lore

Chương 108: Con đường vàng, hoa bên kia bờ

16,092 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

**Hồng Quân.**

Khi hai chữ Hán đầy ý nghĩa u ám và cái chết ấy in sâu vào võng mạc của Bạch Ngôn như hai vết thương đẫm máu chưa kịp khô cứng, ngay cả trái tim đã quen với sự lạnh lùng và tuyệt vọng của anh cũng không khỏi co lại dữ dội.

Một cơn lạnh bắt nguồn từ bản năng nguyên thủy nhất của con người, như một con rắn độc có hình thức sống, lặng lẽ bò lên từ xương cụt của anh, trong chốc lát đã chiếm giữ linh hồn anh, khiến dòng máu vừa mới yên bình trở lại sau khi thoát khỏi cuộc truy đuổi lại một lần nữa bị đóng băng.

Anh đứng yên trên bãi cát màu xám trắng, nhìn chằm chằm vào ngôi đền màu đỏ tối to lớn như một ngọn núi.

Đó không chỉ là một công trình kiến trúc thông thường.

Nó dường như đang sống.

Bạch Ngôn có thể cảm nhận rõ ràng rằng, từ hai cột trụ lớn được làm từ loại gỗ không rõ tên, tỏa ra một áp lực khổng lồ, đầy mùi hương cổ xưa và hư hỏng, khiến không khí xung quanh, vốn dĩ nên yên bình vĩnh cửu, cũng phải cong vênh dưới sức nặng ấy.

Phía sau ngôi đền, là một con đường được tạo thành từ vô số đèn lồng đá phát sáng màu xanh nhạt. Con đường ấy uốn lượn như lưng của một con rồng khổng lồ, kéo dài lên tận đỉnh núi, nơi bị bao phủ bởi bóng tối đậm đặc hơn.

Và trong bóng tối ấy, bóng dáng của một đền thờ cổ điển theo phong cách Nhật Bản mờ ảo hiện ra, như một con quái vật im lặng đang ẩn náu trong bóng tối, dùng đôi mắt vô hình của mình để nhìn xuống người “kẻ xâm nhập” này.

Nơi đây… chính là nguồn gốc của những tiếng chuông xa xôi ấy sao?

Nơi đây… chính là điểm kết thúc của thế giới tĩnh lặng này, bị thời gian lãng quên sao?

Bạch Ngôn không vội vàng hành động.

Đôi mắt sâu thẳm của anh lặng lẽ quan sát xung quanh, não bộ của anh đang hoạt động với tốc độ vượt qua mọi giới hạn, phân tích những cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra trước mắt.

Trong hệ thống thần thoại Nhật Bản, ngôi đền chính là “cánh cửa” nối liền thế giới thần linh với thế giới phàm tục.

Một khi bước qua nó, có nghĩa là bạn đã bước vào một lĩnh vực hoàn toàn khác biệt, với những quy tắc hoàn toàn mới.

Và ngôi đền này, in dấu với tên “Hồng Quân”, chắc chắn không nghi ngờ gì nữa, chính là tấm vé một chiều dẫn đến địa ngục.

Liệu anh có nên dừng lại ở đây, quay trở về “ga tàu” đó – nơi vẫn đầy bất ngờ, nhưng ít nhất vẫn còn “an toàn” – và chờ đợi một “phép màu” vốn dĩ không hề tồn tại?

Hay là… chọn cách bước qua cánh “cửa” này – nơi đầy rẫy hơi thở của cái chết và điềm xấu – và tự nguyện đặt số phận mình vào vùng đất bí ẩn, sâu thẳm và nguy hiểm kia?

Bạch Ngữ chỉ do dự chưa đầy một giây.

