lore

Chương 107: Huang Quan

17,096 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Chiếc kìm kiểm tra vé bằng kim loại lạnh lẽo, sắc nhọn và đầy ý nghĩa về “quy tắc” được phóng đại đến cực điểm trong đôi mắt của Bạch Ngữ!

Đó không chỉ là một cuộc tấn công vật lý đơn thuần, mà là một hành động xóa bỏ trực tiếp các khái niệm liên quan đến “sự tồn tại” của anh ta!

Thứ chiếc kìm muốn “cắt bỏ” không phải là thịt da của anh ta, mà chính là danh tính “kẻ nhập cư bất hợp pháp” ấy, cùng tất cả những gì danh tính đó mang theo!

Một khi bị nó chạm vào, Bạch Ngữ không hề nghi ngờ rằng mình sẽ giống như cô gái Nhật Bản tên Lian Thực kia – bị xóa sổ hoàn toàn, không để lại dấu vết nào của sự tồn tại!

Khí chất của cái chết như những con sóng lạnh giá từ đại dương sâu thẳm, cuồng nhiệt ập đến từ mọi phía, muốn đóng băng linh hồn yếu đuối của anh ta mãi mãi!

Sức mạnh bị kìm hãm, lối thoát bị chặn đứng.

Đây là một tình huống không thể sống sót.

Tuy nhiên, ngay trước khi chiếc kìm có những răng cưa sắc nhọn kia chạm vào trán anh ta, ánh mắt Bạch Ngữ, đang mở to vì sự kinh ngạc, bỗng nhiên trở nên lạnh lùng như nhiệt độ âm zero!

Trí óc anh ta lúc này đã bước vào trạng thái hoạt động ở tốc độ vượt trội chưa từng có!

Nếu quy tắc của đối phương dựa trên “vé tàu”,

và nếu việc anh ta bị coi là “kẻ nhập cư bất hợp pháp” là do dấu ấn “Con mắt Vòng xoáy” trên mu bàn tay anh ta, khiến hệ thống của chuyến tàu này nhận đó là một “vé tàu thừa”.

Vậy thì…

Nếu anh ta lấy ra một “vé tàu siêu cấp” khác, không thuộc về hệ thống này, đến từ một chiều không gian cao hơn, hỗn loạn hơn, và thiếu logic hơn nữa?

Một ý tưởng táo bạo đến điên rồ bỗng nhiên vang lên trong đầu anh ta như tiếng sấm!

Quyết định đánh cược!

Bạch Ngữ không hề do dự chút nào!

Anh ta vội vàng giơ lên tay mình – tay đang nắm chặt chiếc vé tàu màu đen kia!

Nhưng anh ta không đưa chiếc vé đại diện cho “sự tồn tại” của mình ra!

Anh ta đối mặt trực diện với chiếc kìm sắp chạm vào mình, quyết tâm mở lòng bàn tay ra!

Trong lòng bàn tay anh ta, một tấm thẻ màu trắng, in hình khuôn mặt cười của một chú hề, được làm từ chất liệu đen không rõ nguồn gốc, bất ngờ xuất hiện!

Đó chính là tấm thẻ hề đến từ “nghệ sĩ bi kịch” kia, đầy những khái niệm méo mó và điên rồ…

Ngay khi tấm thẻ xuất hiện, một nguồn năng lượng đến từ chiều không gian cao hơn, đầy rẫy những quy tắc hỗn loạn liên quan đến “bản thân” và “sự ngưỡng mộ”, đã như một quả bom chìm được ném xuống mặt hồ yên bình, phát nổ dữ dội trong khoang tàu bị bao trùm bởi sự im lặng và trật tự này!

“Kèch ——!”

Chiếc kìm kiểm tra vé có những răng cưa sắc nhọn ấy, ngay khi chạm vào tấm thẻ hề, lại không cắt nó đứt như Bạch Ngôn đã dự đoán.

Hai nguồn năng lượng mạnh mẽ, đến từ hai chiều không gian và hệ thống quy tắc khác nhau, đã va chạm với nhau một cách trực tiếp và dữ dội nhất!

“Zì zà zà zà ————!!”

