lore

Chương 6855: Biến đổi đột ngột

7,157 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Tác giả: Hư Chân

Cập nhật nhanh nhất!

Phải nói rằng Hạc Hiển thật là dũng cảm. Anh ta đã từng trải nghiệm trực tiếp sức mạnh khổng lồ của những vết linh hoa chứa đựng trong loại quả linh này; cảm giác đó dường như còn vượt qua cả lượng Pháp lực mà một người Đại Thừa có thể sở hữu.

Nếu những năng lượng khủng khiếp này bùng nổ bên trong cơ thể, với sức mạnh hiện tại của Hạc Hiển, anh ta chắc chắn không thể sống sót được.

Thế nhưng, Hạc Hiển lại nuốt chửng chúng vào miệng mình… Hậu quả sẽ ra sao? Gần như không cần phải suy nghĩ nhiều.

Bởi vì anh ta không phải là Kim Thệ; anh ta không thể biến máu thành hồn, hay hóa hồn thành máu như Phương Lương. Cũng không thể như Phương Lương, khi đạt đến cấp độ Thông Thần, đã có thể triển khai các phép thuật và thần thông.

Hạc Hiển nhắm chặt mắt, cơ bắp cuồn cuộn như rồng, răng cắn chặt vào nhau; bỗng nhiên, từ cơ thể anh ta phát ra những tiếng kêu “rắc rắc”, các mạch máu trong cơ thể đều được kéo giãn hết cỡ, sẵn sàng chịu đựng sự tàn phá của những năng lượng khổng lồ đó.

Một luồng năng lượng mạnh mẽ như Vạn Dương bùng nổ từ cơ thể Hạc Hiển, xô đẩy mọi thứ xung quanh, trong chốc lát đã bao phủ một khu vực rộng hàng chục dặm.

Đó là một loại năng lượng tinh khiết của linh hồn; chỉ cần cảm nhận một chút thôi, cũng đủ khiến linh hồn bị mê muội.

Bỗng nhiên, giữa làn sóng năng lượng dữ dội đó, một hơi thở kinh hoàng xuất hiện; một bóng dáng cao lớn như núi non bỗng nhiên đứng thẳng lên giữa biển năng lượng linh hồn ấy.

Đó là một thân hình khổng lồ như thần linh, cao vút và oai nghiêm, toát ra một sức mạnh hùng hậu không kém gì khi Kim Thệ hiện thân trước đây.

Hạc Hiển cũng đã tu luyện được một loại thần thể Quỷ Thánh, nhưng anh ta không biết làm thế nào để điều khiển nó.

Ai cũng không ngờ rằng, sau khi liều lĩnh nuốt chửng quả linh vào miệng, thần thể Quỷ Thánh mà Hạc Hiển đã tu luyện lại tự động được kích hoạt và hiện ra.

Thân hình cao lớn đó đứng giữa trời đất, nhưng Hạc Hiển đã rơi vào trạng thái hỗn mang; tâm trí anh ta trống rỗng, không còn ý nghĩ nào nữa; toàn bộ cơ thể anh ta cũng không còn nằm dưới sự kiểm soát của mình nữa.

Khi Hạc Hiển mất ý thức, anh ta vẫn còn nhớ một số cảm nhận mà mình đã có ngay lúc quả linh đó vào miệng mình.

Đó là một cảm giác kỳ lạ đến mức không thể diễn tả bằng lời; cảm giác như anh ta không hề nuốt phải quả linh, bởi vì không hề có mùi thơm nào cả. Nếu phải mô tả cảm

Tốc độ cực kỳ nhanh, nhưng không hề có tiếng gió rít gào; anh ta cũng không cảm nhận được bất kỳ sức cản nào, cứ như thể mình đang bước vào không trung và lao thẳng xuống vực sâu vậy.

Chưa kịp để Hạc Hiển cảm nhận rõ điều gì đang xảy ra, ý thức của anh ta đã trở nên mơ hồ và anh ta ngã quỵ.

Hạc Hiển không cảm thấy có luồng năng lượng khổng lồ nào đang cuồn cuộn trong cơ thể mình tấn công anh ta; điều này khiến cho tâm trí anh ta trở nên trống rỗng trước khi hoàn toàn mất đi ý thức. Ít nhất thì anh ta cũng không phải chịu đựng nỗi đau khi cơ thể bị những luồng năng lượng kinh hoàng đó làm tan nát.

Không đau đớn, không cảm giác gì cả, Hạc Hiển không biết mình đang ở đâu; dường như anh ta đã bước vào một không gian hư vô khác, nơi mà không cần phải lo lắng về những việc bên ngoài, cũng không cần suy nghĩ về bất cứ điều gì, và cũng không thể nhớ lại bất cứ điều gì… Mọi thứ dường như đều đứng yên.

Không biết đã qua bao lâu, cũng không biết mình đã trải qua những gì. Khi ý thức dần dần trở lại, Hạc Hiển cảm thấy như thể mình đã trải qua hàng ngàn năm tháng.

Anh ta không muốn mở mắt; toàn thân mình không còn chút sức lực nào, không muốn di chuyển, thậm chí mí mắt cũng trở nên nặng trĩu vô cùng.