Trong đầu anh, những khuôn mặt quen thuộc không khỏi hiện lên:

Có khuôn mặt của An Mục – người luôn gánh vác trách nhiệm cho mình;

Có khuôn mặt của Mạc Phi – người luôn nở nụ cười tươi sáng, nhưng lại luôn đứng đầu để bảo vệ anh trong những lúc nguy hiểm nhất;

Có khuôn mặt của Lan Tắc – người sau những chiếc kính dày, dù nói ra những lời cay nghiệt, nhưng lại luôn tính toán ra con đường hành động tốt nhất cho anh;

Và còn có khuôn mặt của Lục Nguyệt Kỳ – người dù thường tỏ ra e ngại, nhưng lại có thể bùng nổ sức mạnh dũng cảm hơn bất kỳ ai vào những lúc quan trọng.

Họ… chắc chắn vẫn đang chờ đợi mình.

Chắc chắn họ đang dùng mọi biện pháp có thể, cố gắng tìm ra “tọa độ” có thể đưa mình trở về nhà, giữa biển cả hỗn loạn và nguy hiểm này.

Anh không thể… làm họ thất vọng được.

Một ngọn lửa ấm áp và mạnh mẽ bắt đầu cháy lên trong biển tâm hồn lạnh lẽo của anh.

Bạch Ngữ từ từ thở ra một hơi thật dài.

Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, mọi do dự và hoang mang đều nhanh chóng tan biến, chỉ còn lại sự kiên định và quyết tâm vững chãi như núi đá.

Anh bắt đầu bước đi, từng bước một, tiến về phía ngôi đền chim khổng lồ toát lên mùi hương u ám ấy, một cách không hề do dự.

Mỗi bước chân đều vững vàng và đầy sức mạnh.

Như thể nơi anh sắp bước vào không phải là địa ngục đầy rẫy cái chết và nguy hiểm, mà là một chiến trường mới mẻ đang chờ đợi anh chinh phục.

Khi bàn chân anh chuẩn bị bước qua ngưỡng cửa vô hình do ngôi đền chim tạo thành, anh bất chợt dừng lại.

Anh cúi xuống, nhặt lên một hòn đá màu xám, kích thước chỉ bằng ngón tay cái.

Rồi, anh nhẹ nhàng ném hòn đá ấy về phía không gian phía sau ngôi đền chim.

Không có tiếng động nào.

Ngay khi hòn đá đi qua ngôi đền chim, nó như một viên đá băng được nhúng vào axit sulfuric đậm đặc, biến mất hoàn toàn mà không để lại dấu vết nào.

Ánh mắt Bạch Ngữ hơi nhíu lại.

Quả nhiên vậy.

Phía sau “cánh cửa” này, là một lĩnh vực quy tắc sở hữu “địa vị” cao hơn nhiều.

Bất kỳ thứ gì không thuộc về lĩnh vực đó, một khi bước vào, đều sẽ bị những quy tắc ấy hoàn toàn hòa nhập và xóa sổ.

Anh ta không tiếp tục thử nghiệm thêm nữa.

Bởi vì anh ta biết rằng, mình đã không còn lối thoát nào khác nữa.

Anh ta hít một hơi thật sâu, rồi dưới áp lực khủng khiếp có thể làm đông cứng linh hồn con người, anh ta quyết đoán bước ra bước đi định mệnh ấy.

Khi vượt qua cổng chim, một cảm giác xé rách và tách rời dữ dội, như hàng ngàn cây kim thép đang cháy đỏ, đâm sâu vào từng ngóc ngách của linh hồn anh!

Anh chỉ cảm thấy ý thức mình như bị một bàn tay vô hình kéo ra khỏi cái xác mệt mỏi kia, rồi lại bị đẩy một cách thô bạo vào một chiếc “bình chứa” hoàn toàn xa lạ!

Cả thế giới xung quanh, trước mắt anh, đều thay đổi hoàn toàn!

Bãi cát màu xám trắng và đại dương yên tĩnh xung quanh, như những tấm kính lớn vỡ tan, trong tiếng vang không màng của sự biến dạng, bỗng nhiên vỡ nát!