Tiếng ma sát của năng lượng chói tai ấy, giống như vô số những cây kim thép đang bốc cháy, xuyên thủng màng nhĩ của Bạch Ngôn!

Ánh sáng trong toàn bộ khoang tàu bỗng nhiên bắt đầu nhấp nháy điên cuồng!

Thân hình gầy guộc, cao lớn của người kiểm tra vé, như thể được cung cấp dòng điện áp cao, bắt đầu co giật và biến dạng dữ dội!

Trên chiếc mặt nạ màu trắng tinh khôi của anh ta, khuôn mặt cười lớn đại diện cho “quy tắc”, và tấm thẻ hề đại diện cho “hỗn loạn”, đã phát ra những tia năng lượng có thể nhìn thấy bằng mắt thường!

Hệ thống “logic” mà anh ta sử dụng để thực thi các quy tắc, khi tiếp xúc với “thẩm mỹ bi thảm” vô lý của tấm thẻ hề, đã gặp phải một lỗi nghiêm trọng chưa từng có!

“Cảnh báo… Cảnh báo…”

“Phát hiện… Tài liệu… Không rõ loại…”

“…Không thể… Nhận diện… Không thể… Cắt vé…”

“…Hệ thống… Logic… Sai sót… Sai sót… Sai sót…”

Những âm thanh điện tử lẫn lộn và hỗn loạn liên tục vang lên từ dưới chiếc mặt nạ trắng tinh khôi của người kiểm tra vé!

“Bang! Bang! Bang!”

Toàn bộ đoàn tàu cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội do “hệ thống sụp đổ” của người kiểm tra vé!

Bên ngoài cửa sổ, bóng tối dày đặc như nước sôi đang cuộn trào điên cuồng!

Đèn sợi đốt trên trần khoang tàu, sau một loạt những tia sáng chói lọi, bỗng nhiên “nổ tung”!

Toàn bộ thế giới, đều chìm vào bóng tối và hỗn loạn hoàn toàn!

Là người gây ra tất cả những điều này, tình trạng của Bạch Ngôn cũng giờ đây đã trở nên tồi tệ đến cùng cực.

Những sóng năng lượng phát sinh từ sự va chạm giữa hai nguồn lực cao chiều ấy, giống như những lưỡi dao sắc bén, đang cuồng nhiệt tàn phá tâm hồn anh ta!

Anh chỉ cảm thấy linh hồn yếu đuối của mình dường như sắp bị lực lượng kia xé nát thành từng mảnh!

Cơn đau dữ dội khiến anh choáng váng, ý thức lại một lần nữa chìm vào trạng thái hỗn loạn.

Ngay trong khoảnh khắc trước khi anh hoàn toàn ngất đi…

Hệ thống phát thanh trên nóc toa tàu, giữa mớ hỗn độn ấy, lại vang lên một lần nữa.

Lần này không còn là giọng nữ điện tử lạnh lùng như trước nữa…

Mà là giọng nam đầy lo lắng và giận dữ:

“Cảnh báo! Cảnh báo! Toa số ba đã phát hiện ‘nguồn gây ô nhiễm’! Hệ thống sẽ tiến hành… đẩy nó ra ngoài ngay lập tức!”

“…Ga tiếp theo… không có sân ga…”

“…Tàu hỏa… sẽ dừng lại khẩn cấp…”

Ngay khi giọng nói vang lên, ghế dưới thân Bạch Ngôn bỗng rung chuyển dữ dội!

Một lực đẩy mạnh mẽ, không thể cưỡng lại được, ập đến từ mọi phía, như thể có một bàn tay vô hình đang vung mạnh anh ra khỏi chiếc tàu đang trên bờ vực mất kiểm soát này!

Không biết đã qua bao lâu.

Có lẽ chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, hay có thể là mãi mãi.

Tiếng “keng keng” đều đặn như tiếng chuông cổ xưa, đã kéo ý thức đang dần tan biến của anh trở lại.

Bạch Ngôn bỗng mở mắt.

Điều đầu tiên anh nhìn thấy không phải là căn toa tàu đầy bóng tối và hỗn loạn nữa…

Anh đang nằm trên một sân ga hoang vu, cũ kỹ.