Trạng thái này kéo dài rất lâu, cho đến khi Hạc Hiển cảm thấy có sức lực dần dần trở lại trong cơ thể mình; một luồng năng lượng tinh khiết và mạnh mẽ bỗng nhiên bắt đầu hoạt động tự nhiên bên trong cơ thể anh ta, và chỉ lúc đó anh ta mới mở mắt ra.

Khi ánh mắt Hạc Hiển sáng lên, ý thức của anh ta lập tức quan sát bên trong cơ thể mình.

Trong khoảnh khắc đó, Hạc Hiển bỗng nhiên sững sờ. Bởi vì anh ta nhận ra rằng cơ thể mình đã thay đổi hoàn toàn.

Đó là một cảnh tượng đến nỗi ngay cả Hạc Hiển, người đã đạt đến cấp độ Xuẩn Cấp trong Tu Tiên Giới và được coi là một nhân vật mạnh mẽ, cũng không thể tin nổi và mất hết suy nghĩ.

Lúc này, khi Hạc Hiển quan sát bên trong cơ thể mình, những gì anh ta thấy là một cảnh tượng kỳ lạ đến mức không ai có thể tin được.

Đó là một không gian hư vô đầy ánh sáng xanh nhạt; ánh sáng lấp lánh, và dường như ngoài ánh sáng xanh đó ra, không còn bất kỳ vật chất nào khác tồn tại.

Nhưng nếu quan sát kỹ lưỡng hơn, sẽ thấy rằng giữa những tia sáng xanh nhạt đó, đôi khi sẽ xuất hiện những đám linh văn bay lượn, thay đổi liên tục, không rõ ràng, trở nên huyền bí và kỳ lạ.

Hạc Hiển không biết phải nói thế nào; anh ta bị sốc đến mức không thể tin nổi.

Anh ta biết rõ

Trong chốc lát, Hạc Hiển nhận ra rằng nguyên nhân gây ra tình trạng này chính là quả linh quý kỳ lạ mà hắn đã nuốt vào bụng mình.

Nỗi sốc trong lòng dần được kiềm chế lại, Hạc Hiển cẩn thận quan sát cơ thể mình. Ngoại trừ việc hai vùng Song Hải đã hợp nhất thành một thể duy nhất, giống như một thứ hư vô, cơ thể hắn không hề có bất kỳ thay đổi nào khác.

“Tôi… tôi sao lại thay đổi thành this?” Bỗng nhiên, tiếng kêu ngạc nhiên của Hạc Hiển vang lên trong bóng tối lạnh lẽo, giọng nói đầy sự kinh ngạc.

Nhìn vào cơ thể mình không còn một sợi lông nào, Hạc Hiển vuốt ve khuôn mặt mình, ánh mắt sáng ngời đầy sự bối rối.

Lúc này, Hạc Hiển đang ở trong bóng tối, nhưng cơ thể hắn phát ra một ánh sáng xanh biếc mờ ảo, khiến làn da trở nên mịn màng, tinh tế và đầy sức sống. Khuôn mặt trẻ trung, hồng hào, trông như một thanh niên đang ở độ tuổi đôi mươi.

Hạc Hiển… đã trẻ hóa trở lại!

Với khuôn mặt điển trai, răng trắng môi đỏ, Hạc Hiển dường như đã quay trở lại thời kỳ thanh xuân của mình. Tuy nhiên, cơ thể hắn không hề nhỏ lại, vẫn cao ráo và đẹp trai như trước.

Cả cơ thể Hạc Hiển dường như đã được tái tạo hoàn toàn.

Đang ngây người vuốt ve cơ thể mình, ánh mắt Hạc Hiển lấp lánh với sự nghi ngờ. Hắn chắc chắn rằng ý thức của mình vẫn không thay đổi, và không có bất kỳ thứ gì xâm nhập vào cơ thể mình.

Chỉ có một lý do có thể giải thích tình trạng này, đó chính là quả linh quý kỳ lạ đó đã thay đổi cơ thể hắn.

Ý nghĩ nhanh chóng thoáng qua trong đầu Hạc Hiển, và ý thức của hắn lại một lần nữa đi vào biển tâm trí.

Trong khoảng không gian trống rỗng đầy các văn tự linh thiêng, hắn không cảm nhận thấy bất kỳ năng lượng tâm hồn hùng mạnh nào, nhưng điều khiến Hạc Hiển vui mừng là, chỉ cần hắn nghĩ đến điều đó, năng lượng tâm hồn hùng mạnh ấy liền như một dòng sông Vạn Dương, nhanh chóng tuôn trào trong các mạch máu của cơ thể hắn.

Năng lượng tâm hồn đó bắt nguồn từ khoảng không gian trống rỗng đó; khi các phép thuật được thực hiện, những văn tự linh thiêng bỗng nhiên trở thành những con rắn linh hồn, nhanh chóng xâm nhập vào các mạch máu của Hạc Hiển, mang lại cho hắn một cảm giác hùng mạnh chưa từng có.

“Thực lực tâm hồn của tôi… đã đạt đến Huyền Gia Đỉnh Phong!” Bỗng nhiên, tiếng kêu ngạc nhiên vang lên từ miệng Hạc Hiển, đồng thời một loạt rung chuyển xuất hiện trong tâm trí hắn, khiến cơ thể hắn bắt đầu rung lắc mạnh mẽ.

Trước khi cơ thể hắn ổn đị

1/1 0%