lore

Chương 5: Không có phép thuật vô ích

7,187 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Trên một cột đá khác…

Người thanh niên đó dựa vào kiếm, mái tóc đen rối bù ướt sũng dính vào má và trán, đôi mắt ẩn sau mái tóc nhìn chằm chằm vào An Thơ.

“Người sử dụng phép thuật ạ, hẳn là có cách thôi phải không?” Ánh mắt anh ta tràn đầy hy vọng.

Nhưng khi thấy An Thơ bắt đầu thu dọn chiến lợi phẩm mà không quan tâm đến mình, anh ta bắt đầu lo lắng.

“Này, anh bạn, làm tốt lắm đấy…” Giọng nói của anh ta rất trong trẻo.

An Thơ vứt những vũ khí, gói hàng đã thu thập được xuống đất, rồi đi đến mép bục đá.

“Đừng vội, tôi chưa quên anh đâu. Cột đá kia sắp đổ rồi, chúng ta phải nhanh chóng tự cứu mình.” An Thơ chỉ vào sợi dây mà anh ta tìm thấy trong gói hàng của yêu tinh đất.

Hai cột đá cách nhau khoảng hai mươi mét; cột đá bên kia thấp hơn và đang chịu áp lực trực tiếp từ dòng nước phía trên, nên nguy hiểm hơn nhiều.

“Tôi hiểu mà… Tôi tên là Blat, sợi dây này đủ dài chứ?” Blat cười toe toét, lộ ra hàm răng vàng nhạt.

An Thơ tháo sợi dây ra, vứt xuống đất để đo; nó dài khoảng mười mấy mét, hoàn toàn không đủ.

“Không đủ!”

Blat tỏ vẻ thất vọng và hỏi: “Còn cách nào khác không?”

“Tôi sẽ lên trên trước, sau đó tìm dây để cứu anh.” An Thơ đã suy nghĩ kỹ về điều này.

Phép thuật mà anh ta sử dụng có tính năng rất mạnh, được thiết kế riêng cho tình huống hiện tại.

Nếu không có dây, anh ta sẽ dùng phép tạo đất kết hợp với phép nhảy và khả năng leo trèo để lên trên.

Còn nếu có dây thì việc đó sẽ đơn giản hơn nhiều.

“À? Được thôi… Tôi sẽ… đợi anh.” Blat cúi đầu xuống, hy vọng vừa nhen nhóm bỗng nhiên tan biến.

Bên trên, những con quái vật đang hoành hành; nếu An Thơ lên trên, chúng có thể sẽ bỏ chạy ngay lập tức, nên khả năng cứu Blat là rất mong manh.

An Thơ không nói nhiều, bởi vì chính anh ta cũng không chắc liệu có thể cứu được người khác hay không.

Người học trò cùng anh ta rơi xuống đây, xác cũng không thấy đâu; chắc chắn là tình hình rất nguy hiểm. Sự sống rất quý giá.

An Thơ buộc gói lại những vũ khí, túi tiền và các vật có giá trị, đeo lên lưng, còn những thứ linh tinh khác thì vứt hết sang một bên.

(Long Ngữ)

Kèm theo tiếng long ngữ trầm ấm và uy nghiêm, trên bức tường phía trên xuất hiện một bàn tay ma ảo đang bay lượn.

Đó chính là phép Hoàn Pháp Thuật – Bàn Tay Ma Quỷ; người chủ cũ đã ao ước học được phép thuật này nhiều năm, nhưng không thành công.

Bàn tay ma ảo này kéo dài trong một phút, có thể bay và hoạt động linh hoạt như một bàn tay

Cảm giác sở hữu thêm một bàn tay thật kỳ lạ; nụ cười nhẹ hiện trên môi An Thơ khi anh điều khiển “bàn tay ma” di chuyển khắp nơi, kiểm tra xem đâu là vị trí vững chãi nhất và tránh xa những khe nứt hay những khối đá yếu ớt.

Thời gian không còn nhiều, sau khi nhanh chóng chọn được điểm đặt chân đầu tiên, anh bắt đầu lập kế hoạch cho hành trình leo lên bằng phép thuật của mình.

Phép thuật: Thuật Tạo Đất!

Một câu thần chú ngắn gọn nhưng mạnh mẽ vang lên, và phần vách đá phía trên bắt đầu co rút như bùn lầy, trong chốc lát đã biến thành một chiếc bệ đá nhỏ có các vòng thép cố định.

Chiếc bệ cao chín mét – đây chính là khoảng cách chuẩn để thi triển phép “Bàn Tay Pháp Sư” và “Thuật Tạo Đất”. An Thơ cảm thấy có thể thi triển từ khoảng cách xa hơn, nhưng vì muốn đảm bảo an toàn, anh đã không làm vậy.

“Hít…”

An Thơ hít một hơi thật sâu, vận động cơ thể một chút để bình tĩnh tâm trí.

Những phép thuật này không tiêu hao mana của người thi triển; chỉ cần huy động mana trong không khí là có thể thực hiện. Tuy nhiên, sự rối loạn của mạng lưới mana khiến việc thi triển trở nên khó khăn hơn nhiều và gây áp lực đáng kể lên tinh thần người sử dụng phép thuật.

