

Hai ngọn lửa màu xanh lam kia dõi theo Bạch Ngữ không rời mắt. Miệng ông ta không hề nhấp nháy, nhưng giọng nói già nua, khô cằn ấy, dường như đã hàng trăm năm không được sử dụng, lại như những cây kim băng sắc bén, xuyên thủng vào tâm hồn Bạch Ngữ.

“Chúng tôi… đã chờ đợi cậu rất lâu rồi.”

Trái tim Bạch Ngữ bỗng nghẹn lại.

Chúng tôi?

Ông ta vô thức liếc nhìn phía sau người lão đó.

Dưới bóng tối của tháp đồng hồ khổng lồ mang phong cách Gothic kỳ quái và lộng lẫy ấy, ông ta nhìn thấy ba bóng dáng đen mờ ảo khác.

Đó chính là ba “hành khách” kia mà trước đó ông ta đã gặp trong đám sương mù dày đặc – những người giống như xác sống.

Họ đứng đó như ba người canh gác trung thành, hòa mình hoàn toàn vào bóng tối dày đặc xung quanh.

“Các ngài là ai?” Giọng Bạch Ngữ lạnh lùng; đôi mắt sâu thẳm của anh ta không hề hiện lên chút sợ hãi nào, chỉ có sự bình yên như đáy vực thẳm, “Nơi này… là đâu?”

“Chúng tôi là ai không quan trọng.” Giọng người lão đầy sự mệt mỏi và mang tính chất của số phận, “Quan trọng là… cậu đã đến. Điều đó đã đủ rồi.”

“Còn về nơi này…” Ông ta từ từ giơ lên bàn tay khô cằn như cành cây, chỉ về phía cái hố đen không đáy bị bao phủ bởi sương mù.

“…Đây là ‘trạm trung chuyển’.”

“Tất cả những gì đã bị lãng quên, đều sẽ bắt đầu hành trình cuối cùng của mình ở nơi này.”

“Và tất cả những điều không nên được nhớ đến, cũng sẽ bị chôn vùi hoàn toàn tại đây.”

Lời nói của ông ta đầy ẩn số, giống như một chuỗi rối mà không thể giải ra được, khiến cho đôi lông mày của Bạch Ngữ nhíu lại thành một đường dài.

“Khi…!”

Đúng vào lúc đó, ở đỉnh của ngọn tháp đồng hồ khổng lồ kia, chiếc đồng hồ bằng đồng đã bị gỉ sét hoàn toàn, bỗng nhiên phát ra tiếng chuông xa xôi và đầy u sầu.

Tiếng chuông vang vọng trong bầu không khí yên tĩnh này, như thể đang báo hiệu sự bắt đầu chính thức của một nghi lễ nào đó.

“Thời gian… đã đến.” Giọng nói của người già trở nên mơ hồ hơn, “Chuyến tàu tiếp theo sắp vào ga.”

Ông ta từ từ quay người lại, bước đi như những bóng ma, tiến về phía ba “hành khách” luôn đứng trong bóng tối kia.

“Hãy đến đây, các em nhỏ.” Giọng ông ta mang theo chút vội vã, “Đừng bỏ lỡ… chuyến tàu cuối cùng để trở về nhà.”

Ba “hành khách” đó, như những con rối bất động, sau khi nghe thấy lời kêu gọi của ông, cơ thể họ run rẩy nhẹ.

Rồi, họ bắt đầu bước đi một cách cứng nhắc, như những con robot được lập trình sẵn, theo sau lưng người già, từng bước một, tiến về phía mép sân ga trống rỗng.

Ánh mắt của Bạch Ngữ dán chặt vào họ.

Anh có thể nhìn thấy rõ ràng, cô gái Nhật Bản mặc áo hanfu kia, người tên là “Liên Thực”, vẫn đang nắm chặt chiếc điện thoại thông minh màn hình đã vỡ nát trong tay mình.

Ngay khi họ năm người sắp đến mép sân ga, một cảm giác rung chuyển nhẹ bất ngờ xuất hiện dưới chân họ.

Tiếp theo đó, những âm thanh “keng keng” đầy tính cơ khí, từ xa dần tiến lại gần, từng bước một.

Bạch Ngữ bất ngờ ngẩng đầu lên!

Trong bóng tối đậm đặc kia, một đèn pha hình tròn mờ ảo bắt đầu sáng lên, giống như đôi mắt của một sinh vật đơn mắt khổng lồ.

Một chuyến tàu cổ, đậm chất retro của thế kỷ trước, như một con quái vật bằng thép từ địa ngục chậm rãi bước ra, lặng lẽ xuất hiện từ trong bóng tối, và cuối cùng, sau tiếng phanh chói tai, nó đã dừng lại ổn định trước sân ga cô đơn kia.

