lore

Chương 570: Tái chiến ngoài cổng!

13,243 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

“Chưa xong đâu!”

Trong mắt Tô Thần lóe lên tia sát ý lạnh lẽo!

Hắn không bao giờ tha thứ kẻ đã làm hại mình; thanh kiếm ánh sao trong tay hắn lại một lần nữa phát ra ánh sáng chói lọi!

“Tinh Đẩu, nổ!”

Bùm—!!!

Thanh kiếm được tạo thành từ sức mạnh vô hạn của các vì sao ấy, vào khoảnh khắc này, đã bùng nổ dữ dội!

Sức mạnh nguyên thủy của ba trăm sáu mươi lăm vì sao chính đã phát nổ ngay tại cổ của Thiên Khuyển Thiên Cơ!

Sức mạnh khủng khiếp ấy thật sự không thể diễn tả bằng lời!

Giống như ba trăm sáu mươi lăm mặt trời cùng lúc nổ tung!

Cơn bão năng lượng Diệt Trời Diệt Đất ấy đã ngay lập tức nuốt chửng cái đầu to lớn của Thiên Khuyển Thiên Cơ!

Rầm rầm—!!!

Trên bầu trời, dường như xuất hiện một quả cầu ánh sáng hủy diệt chói lọi hơn cả mặt trời u ám!

Sóng xung kích khủng khiếp ấy cuồng nhiệt lan tỏa khắp mọi hướng!

Dù bảo vệ thành của Thái Dương Tiên Thành có vững chắc đến đâu, cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội trước sức mạnh này và phát ra tiếng kêu thảm thiết!

Ánh sáng tan biến.

Trên bầu trời, Thiên Khuyển Thiên Cơ – kẻ từng uy phục cả bầu trời – giờ đây chỉ còn lại một thân xác không đầu, đang phun ra khói đen!

Chiếc đầu to lớn và hung dữ của nó đã bị “Tinh Đẩu tự nổ” của Tô Thần phá vỡ thành từng mảnh vụn!

Còn Nam Minh Thần Vương – người điều khiển Thiên Khuyển Thiên Cơ – thì đã biến mất không dấu vết; rõ ràng, hắn cũng đã chết theo cái đầu của Thiên Khuyển Thiên Cơ!

Yên tĩnh…

Một sự yên tĩnh chết chóc bao trùm khắp nơi!

Bên trong Thái Dương Tiên Thành, hàng triệu tu sĩ đều ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời, nơi có bóng dáng mặc áo trắng oai phong như thần ma đang đứng đó; não họ hoàn toàn trống rỗng.

Họ đã thắng rồi à?

Thật sự chỉ như vậy thôi sao?!

Kẻ khủng khiếp ấy – thứ có thể hủy diệt cả một vùng thiên hà – lại bị vị Tiên Kinh Hoàng kia giết chết?!

Sau khoảng lặng ngắn ngủi…

“Đại nhân oai phong!!!”

“Vạn tuế cho cung Thái Dương!!!”

Tiếng reo hò như sóng lở vang dội khắp bầu trời, kéo dài mãi không ngừng!

Trong mắt mọi người, chỉ còn lại niềm cuồng nhiệt và sự tôn sùng vô hạn!

Lúc này, hình ảnh của Tô Thần trong lòng họ không còn chỉ là một người mạnh mẽ nữa, mà là một vị thần thực sự!

Đó chính là vị thần tối cao bảo vệ họ, bảo vệ mảnh đất này!

Tô Thần từ từ hạ xuống từ bầu trời, khuôn mặt có phần nhợt nhạt.

Trận chiến vừa rồi đã tiêu hao rất nhiều sức lực của anh.

Đặc biệt là khi anh kích hoạt thanh kiếm ánh sao, điều đó khiến cho Thái Dương Tiên Nguyên trong cơ thể anh gần như bị tiêu hao đi 70%.