Thay vào đó, là một vùng đất hoang vu màu đỏ tối, đầy hơi thở của cái chết và nỗi buồn.

Bầu trời không còn màu xám trắng nữa, mà chuyển thành một màu đỏ tối như máu đông cứng.

Một vầng trăng non to lớn, phát ra ánh sáng nhợt nhạt, như đôi mắt của Thần Chết, yên lặng treo trên bầu trời màu đỏ tối kia, dùng ánh mắt lạnh lùng của mình để nhìn xuống mặt đất này.

Trong không khí, lan tràn mùi tanh máu đậm đặc và mùi hôi thối của sự phân hủy.

Dưới chân Bạch Ngữ, không còn là bãi cát cứng rắn nữa, mà là một con đường được lót đầy xương trắng.

Và phía trước con đường ấy, là một dòng sông khổng lồ đến mức gần như phi thực tế.

Đó không phải là một dòng sông thực sự.

Những gì chảy trong dòng sông không phải là nước trong sáng, mà là một loại sương mù màu xám đục, cuộn trào như súp đặc.

Trong làn sương mù màu xám ấy, có thể mơ hồ nhìn thấy vô số cánh tay trắng bệch, như những xúc tu từ địa ngục vươn ra, đang vung vẫy điên cuồng, dường như muốn bắt lấy bất kỳ sinh vật nào dám tiến lại gần chúng, rồi kéo chúng xuống vực sâu vô tận.

Những tiếng kêu thét đau đớn và tuyệt vọng, như những con rắn độc có linh hồn, liên tục phát ra từ làn sương mù màu xám ấy, xâm thấu vào lý trí anh một cách điên cuồng.

**Sông Tam Đạo.**

Trong thần thoại Nhật Bản, tất cả những linh hồn đã khuất đều phải băng qua con sông này trên con đường dẫn xuống Địa Ngục – một dòng sông đầy tuyệt vọng và đau khổ.

Khuôn mặt của Bạch Ngữ trở nên nghiêm nghị không ngờ. Anh biết rằng mình đang đối mặt với thử thách đầu tiên, và cũng là thử thách nguy hiểm nhất kể từ khi bước vào lĩnh vực này.

Anh từ từ đi đến bên bờ con sông đầy sương mù màu xám. Anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng từ dòng sông ấy tỏa ra một nguồn sức mạnh kinh hoàng, mang trong mình ý nghĩa “nuốt chửng”. Bất kỳ sinh vật nào còn mang hơi thở của sự sống mà bước vào đó đều sẽ bị nguồn sức mạnh ấy nuốt chửng hoàn toàn, cùng với linh hồn của mình, để trở thành một phần trong số những “cánh tay” đang vung vẩy ấy.

Làm thế nào để anh có thể vượt qua con sông chết chóc này?

Bất chợt, anh vuốt ve túi quần mình. Thẻ hề ư? Không… Chiếc thẻ này là vũ khí mạnh mẽ nhất nhưng cũng khó kiểm soát nhất mà anh đang sở hữu. Sử dụng nó ở đây thật là lãng phí và quá nguy hiểm.

La bàn hồi chuyển? Dù chiếc đồ này chứa đựng nhiều năng lượng sống, nhưng chức năng chính của nó là “định vị” và “bảo vệ”; có vẻ như nó cũng không thể giúp anh vượt qua con sông đầy quy tắc “nuốt chửng” này được.

Ánh mắt anh từ từ quan sát xung quanh. Nơi đây chỉ là một vùng đất hoang vu đầy cái chết; không có bất kỳ vật liệu nào có thể dùng để chế tạo công cụ vượt sông cả.

Đúng lúc bộ não luôn bình tĩnh của anh chuẩn bị rơi vào tình thế bế tắc, ngón tay anh vô tình chạm vào tờ báo cũ đã vàng úa mà anh đã nhặt được trong túi.