Toàn bộ sân ga được lót bằng những tấm đá xám đã bị thời gian làm đen đi; kẽ hở giữa các tấm đá mọc đầy rêu xám, sinh trưởng mạnh mẽ.

Không khí lạnh lẽo, mang theo mùi đất ẩm ướt và mùi gỗ mục, len vào buồng phổi anh, giúp bộ não đang thiếu oxy của anh dần trở nên tỉnh táo trở lại.

“Keng keng, keng keng…”

Chiếc tàu cũ kỹ đã đẩy anh ra ngoài kia, không hề dừng lại. Nó như một bóng ma đã hoàn thành sứ mệnh của mình, trong tiếng ầm ầm đầy tính cơ khí, từ từ trôi vào vùng bóng tối vô tận phía trước, và cuối cùng… biến mất hoàn toàn.

Toàn bộ thế giới một lần nữa chìm vào sự im lặng chết chóc.

Bạch Ngôn với sức lực còn sót lại, cố gắng đứng dậy từ những tấm đá lạnh lẽo, cứng nhắc kia.

Anh nhìn quanh mình.

Đây là một ga tàu đứng lẻ loi giữa bóng tối vô tận.

Phía sau anh, là một đường ray chỉ hướng duy nhất, không thấy điểm kết thúc trong bóng tối; bề mặt đường ray phủ đầy gỉ sét, dường như đã hàng trăm năm không có chuyến tàu nào đi qua đây.

Phía trước anh, là một vùng đất bí ẩn, bị bao phủ bởi làn sương mù xám đặc quánh, không thể tan biến được.

Ở giữa sân ga, đứng lẻ loi một cột đèn bằng thép cũng đã bị gỉ sét. Ở đầu cột đèn, một bóng đèn sợi đốt mờ ảo tỏa ra ánh sáng yếu ớt, chiếu sáng một khu vực nhỏ xung quanh, tạo thành một “khu vực an toàn” đầy cảm giác cô đơn.

Dưới ánh đèn, treo một tấm biển báo bằng gỗ; lớp sơn trên tấm biển đã bong tróc hầu hết.

Trên tấm biển, bằng chữ viết mang đậm phong cách cổ điển, có hai chữ Hán đã bị phai mờ:

— Như Nguyệt.

Ga Tàu Như Nguyệt.

Trong đôi mắt Bạch Ngôn, lóe lên một tia nghiêm túc.

Ngay lập tức, anh kiểm tra tình trạng sức khỏe của mình.

Tốt, không thiếu tay chân gì cả.

Chỉ là bộ đồ chiến đấu công nghệ cao mà anh thuộc về Cục Điều tra, không hiểu từ khi nào đã bị thay thế bằng bộ đồ thường phục này.

Chiếc đồng hồ đeo tay chiến thuật đặc biệt trên cổ tay anh, cũng đã trở thành một chiếc đồng hồ điện tử bình thường; màn hình nó tối đen, không hiển thị bất kỳ tín hiệu nào.

Anh vô thức sờ vào túi mình.

Tấm thẻ màu trắng in hình khuôn mặt cười của chú hề, cùng chiếc la bàn cổ xưa mà anh nhận được trên con “tàu ma”, vẫn còn đó.

Đó là những thứ duy nhất mà anh còn giữ lại từ “thế giới thực”.

Cũng chính là lá bài cuối cùng của anh.

Anh từ từ nhắm mắt lại, cố gắng triệu tập nguồn sức mạnh “Hư Vô” bên trong cơ thể mình.

Nhưng biển tâm hồn sâu thẳm như hố đen kia, lúc này lại giống như một mặt hồ bị đóng băng hoàn toàn; dù anh gọi mời thế nào, cũng không nhận được bất kỳ phản hồi nào.

Sức mạnh của anh vẫn bị một loại quy luật mà anh không thể hiểu nổi, ép buộc giữ lại ở sâu thẳm tâm hồn mình.

Đây là một khởi đầu tồi tệ không thể tệ hơn được nữa.

Bạch Ngôn không tiếp tục thử nghiệm vô ích nữa.

Anh hướng ánh mắt về phía ga tàu đầy bí ẩn và kỳ lạ này.