Nhưng khi nhìn xuống những khuôn mặt đầy khát vọng và sự ngưỡng mộ của mọi người sau cuộc chiến, anh lại cảm thấy một niềm thỏa mãn chưa từng có.

Có lẽ, đây chính là ý nghĩa của việc bảo vệ.

“Xong rồi.”

Tô Thần thì thầm.

Thế nhưng, đúng vào lúc anh nghĩ mọi chuyện đã kết thúc…

Một biến cố khác lại xảy ra!

Rầm rầm ——————!!!

Bộ xác của con quái vật Thiên Khắc đã mất đầu, đang treo lơ lửng trên bầu trời, bỗng nhiên bắt đầu run rẩy dữ dội mà không hề có dấu hiệu báo trước!

Một luồng khí lạnh giá, độc ác và đầy căm ghét đối với sự sống, bùng phát mạnh mẽ từ bộ xác đó!

“Khe-khe-khe… Món hiến tế khá tốt đấy.”

Một giọng nói kỳ lạ, không hề chứa chút tình cảm nào, như thể đến từ sâu thẳm địa ngục, từ từ vang lên trong tâm trí mỗi người.

“Bộ xác này… thuộc về ta!”

Và ngay khoảnh khắc tiếp theo!

Trước ánh mắt kinh hoàng của mọi người,

Bộ xác Thiên Khắc không đầu đó, như thể được điều khiển bởi những sợi dây vô hình, từ từ giơ cao hai cánh tay!

Chỉa thẳng về phía Thái Dương Tiên Thành phía dưới!

Một nguồn năng lượng kinh hoàng, đủ mạnh để xóa sổ cả thành phố tiên và hàng triệu sinh mệnh bên trong, bắt đầu tích tụ dữ dội trong lòng bàn tay nó!

Thái Dương Tiên Thành… Tiếng reo hò của hàng triệu tu sĩ vẫn còn vang vọng bên tai, nhưng chỉ trong chốc lát, tất cả đều bị một luồng lạnh giá đáng sợ nuốt chửng.

Trên bầu trời, bức tượng khổng lồ không đầu vốn dĩ lẽ ra phải biến mất cùng với Nam Minh Thần Vương, thế nhưng lại vẫn yên bình treo lơ lửng ở đó.

Nơi cổ họng bị đứt gãy của nó, không còn phun trào ra dòng chất lỏng màu vàng đen nữa, thay vào đó là những làn sương đen kịt, đầy u ám và bí ẩn.

Trong làn sương đen đó, dường như có vô số đôi mắt lạnh lùng đang từ từ mở ra, lặng lẽ nhìn xuống những sinh linh nhỏ bé phía dưới.

“Khe khè khe khè…”

Tiếng cười kỳ quái ấy – tiếng cười nhọn hoắt, chói tai, dường như cà xát trực tiếp vào tâm hồn con người – lại một lần nữa vang lên. Lần này, không phải qua miệng Nam Minh Thần Vương, mà là trực tiếp phát ra từ chính bức tượng khủng khiếp kia!

“Món hiến vật thật tốt… cái xác này cũng rất phù hợp…”

Giọng nói lạnh lùng và thờ ơ ấy đầy sự hài lòng.

“Nam Minh Thần Vương kia, dù là kẻ vô dụng, nhưng ít ra trước khi chết, hắn cũng đã mang đến cho ta một món quà khá tốt.”

“Cái búp bê này, được hòa nhập cả tinh hoa cuối cùng của tộc thần và một chút ý chí thiêng liêng của ta, có thể coi là hình thức tạm thời để ta đi lại trong vũ trụ hỏng mục này.”

**Bùm!!!**

Ngay sau những lời này, một sức mạnh thiêng liêng khủng khiếp gấp hàng trăm lần so với khi Nam Minh Thần Vương kiểm soát nó, bùng nổ từ xác của Thiên Khuyển Thiên Kỳ!

Đây không còn chỉ là sự hủy diệt và giết chóc thông thường, mà là một ý chí tuyệt đối cổ xưa, nguyên thủy, dường như vượt lên trên mọi quy luật của vũ trụ này!