Một nguồn năng lượng yếu ớt, gần như không thể nhận ra được, bỗng nhiên le lói lên từ tờ giấy mong manh ấy.

Đôi mắt Bạch Ngữ bỗng sáng lên! Anh đã nghĩ ra rồi!

Anh đã nghĩ ra một phương pháp phá vỡ tình huống cực kỳ táo bạo… và cũng cực kỳ điên rồ!

Nếu thế giới này được tạo nên từ vô số “niềm ám ảnh bị lãng quên”, và nếu con sông trước mắt này được tạo thành từ vô số “linh hồn bị lãng quên”…

Vậy thì… nếu anh sử dụng một thực thể cũng xuất phát từ “ký ức bị lãng quên” để làm “con thuyền”, liệu anh có thể an toàn vượt qua con sông đầy quy tắc “nuốt chửng” này không?

Đây là một cuộc cờ bạc điên rồ, không hề có chút căn cứ nào cả.

Nhưng trong thế giới tuyệt vọng này, anh ta đã không còn lựa chọn nào khác nữa.

Anh ta không hề do dự, ngay lập tức lấy ra từ túi mình tờ báo cũ đầy dấu vết của thời gian, và cẩn thận xử lý nó một cách tỉ mỉ.

Sau đó, anh ta quỳ xuống, bằng đôi tay khéo léo từng được sử dụng để phân tích vô số quy tắc phức tạp, với tâm trạng thành kính và tập trung, anh ta gấp tờ báo ấy thành một con thuyền giấy đầy vẻ ngây thơ…

Con thuyền giấy ấy nhỏ bé và mong manh đến mức, chỉ cần chạm vào nhẹ thôi là có thể vỡ tan ngay lập tức.

Bạch Ngôn nhìn con thuyền giấy ấy – con thuyền chứa đựng tất cả hy vọng của mình – và hít một hơi thật sâu.

Rồi, anh ta từ từ cúi xuống, nhẹ nhàng đặt con thuyền giấy ấy lên mặt sông đầy sương mù màu xám.

Một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra!

Con thuyền giấy mong manh ấy, vốn dĩ lẽ ra phải bị sương mù nuốt chửng ngay khi chạm vào nó, lại như có linh hồn vậy, phát ra một nguồn năng lượng yếu ớt nhưng kiên cường không ngừng!

Nguồn năng lượng ấy giống như một tấm áo giáp vô hình, đẩy lùi mọi thứ sương mù xám đen cùng những bàn tay đang vung vẫy trong đó, không hề khoan dung!

Nó yên bình trôi nổi trên dòng sông đầy cái chết và tuyệt vọng ấy, như một con thuyền hy vọng sẽ không bao giờ chìm trong sóng gió dữ dội!

Thành công rồi!

Trong lòng Bạch Ngôn, niềm vui mãnh liệt sau khi thoát hiểm bùng cháy lên!

Anh ta không do dự nữa, ngay lập tức đưa cơ thể mệt mỏi của mình lên con thuyền giấy chỉ bằng kích thước bàn tay ấy.

Và ngay khi anh ta ngồi lên, con thuyền giấy ấy, như thể cảm nhận được ý chí của anh, tự động di chuyển, mang theo anh ta, từ từ trôi về phía bờ bên kia.

……

Quá trình vượt qua Sông Tam Đạo kéo dài hơn nhiều so với những gì Bạch Ngôn tưởng tượng, và cũng đầy rẫy sự đau khổ.

Mặc dù con thuyền giấy dưới chân anh ta đã giúp anh ta tránh khỏi phần lớn sự xâm nhập trực tiếp từ dòng sông, nhưng những tác động tiêu cực từ tinh thần vẫn như những con sóng vô hình, từ mọi phía, cuồng cuộn đổ về biển tâm hồn của anh ta.