An Thơ nắm lấy sợi dây và ném mạnh lên trên; “bàn tay ma” dễ dàng bắt được đầu dây và buộc nó vào các vòng thép cố định.

Sợi dây làm bằng rơm thô, to bằng ngón tay cái. An Thơ kéo mạnh một cái và thấy nó khá chắc chắn, liền không do dự nữa, nắm chặt dây và bắt đầu leo lên nhanh chóng.

Chỉ sau hơn mười giây, anh đã dễ dàng lên đến chiếc bệ đá.

“Dễ dàng hơn dự đoán… Tiếp tục!”

Tiếp theo, anh lặp lại quy trình tương tự và cuối cùng đã leo lên được chiếc bệ thứ tư được tạo ra trước khi hiệu ứng của phép “Bàn Tay Pháp Sư” lần thứ hai kết thúc.

Chiếc bệ này nằm cách đáy hố khoảng một mét, đây chính là vị trí mà anh đã cố ý chọn.

An Thơ không vội vàng leo lên ngay, mà cúi ngồi xuống trên bệ, lắng nghe xung quanh.

Gần tới buổi tối, bầu trời tối sầm; ánh sáng xung quanh hố lớn rất hỗn loạn, tiếng nước chảy ầm ĩ xen lẫn với tiếng bước chân hỗn loạn.

“Có người!”

Vị trí mà anh đang leo không quá xa Lâu Đài Pháp Sư; nơi đây nền đất vững chắc, nguy cơ sụp đổ tương đối thấp.

Lâu Đài Pháp Sư nằm ở phía đông nam khu vực Brampton, nhìn xuống dòng sông Chusa hùng vĩ phía nam; phía đông là khu vực ngoại ô – khu Gull Fall, nằm dưới chân núi Dust Eagle. Hai khu vực này được ngăn cách bởi một bức tường thành và được kết nối với nhau qua Cửa Vách Đá.

“Chắc mình chạy nhầm hướng rồi…” An Thơ tự hỏi trong lòng, anh liếc nhìn dòng sông Chōusa đang chảy xiết bên cạnh, “Không lẽ… Cánh cửa vách đá đã bị chặn lại?”

Trước đó, anh đã để ý thấy có vài đoạn tường thành giữa hai khu vực đã đổ sập và được nối lại với nhau, nhưng việc đi qua đó khá khó khăn, trừ khi thực sự cần thiết.

Tình hình vẫn chưa rõ ràng, nhưng hiện tại anh chưa gặp phải bất kỳ con quái vật nào. Bây giờ anh có hai lựa chọn: hoặc là lập tức bỏ chạy, hoặc là tìm cách cứu Bratt.

Anh quay đầu nhìn xuống cái hố sâu dưới chân mình – một bóng người màu đen đang đứng yên bên mép cột đá, nửa thân người bị dòng thác cuốn trôi, không hề la hét; đôi mắt của họ khuất sau bóng tối, giống như một tác phẩm điêu khắc.

“Tâm tính này… thật không bình thường.”

An Thơ rút mắt lại và quyết định sẽ cứu người đó.

Nếu trước đó Bratt đã gây rắc rối hay không đủ nhanh trí để tránh bị những người lùn xám phát hiện ra, thì chắc hẳn anh ta sẽ không dễ dàng có thể tiếp cận được nơi này.

Hai người đã dần xây dựng được niềm tin với nhau; họ có thể cùng nhau tìm cách thoát nạn. An Thơ cũng cần một người bạn đồng hành – người có thể chiến đấu ở phía trước để bảo vệ anh.

“Trước hết phải đi tìm sợi dây ở tháp pháp sư.”

Sau khi đảm bảo rằng không có con quái vật nào gần đó, anh bò lên mặt đất, nắm chặt viên pha lê trong tay, rồi lén lút chạy về phía tháp pháp sư đã nghiêng về một bên, cách đó vài chục mét.

Bầu trời đã tối đen, nhưng toàn bộ thành phố vẫn chìm trong bóng tối; hầu như không thấy ánh đèn nào sáng lên.

Hầu hết các sinh vật sống ở Vùng đất u ám đều có thị lực trong bóng tối; đối với chúng, độ sáng này không khác gì ban ngày. Còn người dân trong thành phố thì chỉ lo chạy trốn, không dám bật đèn.

An Thơ tránh những đống đổ nát trên đường, thường xuyên ẩn mình sau bóng tối, rồi lặng lẽ tiến gần cửa vào tháp pháp sư.

Tháp pháp sư có sáu tầng, cao gần hai mươi mét, từng là công trình cao nhất gần Cánh cửa vách đá. Nhưng bây giờ nó đã đổ nát hoàn toàn; thân tháp nghiêng về một bên hơn mười độ, các bức tường đầy rẫy vết nứt, thực sự là một tòa nhà nguy hiểm.

“Chắc không đổ sập đâu nhỉ?”

Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, An Thơ nhận ra rằng những sinh vật dưới lòng đất chắc cũng không muốn ở trong một tòa nhà nguy hiểm như thế này; vì vậy, nơi đây có lẽ là an toàn.

Anh nhìn vào bên trong cánh cửa đổ nát, chỉ thấy vài xác người, không hề thấy bóng dáng của con quái vật hay âm thanh lạ

1/1 0%