lore

Chương 167: Chín Danh Sách Vàng

7,245 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Giang Phàn ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì xảy ra ở Lầu Lưu Tiên vậy?”

Người đệ tử truyền tin tỏ vẻ lo lắng:

“Chị gái ta gặp rắc rối rồi, bảo cô phải đến ngay.”

Giang Phàn trong lòng hoảng sợ nhưng cũng có chút băn khoăn. Nơi này là lãnh địa của Thanh Vân Tông mà...

Nghe vậy, Giang Phàn vội vàng hỏi thêm: “Chị gái ta gặp chuyện gì? Có xảy ra điều gì vậy?”

Người đệ tử vội vàng giải thích: “Không lâu trước, chị gái ta gặp phải một số kẻ không mong muốn bên ngoài Lầu Lưu Tiên và đã xảy ra cuộc đấu tranh ác liệt. Mặc dù chị ấy rất mạnh, nhưng do số lượng bất lợi nên buộc phải rút vào bên trong tòa lầu. Bây giờ chị ấy đang bị mắc kẹt bên trong, chúng tôi đang cố gắng tìm cách giải cứu nhưng vẫn chưa thể phá vỡ được sự phong tỏa của kẻ địch.”

Nghe xong, Giang Phàn lập tức quên hết nghi ngờ và vội vàng tiến về phía Lầu Lưu Tiên. Dù đây là lãnh địa của Thanh Vân Tông, nhưng nếu chị gái mình gặp nguy hiểm, anh ta nhất định phải nhanh chóng đến cứu giúp.

Trên đường đi, Giang Phàn luôn lo lắng không biết chị gái mình đã gặp phải chuyện gì. Anh taTăng tốc độ và sớm đến trước cửa Lầu Lưu Tiên. Bên ngoài, có khá nhiều đệ tử của Thanh Vân Tông tụ tập lại, tất cả đều có vẻ lo lắng cho sự an toàn của chị gái mình.

Giang Phàn vội vàng tiến lên hỏi tình hình. Một vị trưởng lão nói với giọng nghiêm túc: “Không lâu trước, chị gái cô đã gặp phải một số kẻ không mong muốn bên ngoài tòa lầu và hai bên đã xảy ra cuộc đấu tranh ác liệt. Mặc dù chị ấy rất mạnh, nhưng do số lượng bất lợi nên buộc phải rút vào bên trong tòa lầu. Bây giờ chị ấy đang bị mắc kẹt bên trong, chúng tôi đang cố gắng tìm cách giải cứu nhưng vẫn chưa thể phá vỡ được sự phong tỏa của kẻ địch.”

Nghe xong, Giang Phàn trong lòng thấy lo lắng. Có vẻ như tình hình của chị gái mình không mấy tốt. Anh ta vội vàng chuẩn bị tự mình đi giải cứu.

Đúng lúc đó, bỗng nhiên từ bên trong tòa lầu vang lên một tiếng nổ lớn, sau đó một bóng người bay ra từ mái nhà – đó chính là chị gái anh ta. Trên người chị ấy, quần áo rách rưới, rõ ràng vừa trải qua một trận chiến ác liệt. Nhưng vẻ mặt chị ấy vẫn bình tĩnh, không hề hoảng loạn chút nào. Ngay sau đó, còn có vài tu sĩ mặc đồ đen đang đuổi theo.

Giang Phàn trong lòng hoảng sợ, vội vàng tiến lên chặn đường họ. Những tu sĩ mặc đồ đen đó đều rất mạnh, r

“Dừng lại!!” Người già hét lên, “Tại sao phải dùng vũ lực chứ?“

Những tu sĩ mặc áo đen thấy vậy liền dừng bước và nói một cách kính trọng: “Tiền bối.“

Giang Phàn và sư muội cũng thu hồi thái độ hung hăng và cúi chào người già một cách lịch sự.

Người già từ tốn nói: “Tôi đã hiểu rõ gần hết về chuyện này rồi. Cả hai bên đều là đệ tử của Thanh Vân Tông, tại sao lại vì những chuyện nhỏ nhặt mà dùng vũ lực chứ?“

Những tu sĩ mặc áo đen nhìn nhau một lát rồi mới có người lên tiếng: “Đây không phải là chuyện nhỏ nhặt; đây là việc quan trọng liên quan đến chín Tông môn của chúng ta.“

Người già gật đầu và nói: “Nếu vậy, thì chúng ta hãy cùng đi gặp trưởng môn đi.“

Nói xong, người già dẫn đầu bước vào bên trong Thanh Vân Tông; những tu sĩ mặc áo đen cùng Giang Phàn và sư muội cũng theo sau.

