lore

Chương 38

2,451 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Bên trong Cung điện Ngữ nghĩa, một làn sương mù huyền ảo bao phủ lấy Linnaeus. Mỗi bước chân anh đặt xuống, anh lại nghe thấy những âm vang của các ngôn ngữ khác nhau: có tiếng trẻ con bập bẹ, có tiếng ai đó gào thét khi chia tay, còn có tiếng người thì thầm những lời trăn trối cuối cùng. Ở đây, ngôn ngữ vừa là bức tường, vừa là cây cầu.

Ngay giữa lòng cung điện, một tấm bệ đá không khắc dòng chữ nào đứng yên lặng. Trên đó, một bóng dáng mơ hồ dần hiện rõ. Đó không phải là một thực thể được tạo thành từ vật chất, mà là sự tích tụ của những sai lầm, những khái niệm không thể được đặt tên.

“Ngươi đã đến rồi.” Giọng nói của Kẻ Không Tên không mang chút giai điệu nào, nhưng lại có thể xuyên thấu tâm hồn con người.

Linnaeus cảm nhận thấy trong đầu mình hiện lên vô số những từ ngữ đã từng bị từ chối: câu nói đầu tiên sai lầm trong tuổi thơ, lời van xin bị lãng quên trong chiến tranh, những lời xin lỗi mà người yêu không dám nói ra… Những câu đó hóa thành những vì sao rơi, lấp lánh xung quanh anh.

“Ngươi… là sự thất bại của ngôn ngữ à?” Linnaeus thử hỏi.

“Không, ta chính là ‘khả năng’ của ngôn ngữ.” Kẻ Không Tên từ từ nói, “Khi các ngươi phân loại mọi thứ, định nghĩa các câu từ, ta bị lưu đày. Nhưng ta tồn tại trong mỗi từ ngữ biên giới, trong mỗi sai sót ngữ pháp.”

“Vậy tại sao ngươi lại gây ra sự hỗn loạn này? Nền văn minh đang sụp đổ.”

“Điều đang sụp đổ không phải là nền văn minh, mà là sự mê tín vào trật tự.”

Linnaeus im lặng, anh nhớ lại những trải nghiệm mình đã qua: những ghi chép không lời của Chica, những ảo giác ngôn ngữ của Audrey, những ký hiệu ma quái trên Đảo Sai Lầm Ngôn Ngữ… Tất cả đều nhắc nhở anh rằng ngôn ngữ không bao giờ hoàn hảo, nhưng nó luôn không bao giờ từ bỏ việc kết nối mọi thứ lại với nhau.

“Ngươi muốn ta làm gì?” Cuối cùng, anh cũng hỏi.

“Hãy đặt tên cho ta.” Kẻ Không Tên bước tới, hóa thành một vòng xoáy, và từng tia sáng của những từ ngữ sai lầm được kết hợp lại thành một viên ngọc ngữ lơ lửng trên không.

Linnaeus tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào vòng sáng lấp lánh đó. Anh nhớ đến hoa Star Cypress, nhớ đến câu nói sai lầm mà mẹ mình từng nói, nhớ đến lời thật lòng trong tiếng thì thầm của Audrey… Rồi, anh mở miệng:

“Ngươi chính là ‘Sai lầm của Hy vọng’.”

Viên ngọc ngữ bỗng nhiên nổ tung thành mưa ánh sáng, Cung điện Ngữ nghĩa rung chuyển dữ dội. Bóng dáng của Kẻ Không Tên hóa thành những tia sáng xoay tròn, rồi thì thầm: “Lần đầu tiên… ta được hiểu.”

Linnaeus nhắm mắt lại, để những t

1/1 0%