lore

Chương 3313: Hợp tác

3,654 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Sau khi tôi đạt đến cấp độ Hóa Linh, người khó chịu nhất chắc chắn là Mục Vũ Minh. Anh ta trông có vẻ hoàn toàn mất bình tĩnh và nói với giọng sắc bén: “Anh Nguyên ơi, chúng ta tuyệt đối không thể để họ thoát ra được!”

“Tất nhiên rồi. Khi họ lấy đi những thứ của gia tộc Mục Vũ chúng ta, họ chắc chắn phải trả giá!” Mục Vũ Nguyên cười man rợ rồi vươn tay ra và siết chặt…

“…”

“Dừng lại! Cậu nghĩ tôi không biết danh tính thực sự của người đàn ông đó sao?” Song Thanh Lăng hét lên.

Linh Diễn hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ của mình, rồi đưa ra hai điều khiến anh ta băn khoăn mãi.

Hổ Dương thấy Linh Diễn quyết đoán như vậy, không biết nên nói gì, chỉ có thể nhìn anh ta với ánh mắt tức giận rồi quay lưng đi, có vẻ như anh ta đang đi gọi tiếp viện.

Về danh tính thực sự của Tuyền Kích, họ có lẽ cũng có thể đoán ra. Nhưng trước đó, Phu nhân Vũ đã cử người cảnh báo họ không được tiết lộ thông tin đó. Vì vậy, lúc này ai cũng không dám nói gì thêm.

Bên trong căn nhà tre, một người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai và mặc áo choàng trắng, đang ngồi thiền trước bàn cờ. Bên trong nhà yên tĩnh và thanh lịch; bên ngoài không một bóng người, chỉ có tiếng chim hót vang lên từ đâu đó, khiến không gian này trở nên thật yên bình và thoải mái.

Ngày hôm đó, Mạc Tây Bắc rất vui vẻ và đã mời nhạc sĩ giỏi nhất hiện nay tại lầu “Xuân Phong Như Ý” đến chơi đàn cho mình. Quá trình cô ấy gặp nhạc sĩ đó… thật khó để nói, có lẽ là sự tình cờ, hay là sự định mệnh… ai biết được.

“Tôi nghĩ anh ta hẳn là đã đoán ra danh tính của tôi nên mới nói như vậy.” Người được gọi là trợ lý kia ngồi ở hàng ghế sau, ngẩng đầu nhìn lên mái xe và nói một cách bình thản.

Tô Thanh nhắm mắt tìm kiếm người nào đó, phải chọn giữa tất cả những người lạ này và bạn bè trong lớp… Rốt cuộc thì ở nơi nào mình cũng quen mặt một số người mà thôi.

Linh Diễn nhẹ nhàng nghiêng đầu nhìn ra xa, thấy Mù Tuyết Nhi đang vội vã chạy về phía này.

Dù họ hàng của Vệ Thanh mang họ Vệ, nhưng cô vẫn công nhận anh ấy là một anh hùng. Và việc Vệ Thanh bị Lưu Triệt bỏ rơi, không được sử dụng, thực ra cũng có sự tính toán của cô ở đó.

Trong dantian của Vạn Tượng Chân Quân, ấn Ma U minh đã nhanh chóng leo lên đến vị trí ngực anh ta; những dấu ấn đen kịt trên các mạch máu của anh ta trông giống như anh ta đã bị nhiễm độc nặng vậy.

Sau mười mấy hơi thở, lá cây Vô Gian Thần Thụ trở nên xanh h

Anh ấy vung mạnh đôi chân của mình, cố gắng đẩy những thứ kinh tởm đó ra ngoài.

“Được rồi! Nếu vậy thì chúng ta đi thôi.” Sau đó, Yêu Thiên Duy rời khỏi Thác Nước và quay trở lại con đường ban đầu.

Cô ấy lấy hai chiếc hộp hình tám mặt màu đỏ và xanh, đặt chúng lên hai bên ngoài đùi mình; những chiếc hộp này dường như hòa nhập trực tiếp vào lớp áo giáp trên đùi cô.

“Đừng cứ nhìn mãi phần biến hình thành thú vật của họ, nếu không họ sẽ cảm thấy ngại đấy.” Vừa nói xong, Ngụ Bạch liền bước đi về phía trong thành phố.

“Em không ngủ chỉ để hỏi chuyện này à?” Cố Khánh Hằng nhướng mày, ánh mắt trông có vẻ bất mãn.

Chi Khoan vừa muốn nói gì đó nhưng đã kìm nén lại; Diệp Quốc Hiến và Vạn Chiến Lương là các chủ tịch của hai trụ sở khu vực, lời nói của họ thực sự có trọng lượng.

Ánh mắt Điệp Vũ nhìn về phía Tống Tam tràn đầy say mê, nhưng đáng tiếc, ánh mắt của Tống Tam lại không hề dành cho cô ấy.

Ngay sau đó, tiếng kính vỡ vang lên; khi quay qua góc kia, cửa kính đã vỡ thành từng mảnh vụn; nếu phải đi qua đó trần chân, việc dọn dẹp những mảnh vỡ sẽ mất khá nhiều thời gian.

Vào tối ngày 30, đạo diễn An đã mời mọi người ăn uống; Tống Triệu Anh cũng muốn mời, nhưng không thể vượt qua người đứng đầu để làm điều đó, vì vậy cô quyết định sẽ phát tiền lì xì cho mọi người vào dịp Tết ngày mai.

1/1 0%