Anh ấy bước đến bên những đường ray sắt cô đơn kia, quỳ xuống và nhẹ nhàng chạm vào chúng. Chúng hoàn toàn không hề mang lại bất kỳ cảm giác nóng lạnh hay dấu vết năng lượng nào. Chúng giống hệt những đường ray thông thường đã bị bỏ rơi hàng trăm năm. Sau đó, anh ấy đi đến mép sân ga và nhìn về phía bóng tối bị sương mù dày đặc bao phủ. Sương mù ấy như một bức tường được xây dựng từ “những điều chưa biết”, cô lập anh ta hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài. Khi tiếp xúc với làn sương mù đó, khả năng cảm nhận của anh ta gần như biến mất hoàn toàn, không nhận được bất kỳ tín hiệu nào. Lông mày của Bạch Ngôn nhíu chặt lại. Anh ấy biết rằng mình đã bước vào một “lĩnh vực” còn ổn định và có những quy tắc càng ngày càng khó hiểu hơn so với chuyến đi trên “đoàn tàu ma” trước đó. Quy tắc cốt lõi ở đây là gì? Là “chờ đợi”? Hay là “rời đi”? Bạch Ngôn không vội vàng đưa ra quyết định nào cả. Anh chỉ đứng yên trong khu vực “an toàn” được chiếu sáng bởi ánh đèn mờ ảo, như một tác phẩm điêu khắc im lặng trong bóng tối, lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh, chờ đợi cái “khoảng trống” đầu tiên được bộc lộ trước mắt mình. Thời gian, trong không gian yên tĩnh này, dường như đã mất hết ý nghĩa. Không biết đã trôi qua bao lâu… Đúng lúc những dây thần kinh của Bạch Ngôn đã căng thẳng đến mức sắp buông lỏng, một tiếng chuông yếu ớt, gần như không thể nghe thấy được, bỗng nhiên vang lên từ sâu thẳm trong làn sương mù. “Tính… tính…” Tiếng chuông ấy rất nhẹ nhàng, mơ hồ, nhưng trong bầu không khí yên tĩnh tuyệt đối này, nó lại cực kỳ rõ ràng và chói tai. Nó giống như một mồi câu quyến rũ, dụ dỗ con “cá” đã lạc vào nơi này bơi sâu vào bóng tối đầy bí ẩn… Cũng giống như một lời cảnh báo đến từ địa ngục, nhắc nhở anh rằng bên trong làn sương mù yên bình này, ẩn chứa những thứ kinh hoàng có thể nuốt chửng anh ta bất cứ lúc nào. Trong đôi mắt Bạch Ngôn, lóe lên một tia sáng lạnh lùng. Anh biết rằng thế giới này cuối cùng cũng đã bắt đầu bộc lộ “răng nanh” đầu tiên của mình trước mặt anh. Anh không hề bị tiếng chuông kỳ lạ ấy làm cho mê muội. Anh cũng không chọn việc tiếp tục ở lại sân ga này, chờ đợi một cách thụ động.

Anh ấy đã đưa ra một quyết định táo bạo nhất, và cũng phù hợp nhất với phong cách hành động của mình.

Anh ấy bắt đầu bước đi, rời khỏi sân ga được ánh đèn chiếu sáng, và bước lên những đường ray bằng thép lạnh lẽo, dẫn đến bóng tối vô tận.

Anh ấy không hề đi theo hướng phát ra tiếng chuông.

Anh ấy chỉ lặng lẽ theo dõi tiếng chuông đó từ xa, giữ một khoảng cách an toàn tuyệt đối, giống như một thợ săn xuất sắc, âm thầm theo dấu “con mồi” của mình.

Anh ấy muốn tự mình nhìn thấy xem, thứ đang phát ra tiếng động trong thế giới yên tĩnh này, rốt cuộc là cái gì.

……

Hai bên đường ray là những hàng cây khô cằn, u ám như bóng ma.

Sương mù màu xám trắng, như những con rắn độc có sinh mệnh, từ từ quấn quanh chân anh.

Trong không khí, mùi lạnh lẽo, hỗn hợp của mùn đất ẩm ướt và mùi gỗ mục nát, ngày càng trở nên nồng nặc hơn.