Đó chính là khí tục của thế giới “phía sau cánh cửa”… Thuần khiết, lạnh lùng, đầy sự khinh thường mãnh liệt đối với mọi sinh mệnh!

Quả nhiên… Sau khi Tiên Bất Ngôn và số 0 bị tiêu diệt, Tô Thần đã sớm bị những sinh vật bên ngoài cánh cửa ghi nhận; chúng chắc chắn sẽ không bao giờ buông tha anh ta.

Sự can thiệp của tộc thần, chắc chắn cũng có sự dính líu của những thế lực bên ngoài cánh cửa!

**Răng rắc! Răng rắc!**

Hàng rào bảo vệ của Thái Dương Tiên Thành, vừa mới chịu đựng được sóng gió sau trận chiến, trước áp lực mới này, lại như những tấm kính mong manh, lập tức xuất hiện vô số vết nứt, phát ra tiếng kêu thảm thiết!

Trong thành, hàng triệu tu sĩ, dù có tu vi cao hay thấp, đều cảm thấy linh hồn mình như sắp bị xé nát; cơ thể không thể kiểm soát được mà quỳ gục xuống đất; máu còn bắt đầu chảy ra từ các lỗ chân lông!

Ngay cả Kim Quang Cổ Tiên – một vị kim tiên từng mạnh mẽ – lúc này cũng tái nhợt mặt, cố gắng duy trì sự tỉnh táo, trong mắt đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng.

“Xong rồi… Đây chính là sự xuất hiện của ý chí thiêng liêng từ thế giới ‘phía sau cánh cửa’!”

Anh ta biết rằng, đây không còn là một trận chiến cân sức, mà là một hình phạt không thể tránh khỏi! Trước chủ nhân thực sự của “cánh cửa”, tất cả những sinh vật trong thành này, không khác gì những con cừu sắp bị giết mổ!

“Tô Thần”

Giọng nói lạnh lùng ấy từ từ đọc ra tên của Tô Thần.

Trên cổ gãy vụn của bức tượng khổng lồ, vô số làn sương đen cuồng nhiệt tụ lại, dần hình thành nên một khuôn mặt to lớn nhưng mờ ảo!

Khuôn mặt ấy không có bất kỳ chi tiết nào, chỉ có đôi mắt sâu thẳm cháy lửa màu xanh lam nhạt.

Nó nhìn xuống người đàn ông mặc áo trắng nhỏ bé phía dưới, giọng nói đầy sự khinh thường và kiêu ngạo.

“Ngươi thật thú vị.”

“‘Sức mạnh Thái Dương’ của ngươi, có vẻ như là một trong số ít thứ trong vũ trụ này có thể thu hút sự quan tâm của ta. Nó giống như là tiếng vang yếu ớt của một loại sức mạnh cao cấp hơn.”

“Kiến nhỏ ơi, hãy dâng hiến sức mạnh và linh hồn của mình, quy phục trước ta.”

“Ta có thể ban cho ngươi cái chết vĩnh cửu.”

Tô Thần ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt cháy lửa màu xanh lam nhạt ấy. Khuôn mặt tái nhợt của anh không hề lộ ra chút sợ hãi nào.

Anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng, trong trận chiến vừa rồi, “Thái Dương Tiên Nguyên” trong cơ thể mình đã bị tiêu hao gần hết.

Lúc này, anh đang ở trong tình trạng yếu đuối chưa từng có.

Nhưng ý chí chiến đấu trong lòng anh lại càng thêm mãnh liệt, như ngọn lửa được đổ thêm dầu đốt!

“Những kẻ nhỏ nhen sau cánh cửa, dám nói lớn trước mặt ta sao?”

Giọng nói của Tô Thần vẫn bình thản, nhưng đầy niềm tự hào và sự bất khuất sâu sắc.

“Muốn lấy đi linh hồn của ta? Vậy thì xem ‘chủ nhân’ của ngươi có đủ sức lực để làm điều đó hay không!”