Chuyến tàu chỉ có duy nhất một toa.

Bề mặt toa tàu được phủ đầy gỉ sét dày đặc, trên đó còn in đậm những vết xước sâu đến tận xương, như thể nó đã từng trải qua một trận chiến tàn khốc với một con quái vật kinh hoàng nào đó.

Tất cả các cửa sổ trong toa tàu đều được che khuất bởi những tấm rèm màu đen dày đặc, khiến người ta không thể nhìn thấy gì bên trong cả.

“Kheo kẹt…”

Cánh cửa tàu cũ kỹ, đầy dấu vết của thời gian, từ từ mở ra với tiếng ma sát khiến người ta rùng mình.

Một luồng không khí lạnh giá, hòa quyện mùi gỉ sét, dầu máy và chất khử trùng nồng nặc, ùa về phía họ từ bên trong khoang tàu tối tăm không thấy đáy.

Người đàn ông già không hề do dự, bước vào chiếc tàu đầy bóng tối và u ám ấy đầu tiên.

Ba “hành khách” kia, như những xác sống, cũng lần lượt theo sau, bước vào bóng tối ấy.

Trước mặt Bạch Ngôn, một lần nữa, anh phải đối mặt với sự lựa chọn đầy hiểm nguy này:

Là ở lại trên sân ga yên tĩnh này, chờ đợi một “sự cứu viện” vốn dĩ không hề tồn tại?

Hay là lên chiếc tàu “ma quỷ” đầy bí ẩn và cái chết này, để tự mình khám phá sự thật cuối cùng của thế giới kỳ lạ này?

Anh chỉ do dự chưa đầy một giây.

Rồi anh bước lên, ngay trước khi cánh cửa tàu kịp đóng lại.

……

Bên trong toa tàu, môi trường còn u ám và… sạch sẽ hơn anh tưởng tượng.

Những chiếc ghế da màu xanh đen dù trông có vẻ cổ điển, nhưng bề mặt lại sạch sẽ không hề có bụi bặm, như thể hàng ngày đều có người lau chùi cẩn thận.

Nền nhà phẳng nhẵn đến mức ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn sợi đốt phía trên còn có thể phản chiếu rõ ràng xuống đó.

Nhưng sự “sạch sẽ” quá mức này lại khiến không gian hẹp hòi này trở nên càng kỳ lạ và đáng sợ hơn.

Khi Bạch Ngôn bước vào, ba “hành khách” kia đã tìm chỗ ngồi và ngồi yên lặng xuống.

Họ giống như ba con rối được đặt đúng vị trí, ngồi thẳng ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, khuôn mặt không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm về phía trước, không hề nhúc nhích.

Bạch Ngôn từ từ nhìn quanh, và cuối cùng, anh ngồi xuống chỗ đối diện với cô gái Nhật Bản tên Lian Thực.

Anh có thể thấy rõ ràng đôi tay cô gái đang nắm chặt chiếc điện thoại đến mức các đốt ngón tay đã trắng bệch vì siết quá mạnh.

**“Keng đùng…”**

Cùng với tiếng động ầm ĩ, cánh cửa xe cũ kỹ từ từ đóng lại, hoàn toàn cô lập khoang tàu với bầu không khí yên tĩnh chết chóc của sân ga bên ngoài.

Toàn bộ khoang tàu một lần nữa chìm vào sự im lặng ngột ngạt.

Bạch Ngôn không nói gì cả.

Anh chỉ ngồi đó yên lặng, đôi mắt sâu thẳm của mình lặng lẽ quan sát từng chi tiết trong khoang tàu, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể có.

Đúng lúc này, một luồng năng lượng yếu ớt bỗng nhiên lóe lên trong lòng bàn tay anh.

Mắt Bạch Ngôn hơi nhướng lại, anh từ từ mở lòng bàn tay ra.

Trong lòng bàn tay anh, một tấm thẻ làm từ chất liệu đen không rõ loại gì, lạnh lẽo và cứng như thép, bất ngờ xuất hiện.

Đó là một tấm vé tàu.

Phía trước tấm vé, bằng mực đỏ thắm như máu, tên của anh – Bạch Ngôn – được in rõ ràng.

Dưới tên anh, là dòng chữ đầy bí ẩn và kỳ lạ về điểm đến:

**[Ga xuất phát: Không có sân ga]**

**[Ga đến: ???]**

Phía sau tấm vé thì trống rỗng.