Bước chân của Bạch Ngôn rất nhẹ nhàng, gần như không tạo ra bất kỳ tiếng động nào.

Đôi mắt sâu thẳm của anh, như những thiết bị quan sát ban đêm hiện đại nhất, lặng lẽ quan sát mọi bóng tối có thể ẩn chứa nguy hiểm xung quanh.

“Tính leng… tính leng…”

Tiếng chuông kỳ lạ đó vẫn tiếp tục vang lên không xa phía trước anh, như một người hướng dẫn kiên nhẫn, đang dẫn đường anh đến địa ngục.

Không biết đã đi bao lâu.

Khi anh chuẩn bị băng qua khu rừng khô cằn này, một người đàn ông một chân, cầm một chiếc đèn lồng cũ kỹ, bắt đầu bước đi lom khom, từ trong làn sương dày phía trước, từ từ hiện ra trước mắt anh.

Người đàn ông đó mặc bộ đồ công nhân đường sắt rách rưới, màu sắc đã không thể nhận ra được nữa; khuôn mặt anh ta trống rỗng, lạnh lùng, như một con rối bị lấy đi tất cả linh hồn.

Chân trái của anh ta không còn gì nữa, chỉ còn lại một ống quần rách rưới bay phấp phới theo gió.

Anh ta chỉ dựa vào chân phải duy nhất của mình, nhảy lên nhảy xuống trên những đường ray lạnh lẽo, lặp đi lặp lại động tác đơn điệu đó một cách máy móc.

Chiếc đèn lồng cũ kỹ trong tay anh ta, theo từng bước chân của anh, phát ra những tiếng “tính leng” đều đặn.

Có vẻ như anh ta hoàn toàn không nhận ra người đang theo dõi mình từ phía sau.

Anh ta chỉ tiếp tục bước đi, theo con đường ray dường như không bao giờ kết thúc, tiến sâu vào bóng tối càng thêm u ám.

Bạch Ngữ lập tức ẩn mình sau một cái cây khô cổ thụ, thu hẹp toàn bộ hơi thở của mình lại đến mức tối đa.

Đôi mắt anh ta dán chặt vào người đàn ông một chân kia – người đang toát ra vẻ kỳ quái và bất an.

Phải chăng anh ta chính là “NPC” đầu tiên trong khu vực này?

Anh ta có đang thực hiện nhiệm vụ “tuần tra” gì đó không?

Mục đích của anh ta rốt cuộc là gì?

Vô số câu hỏi liên tục xuất hiện trong đầu Bạch Ngữ.

Chính khi người đàn ông một chân kia nhảy nhót đi qua bên cạnh cái cây khô mà anh ta đang ẩn náu, một tờ báo cũ, nhăn nheo và đã phai màu, từ túi rách rưới của anh ta lặng lẽ rơi xuống đường ray lạnh lẽo.

Có vẻ như người đàn ông kia không hề nhận ra điều đó.

Anh ta vẫn tiếp tục nhảy nhót, bước đi về phía bóng tối phía trước, cho đến khi hoàn toàn biến mất trong làn sương dày đặc.

Bạch Ngữ không vội vàng tiến lên.

Anh ta vẫn đứng yên trong bóng râm của cái cây khô, giống như một tác phẩm điêu khắc đầy kiên nhẫn, chờ đợi một cách bình tĩnh.

Cho đến khi tiếng chuông kỳ quái ấy hoàn toàn biến mất khỏi thế giới im lặng này, anh ta mới từ từ bước ra khỏi bóng râm.

Anh ta tiến đến gần tờ báo rơi trên đường ray, cúi xuống nhặt nó lên.

Giấy báo đã trở nên vô cùng mong manh do thời gian, dường như chỉ cần chạm nhẹ vào là sẽ vỡ tan ngay.

Mực in trên tờ báo cũng đã phai màu, khiến các dòng chữ trở nên mờ nhòe.

Nhưng thị lực được tăng cường đặc biệt của Bạch Ngữ vẫn giúp anh ta có thể đọc rõ tiêu đề in bằng chữ in đậm trên trang nhất:

**[Ngày 7 tháng 7 năm 45, triều đại Showa, một tai nạn nghiêm trọng xảy ra trên tuyến đường sắt Như Nguyệt; một công nhân đường sắt đã mất tích.]**

Dưới tiêu đề là một bức ảnh đen trắng mờ nhòe.