“Haha… Thật là một tinh thần đáng quý.”

Trên khuôn mặt khổng lồ ấy, dường như xuất hiện vẻ mỉa mai.

“Vì ngươi cứ khăng khăng muốn chết, vậy thì ta sẽ đáp ứng mong muốn của ngươi.”

“Đồng thời, cũng để những con kiến nhỏ trong vũ trụ này biết rõ, thế nào mới là sự tuyệt vọng thực sự!”

Chưa kịp nói hết!

Cánh tay khổng lồ duy nhất còn sót lại của Thiên Khuyển Sát Thần – cánh tay đã bị chặt đứt – bỗng nhiên được nâng lên!

Vô số hoa văn ma thuật đen tối cuồng nhiệt lan tràn và phát sáng trên cánh tay ấy!

Một nguồn năng lượng kinh hoàng, đủ mạnh để xóa sổ cả Thái Dương Tiên Thành cùng hàng triệu sinh mệnh bên trong, bắt đầu tích tụ dữ dội tại nơi cánh tay gãy vụn của nó!

Đó không phải là một quả cầu năng lượng đơn thuần, mà là một khối bóng tối thuần khiết, liên tục co lại và sụp đổ!

Giống như một lỗ đen nhân tạo đang hình thành! Bên trong nó, tràn ngập những quy luật hủy diệt nguyên thủy nhất! “Không… không được!” “Cứu tôi với…” Trong thành phố, vô số tu sĩ nhìn lên bầu trời, nơi khối bóng tối ấy tỏa ra hơi thở hủy diệt vô tận, và họ la hét tuyệt vọng! Họ có thể cảm nhận rõ ràng rằng sinh mạng của mình, sự tồn tại của mình, đang bị khối bóng tối đó nuốt chửng một cách tàn nhẫn! Kim Quang Cổ Tiên thì càng thêm đau đớn tột độ! Ông muốn can thiệp, nhưng lại phát hiện ra rằng trước ý chí cao cả ấy, cơ thể mình không thể nhúc nhích được chút nào! Ông chỉ có thể đứng nhìn cảnh tượng ngày tận thế đến gần! Còn Tô Thần, thì đứng yên trước khối bóng tối hủy diệt ấy. Anh hít một hơi thật sâu, sau đó từ từ nhắm mắt lại. Anh biết rằng những phương pháp thông thường đã không còn hiệu quả để đối phó với cuộc khủng hoảng trước mắt này. Anh phải liều lĩnh! Phải liều mạng! Trước ánh mắt tuyệt vọng của hàng triệu sinh linh trong Thái Dương Tiên Thành, và dưới ánh mắt kinh hoàng của Kim Quang Cổ Tiên, Tô Thần nhắm mắt lại. Liệu anh đã từ bỏ việc chống đỡ sao? Không. Vào khoảnh khắc này, tâm trí, ý chí và sức mạnh của anh đều được huy động sâu vào tâm hồn mình. Ở đó, có một viên tinh thể hình lục giác màu vàng nhạt, được tạo thành từ những quy luật Đại Đạo thuần khiết nhất, đang lặng lẽ treo lơ lửng. Đó chính là Thái Dương Đạo Tinh! Đây là nền tảng của Đại Đạo anh, là nguồn sức mạnh của anh! “Đạo Tinh… Đạo Tinh…” Tâm trí Tô Thần hóa thành một hình bóng ảo, tiến đến trước Thái Dương Đạo Tinh. “Tôi cần một sức mạnh mạnh mẽ hơn…” “Một sức mạnh có thể đảo ngược vũ trụ, thay đổi sống chết!” Anh lẩm bẩm, và ngay lập tức, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm chưa từng có. Anh thực sự vươn tay ra, và dùng hết sức mạnh của mình, đè mạnh xuống viên Thái Dương Đạo Tinh ấy! “Dùng hồn tiên của ta làm mồi! Dùng nền tảng Đạo của ta làm ngọn lửa!” “Ý chí Thái Dương, hãy được tạo ra!” Boom—!!! Khi ý chí của Tô Thần và Thái Dương Đạo Tinh hoàn toàn hợp nhất vào một! Một sức mạnh khủng khiếp, đầy sức sống và sự sáng tạo, dường như có thể mở ra vũ trụ mới, tạo ra lại vạn vật, bùng nổ ra từ cơ thể anh!