Bạch Ngôn nhìn tấm vé đầy u ám trong tay mình, ánh mắt anh lóe lên vẻ suy tư.

Vô thức, anh hướng ánh mắt về phía ba “hành khách” đối diện.

Anh thấy rằng, người đàn ông trung niên mặc bộ đồ Trung Sơn và người phụ nữ trẻ mặc đồ công sở cũng đều giữ trong tay một tấm vé đen y hệt như tấm vé của anh.

Chỉ có…

Chỉ có cô gái Nhật Bản tên Lian Thực là không có gì trong tay cả.

Trong lòng Bạch Ngôn, một cảm giác bất an dữ dội trào dâng.

Đúng lúc này, cánh cửa nhỏ ở cuối khoang tàu bị mở ra từ từ, kèm theo tiếng “kêu cọt kẹt”.

Một bóng dáng cao lớn, gầy guộc như cây tre, bước đi cứng nhắc như que vuông, từ bóng tối bước ra.

Người đó mặc bộ đồ nhân viên tàu hỏa rách rưới đến mức không còn thể nhận ra màu sắc ban đầu, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ trắng tinh khiết che khuất toàn bộ khuôn mặt.

Trên mặt nạ không hề có bất kỳ đường nét nào, chỉ là một khoảng trống đáng sợ.

Đôi tay và đôi chân của người đó quá dài đến mức, khi đứng thẳng, đôi tay như cành cây khô héo ấy gần như chạm tới đầu gối anh.

Trong tay anh ta là một chiếc kìm kiểm tra vé được làm từ vật liệu có độ cứng như kim loại…

Chiếc kìm kiểm tra vé ấy có hình dạng rất kỳ quặc; nó không phải hình tròn thông thường, mà là khuôn mặt cười to lớn, đầy răng cưa sắc nhọn.

Anh ta chính là người kiểm tra vé trên chuyến “tàu ma” này…

Anh ta không nói bất cứ điều gì.

Anh ta chỉ bước đi với những bước chân cứng nhắc, từng bước một, tiến về phía hành khách đầu tiên trong toa tàu – người đàn ông trung niên mặc bộ đồ Trung Sơn.

Anh ta giơ ra bàn tay đeo đôi găng tay trắng rách nát của mình.

Người đàn ông trung niên không hề có bất kỳ phản ứng nào.

Anh ta vẫn ngồi đó như một con rối, với đôi mắt trống rỗng, nhìn chằm chằm về phía trước.

Dường như người kiểm tra vé cũng không quan tâm đến điều đó.

Anh ta chỉ tự mình lấy tấm vé đen từ tay người đàn ông trung niên.

Rồi, trong đôi mắt đang co lại đột ngột của Bạch Ngữ, anh ta đã thực hiện một hành động đầy kinh dị và đáng sợ…

Anh ta không dùng chiếc kìm kiểm tra vé để kiểm tra vé.

Thay vào đó, anh ta từ từ đặt tấm vé đen đó lên chiếc mặt nạ trắng tinh của mình.

“Zì rà…”

Cùng với một tiếng động chói tai như dầu nóng đổ vào nước, tấm vé đen cứng cáp ấy đã tan chảy như bơ bị đốt nóng, biến mất hoàn toàn vào chiếc mặt nạ trắng tinh của anh ta!

Sau khi hấp thụ tấm vé đó, trên chiếc mặt nạ trắng tinh của người kiểm tra vé, dần xuất hiện một khuôn mặt cười to lớn, đầy sự thỏa mãn.

Anh ta gật đầu, dường như rất hài lòng với “kết quả kiểm tra” lần này.

Sau đó, anh ta quay người lại, tiến về phía hành khách tiếp theo – người phụ nữ trẻ tuổi mặc bộ đồ công sở OL.

Quy trình tương tự lại được lặp lại một lần nữa.

Tấm vé của người phụ nữ cũng bị anh ta hấp thụ vào chiếc mặt nạ của mình theo cách tương tự.

Sau khi hoàn thành tất cả những việc đó, cuối cùng anh ta quay chiếc mặt nạ trắng tinh của mình về phía cô gái Nhật Bản ngồi đối diện Bạch Ngữ…

Lian Thực.

Anh ta giơ ra bàn tay đeo đôi găng tay trắng rách nát của mình.

Nhưng trong tay cô gái, không hề có tấm vé nào.

Thân hình người kiểm tra vé dừng lại một chút.

Chiếc mặt nạ trắng tinh của anh ta từ từ quay về phía khuôn mặt trống rỗng, đờ đẫn của cô gái…

Dường như anh ta đang xác nhận điều gì đó.