Trong bức ảnh, một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồng phục công nhân đường sắt sạch sẽ, khuôn mặt mang nụ cười chân thành, đang vẫy tay về phía máy ảnh.

Quanh eo anh ta đeo một chiếc chuông bùa hình thức rất đặc biệt.

Bên cạnh bức ảnh là một đoạn tin ngắn về vụ tai nạn này:

“…Theo thông tin từ phóng viên của chúng tôi, vào đêm hôm qua, trên tuyến đường sắt Như Nguyệt ở ngoại ô thành phố, đã xảy ra một vụ tai nạn tàu hỏa không rõ nguyên nhân.”

Vụ tai nạn khiến ba hành khách bị thương nhẹ; một người công nhân đường sắt tên là “Ling Mu” đã mất tích một cách kỳ lạ sau khi vụ tai nạn xảy ra. Khi cảnh sát tiến hành khám nghiệm hiện trường, họ chỉ tìm thấy chiếc chân trái của anh ta bị xe lửa cán đứt, cùng với một chuông bùa mà anh ta luôn mang theo…

Trái tim Bạch Ngữ bỗng chốc trĩu nặng.

Anh ta cuối cùng cũng hiểu rồi.

Người đàn ông một chân kia, chính là người công nhân đường sắt Ling Mu – người đã mất tích trong một vụ tai nạn cách đây hàng chục năm…

Anh ta đã bị mắc kẹt mãi ở đây.

Bị mắc kẹt vào ngày anh ta gặp tai nạn.

Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, anh ta lại lặp đi lặp lại hành động “tuần tra” cuối cùng trong đời mình trên những đường ray đã bị bỏ hoang từ lâu.

Và tiếng chuông kỳ lạ kia, chính là tiếng kêu cuối cùng của linh hồn anh ta – linh hồn đầy oán hận và ám ảnh…

Thế giới này, được tạo thành từ vô số những linh hồn như Ling Mu – những người đã bị thời gian lãng quên, những người vẫn còn đầy ám ảnh…

Mỗi người trong số họ, đều là một phần của quy tắc của thế giới này.

Họ vừa là “tù nhân”, vừa là “người canh gác ngục”.

Đúng vào khoảnh khắc Bạch Ngữ nhận ra tất cả những điều này…

“Tống—!”

Tiếng chuông xa xôi và cổ xưa ấy, một lần nữa, từ sâu thẳm trong làn sương dày, từ từ vang lên.

Cùng với tiếng chuông ấy, làn sương màu xám như xi măng, luôn bao phủ xung quanh, bắt đầu cuồn cuộn tan biến!

Một hình dáng khổng lồ, gần như phi thực tế, dần xuất hiện trước mắt Bạch Ngữ sau khi làn sương tan đi.

Đó là một cái cổng… khổng lồ như núi non…

Toàn bộ được xây dựng bằng loại gỗ màu đỏ tối không rõ tên, bề mặt đầy những vân đen kỳ lạ, giống như các mạch máu.

Nó giống như cánh cổng dẫn xuống địa ngục, yên lặng đứng giữa thế giới màu xám trắng này, toát ra một bầu không khí u ám và đầy ám ảnh tôn giáo.

Phía sau cổng ấy, là một con đường được tạo thành từ vô số đèn lồng đá phát sáng màu xanh nhạt, kéo dài lên cao, dẫn đến đỉnh núi bị bóng tối dày đặc bao phủ.

Mơ hồ, anh ta có thể nhìn thấy, trong bóng tối ở đỉnh núi, hình dáng của một ngôi đền cổ kiểu Nhật Bản đang hiện ra…

Chính vào lúc Bạch Ngữ bị ấn tượng sâu sắc bởi cảnh tượng choáng váng trước mắt mình…

Anh ta nhìn thấy, trên tấm biển ở đỉnh cổng khổng lồ ấy, cũng được viết bằng mực đỏ thắm như máu, hai chữ đầy ý nghĩa bất hạnh và cái chết…

— Huang Quan.

1/1 0%