Anh ta có thể nghe rõ, trong làn sương mù màu xám ấy, vô số linh hồn đầy đau khổ và tuyệt vọng đang rên rỉ và nguyền rủa bên tai anh ta, một cảnh tượng không bao giờ kết thúc…

“…Lạnh quá… Tôi lạnh lắm…”

“…Mẹ ơi… Mẹ đang ở đâu vậy… Con nhớ mẹ lắm…”

“…Con không muốn chết… Con không muốn chết đâu!…”

“…Tại sao chỉ có mẹ được đi qua thôi!… Hãy xuống đây cùng con nữa đi!…”

Giọng nói ấy thật sự rất chân thực, truyền cảm xúc một cách mạnh mẽ, như thể muốn kéo anh ta xuống cái hố tuyệt vọng ấy, để anh ta trở thành một phần trong số họ.

Bạch Ngôn chỉ biết cắn chặt môi mình, dùng nỗi đau dữ dội ấy để giữ cho ý thức của mình tỉnh táo. Anh ta biết rằng, nếu ý chí của mình chút nào lung lay, thì anh ta sẽ mãi bị mắc kẹt trong dòng sông đầy đau khổ này, và không bao giờ có thể tái sinh được nữa.

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Khi những dây thần kinh của anh ta, vì phải chịu đựng quá nhiều áp lực tâm lý, đã gần như đứt gãy hoàn toàn… Chiếc thuyền giấy đã đưa anh ta đi suốt quãng đường ấy, cuối cùng cũng sau một số rung động yếu ớt, từ từ tiến đến bờ bên kia – nơi đầy bí ẩn và không biết điều gì đang chờ đợi.

Bạch Ngôn như được ân xá lớn lao; anh ta lăn lộn, trèo xuống khỏi chiếc thuyền giấy, rồi ngã xuống mặt đất lạnh lẽo, cứng nhắc. Anh ta thở hổn hển, như một con cá sắp chết đói, tham lam hít thở không khí nơi này – dù nó vẫn đầy mùi của cái chết, nhưng ít ra không còn sự ô nhiễm tâm linh đáng sợ nữa.

Chiếc thuyền giấy phía sau anh ta, sau khi hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của mình, nguồn năng lượng “niềm khát khao” ẩn chứa bên trong nó cũng đã cạn kiệt hẳn. Nó bị biến đổi thành một tờ báo cũ đầy dấu vết thời gian, rồi bị làn sương màu xám cuồn cuộn nuốt chửng, biến mất không dấu vết.

Bạch Ngôn không quay đầu lại. Anh ta chỉ cúi đầu xuống, nhìn về phía dòng sông đầy tuyệt vọng và nỗi buồn ấy.

“Cảm ơn ông Suzuki.”

Anh ta thì thầm bằng giọng chỉ mình anh ta mới nghe thấy được.

Sau khoảng mười phút nghỉ ngơi, linh hồn gần như kiệt sức của Bạch Ngôn cuối cùng cũng bắt đầu hồi phục lại chút sức sống yếu ớt. Anh ta với khó khăn đứng dậy từ mặt đất lạnh lẽo, bắt đầu quan sát khu vực mới này một cách bình tĩnh.

Nơi đây, phía sau ngôi đền chim khổng lồ kia, cũng chính là con đường duy nhất dẫn tới đền thờ trên đỉnh núi.

Một con đường cổ xưa được lát bằng vô số phiến đá xanh có kích thước không đều, uốn lượn như lưng của một con rồng khổng lồ, leo lên cao, cho đến khi biến mất trong bóng tối dày đặc ở đỉnh núi.

Hai bên con đường, hàng loạt đèn đá được chạm khắc từ những loại đá đen không rõ tên đứng sừng sững.

Những chiếc đèn đá này mang vẻ đẹp mộc mạc và kỳ quái; bề mặt chúng được khắc những hình văn cổ xưa mà anh ta không thể hiểu nổi.