Sau một lúc dài, anh ta từ từ rút tay lại. Rồi, anh ta giơ chiếc kẹp vé có hình khuôn mặt cười đầy răng cưa sắc bén ở tay kia lên.

Anh ta định làm gì vậy?!

Đôi mắt của Bạch Ngữ co lại đến mức gần như biến mất trong chốc lát!

Chính lúc này, người kiểm tra vé đã hành động!

Cánh tay khô cứng như cành cây khô ấy, với tốc độ vượt qua giới hạn phản ứng của con người, bỗng nhiên vươn ra phía trước!

Chiếc kẹp vé đầy răng cưa ấy không hề làm gì như Bạch Ngữ tưởng tượng – không cắt đứt cổ cô gái, cũng không xuyên thủng trái tim cô ấy. Nó chỉ nhẹ nhàng để lại trên trán cô gái một dấu ấn hình khuôn mặt cười đầy châm biếm…

Ngay sau đó, một cảnh tượng khó tin đã xảy ra!

Thân thể cô gái, ngay lúc được chiếc kẹp vé đó in dấu lên, bỗng nhiên trở nên trong suốt, hư ảo, như những hòn cát bị gió mài mòn… Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, “sự tồn tại” của cô ấy đã bị chiếc dấu ấn ấy xóa sổ hoàn toàn!

Trên chiếc ghế da màu xanh đen kia, chỉ còn lại một bộ áo kimono cũ kỹ được gấp gọn gàng, cùng một chiếc điện thoại thông minh màn hình đã vỡ nát.

Trái tim Bạch Ngữ lúc này như chìm vào vực sâu vô tận… Anh ta cuối cùng đã hiểu ra.

Tấm vé này… không phải là chứng minh để đi trên chuyến tàu này. Nó… là chứng minh cho “sự tồn tại” của bạn… Mọi hành khách không có “vé”, đều sẽ bị coi là những thứ hư ảo, bị quy tắc của chuyến tàu này xóa sổ hoàn toàn!

Sau khi làm xong tất cả những việc đó, người kiểm tra vé cao lớn ấy cuối cùng cũng quay chiếc mặt nạ màu trắng tinh của mình về phía người duy nhất còn sống trong toa tàu này…

Anh ta bước đi với những bước chân cứng nhắc, từng bước một tiến về phía Bạch Ngữ… Trái tim Bạch Ngữ đập loạn xạ, không thể kiểm soát được. Anh ta vô thức nắm chặt lấy tấm vé đen lạnh lẽo trong tay mình… Anh ta không biết rằng, khi tấm vé của mình cũng bị con quái vật kia hấp thụ, điều gì đang chờ đợi anh ta… Đó là một số phận chưa ai biết trước…

Cuối cùng, người kiểm tra vé đã đến trước mặt anh ta.

Anh ta giơ ra bàn tay đeo đôi găng trắng cũ kỹ của mình.

Bạch Ngữ hít một hơi thật sâu, rồi đưa chiếc vé đại diện cho “sự tồn tại” của mình cho người kiểm vé.

Tuy nhiên, người kiểm vé không nhận lấy chiếc vé đó. Chiếc mặt nạ màu trắng tinh khôi của anh ta chỉ lặng lẽ “nhìn chằm chằm” vào Bạch Ngữ.

Một lúc sau, cánh tay gầy guộc như cành cây khô ấy từ từ được giơ lên. Anh ta không hề chỉ về phía chiếc vé trong tay Bạch Ngữ…

Mà là… chỉ về phía mu bàn tay phải của Bạch Ngữ – nơi có dấu ấn “Đôi Mắt Vòng Xoáy” đang toát ra ánh sáng u ám, báo hiệu điều xấu xa.

Rồi, trên chiếc mặt nạ trắng tinh khôi ấy, từ từ xuất hiện một hàng chữ méo mó, được viết bằng chất lỏng màu đen:

**[Kiểm vé hoàn tất]**

**[Xác minh danh tính: Kẻ lậu nhập]**

**[Phát hiện… một chiếc vé… thừa.]**

Kèm theo những dòng chữ đó, người kiểm vé từ từ giơ lên chiếc kìm kiểm vé có hình khuôn mặt cười đầy răng nanh sắc nhọn ở tay kia của mình.

Chiếc mặt nạ trắng tinh khôi ấy được hướng về phía khuôn mặt Bạch Ngữ – khuôn mặt đang mở to tròn vì sự kinh ngạc.

Có vẻ như anh ta đang muốn nói rằng…

Nếu bạn chỉ là một “chiếc vé thừa”, thì… để tôi tự tay “cắt bỏ” bạn đi.

1/1 0%