Bên sau lưng anh ta, cây Cửu Sắc Thọ Sinh Đạo đã hòa nhập hoàn toàn vào vũ trụ tiên cảnh của anh ta; vào khoảnh khắc này, như thể được gọi mời, nó bắt đầu đung đưa điên cuồng dữ, và liên tục chuyển giao nguồn sức sống nguyên thủy vào giống linh hồn Thái Dương!

“Kách!“

Một tiếng vang trong trẻo, giống như tiếng pha lê vỡ, phát ra từ sâu thẳm tâm trí Tô Thần!

Trên giống linh hồn Thái Dương bất khả chiến bại của anh ta, xuất hiện một vết nứt nhỏ!

“Phù!”

Tô Thần bỗng nhiên phun ra một ngụm máu vàng óng ánh!

Ngụm máu ấy không còn là máu tiên thông thường, mà là máu đạo chứa đựng nguồn gốc của đại đạo của anh ta!

Mỗi giọt máu mất đi đều đại diện cho sự tổn thương đối với nền tảng đạo của anh ta!

Nhưng biểu cảm trên khuôn mặt anh ta không hề có chút đau đớn nào, ngược lại, nó toát lên vẻ hiểu biết sâu sắc và quyết tâm mãnh liệt!

“Hóa ra đây mới chính là bản chất thực sự của Thái Dương…”

“Không phải là cái chết, cũng không phải là sự sống…”

“Mà là việc mở ra sự sống mới từ trong cõi chết…”

“Là việc khơi dậy sự sáng tạo từ trong sự tĩnh lặng và hủy diệt!”

Tô Thần ngước mặt lên và hét lớn; đôi mắt đóng chặt của anh ta bỗng nhiên mở ra!

Trong đôi mắt ấy, không còn sự bình yên và thờ ơ như trước đây, mà là ánh sáng thiêng liêng, toàn năng, có khả năng tạo ra vạn vật và biến đổi vũ trụ!

“Hãy mở ra cho tôi!”

Tô Thần giơ lên bàn tay đầy máu đạo vàng óng ánh, nhẹ nhàng đẩy về phía đám bóng tối tĩnh lặng, có thể hủy diệt mọi thứ phía trước!

Không có sức mạnh Kinh Thiên Động Đất, không có năng lượng Diệt Trời Diệt Đất…

Chỉ có một vùng sáng cửu sắc, dường như vô nghĩa, từ lòng bàn tay anh ta lan rộng ra xung quanh.

Nhưng!

Khi vùng sáng cửu sắc ấy chạm vào đám bóng tối tĩnh lặng ấy…

Một cảnh tượng không thể tin được đã xảy ra!

Đám bóng tối tĩnh lặng, có thể nuốt chửng các vì sao và xóa sổ cả những vị tiên vàng, dường như gặp phải kẻ thù của mình, bỗng nhiên dừng lại!

Tiếp theo, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người…

Vùng sáng cửu sắc ấy đã mở ra một thế giới hoàn toàn mới ngay tại trung tâm của đám bóng tối tĩnh lặng!

Đó là một chiều không gian nhỏ bé, không ổn định, nhưng lại chứa đựng vô số khả năng tiềm ẩn!

Bên trong đó, lửa, nước, gió, đất đều đang chuyển động; âm dương và ngũ hành đang biến đổi!

Có núi non, sông hồ đang hình thành; có thực vật và sinh vật đang được nuôi dưỡng!

Có các vì sao đang hợp nhất; có sự sống đang thở ra!

Sự sáng tạo!

Đ

1/1 0%