Bên trong những chiếc đèn, những ngọn lửa màu xanh lá cây nhợt, tựa như ánh lửa ma, đang yên lặng cháy sáng, phát ra ánh sáng mờ ảo gây ra cảm giác bất an, và chính những ánh sáng đó là nguồn sáng duy nhất cho con đường dẫn đến điều chưa biết.

Và bên ngoài khu vực được chiếu sáng bởi ánh sáng xanh lá cây ấy, là một biển hoa màu đỏ bao la, đầy vẻ quái dị và hương vị của cái chết...

Vô số bông hoa Vĩnh Cửu – những loài chỉ tồn tại trong truyền thuyết – như những ngọn lửa nhuộm đẫm máu, đang nở rộ một cách điên cuồng trên mảnh đất này.

Những cánh hoa màu đỏ quái dị ấy, dưới ánh sáng xanh lá cây mờ ảo, càng trở nên kỳ quái và đầy báo hiệu xấu xa.

Bạch Ngôn có thể cảm nhận rõ ràng rằng, giữa biển hoa dường như đẹp đẽ kia, ẩn chứa vô số đôi mắt đầy ác ý, đang lén lút theo dõi mình – sinh vật duy nhất còn sống ở đây.

Anh ta biết rằng mình không thể rời bỏ con đường này.

Chỉ cần bước vào biển hoa ấy, anh ta sẽ lập tức trở thành món ăn cho những thứ vô hình kia.

Không do dự thêm nữa, anh ta bắt đầu bước đi trên con đường cổ xưa dẫn lên đỉnh núi.

Tuy nhiên, ngay khi bàn chân anh ta chạm vào viên đá xanh đầu tiên, đồng tử của anh ta lại một lần nữa co lại đột ngột!

Anh ta thấy rằng, dưới ánh sáng xanh lá cây của chiếc đèn đá phía trước, bóng dáng của mình dường như có linh hồn, bị biến dạng và kéo dài một cách kinh hoàng trên mặt đất!

Cuối cùng, nó trở thành một con quái vật đáng sợ, với bốn chiều dài và hình dạng giống như con nhện!

Con quái vật được tạo ra từ bóng dáng của chính mình từ từ “đứng” dậy, sau đó quay lại “khuôn mặt” mờ ảo của nó, và dùng đôi “mắt” được tạo thành từ bóng tối thuần túy để “nhìn chằm chằm” vào anh ta!

Đó là… Quỷ Bóng Dáng.

Một loại quái vật đáng sợ chỉ xuất hiện trong các truyền thuyết đô thị của Nhật Bản.

Nó sẽ ẩn náu trong bóng tối của con người, và rồi, vào một khoảnh khắc nào đó mà chúng ta không hề để ý đến, nó sẽ thay thế hoàn toàn cho bản thể gốc của mình.

Lúc này, trái tim của Bạch Ngữ đã chìm sâu xuống vực thẳm vô tận.

Anh cuối cùng cũng hiểu được quy tắc của con đường này.

Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng đá kia không phải dùng để chiếu sáng.

Chúng được dùng để “gọi” ra những bóng tối.

Bất kỳ sinh vật nào bị ánh sáng xanh um kia chiếu đến, bóng tối của chúng sẽ bị những quy tắc của mảnh đất này biến đổi hoàn toàn, hòa nhập vào nhau, và trở thành những “bóng ma độc ác”!

Và cái bóng ma được tạo ra từ chính bóng tối của anh, sau khi nhìn thẳng vào mắt anh trong vài giây, khóe miệng nó từ từ nở nụ cười giống hệt anh – một nụ cười lạnh lùng và chế giễu.

Sau đó, nó vươn ra những móng vuốt đen như lưỡi dao sắc bén, và làm một cử chỉ mời gọi với anh.

Cứ như thể nó đang nói:

Hãy đến đi… Hãy cùng chơi một trò chơi… Trò chơi của sự đuổi bắt… Và cái chết đi.

1/1 0%