Trên đường đi, Giang Phàn không nhịn được mà hỏi sư muội chuyện gì đã xảy ra. Sư muội thở dài và nói: “Chuyện này phải bắt đầu từ một thời gian trước đây.“

Hóa ra, cách đây một thời gian, tất cả các Tông môn đều nhận được một danh sách vàng bí ẩn, trong đó liệt kê tên của chín cao thủ hàng đầu trong số chín Tông môn. Danh sách này đã thu hút sự chú ý đặc biệt của tất cả các Tông môn vì thứ hạng trên danh sách ảnh hưởng trực tiếp đến uy tín và địa vị của mỗi Tông môn.

Sư muội giải thích: “Tôi cũng chỉ tình cờ biết được chuyện này. Lúc đó, tôi đang du ngoạn bên ngoài Lâu Đài Lưu Tiên thì bất ngờ gặp phải một số tu sĩ lạ; họ dường như cũng đang tìm kiếm danh sách vàng đó. Chúng tôi gặp nhau một cách bất ngờ và không tránh khỏi xảy ra xung đột. Mặc dù tôi có sức mạnh khá lớn, nhưng số lượng chúng tôi ít hơn nhiều, nên tôi đành phải tạm thời trốn vào Lâu Đài Lưu Tiên.“

“Có vẻ như danh sách vàng này không hề đơn giản đâu…“ Giang Phàn suy nghĩ một cách sâu sắc, “Vì nó đã thu hút sự chú ý của tất cả các Tông môn, chắc chắn phải ẩn chứa điều gì đó bí ẩn bên trong.“

Người già gật đầu và nói: “Đúng vậy, danh sách vàng này thực sự rất đặc biệt.“

Nó không chỉ liên quan đến địa vị của mỗi Tông môn mà còn có thể ẩn chứa những bí mật sâu sắc hơn nữa. Vì vậy, tất cả các Tông môn đều đã cử những người giỏi nhất đi tìm kiếm nó.

“Vậy bản danh sách vàng này hiện đang nằm trong tay ai?” Sư muội hỏi.

Người già trầm ngâm một lúc rồi nói: “Theo những gì tôi biết, bản danh sách vàng này hiện đang nằm trong tay một người bí ẩn. Có vẻ như ông ta rất quan tâm đến nó, nên luôn trốn tránh sự truy đuổi của các Tông môn.”

“À, ra vậy.” Giang Phàn gật đầu và hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta đến gặp Ngài Chủ tịch là để thảo luận về phương án đối phó phải không?”

“Đúng vậy,” người già nói. “Chúng ta phải tìm thấy bản danh sách vàng này càng sớm càng tốt và làm rõ những bí mật ẩn sau nó. Nếu không, e rằng điều này sẽ gây ra xung đột giữa các Tông môn.”

Nói xong, người già bước nhanh hơn và dẫn mọi người vào bên trong Thanh Vân Tông. Giang Phàn và sư muội nhìn nhau rồi cũng theo sau, lòng tràn đầy tò mò và mong đợi.

Được rồi, tôi sẽ tiếp tục kể câu chuyện này cho bạn:

Mọi người nhanh chóng đến trước cửa đại sảnh của Thanh Vân Tông. Bên trong đại sảnh, có một vị lão nhân tóc râu bạc – đó chính là Ngài Chủ tịch của Thanh Vân Tông.

Khi thấy người già dẫn mọi người vào, Ngài Chủ tịch mỉm cười và nói: “Hóa ra là như vậy. Có vẻ như vấn đề này nghiêm trọng hơn tôi tưởng.”

Người già gật đầu và báo cáo chi tiết những gì vừa xảy ra. Nghe xong, Ngài Chủ tịch trầm ngâm một lúc rồi nói: “Nếu vậy thì chúng ta không thể trì hoãn được nữa. Bản danh sách vàng này liên quan đến địa vị của chín Tông môn, chúng ta phải tìm thấy nó càng sớm càng tốt và làm rõ những bí mật ẩn sau đó.”

Sau khi nói xong, Ngài Chủ tịch nhìn quanh những người có mặt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên Giang Phàn và sư muội.

“Vì hai người đã bị cuốn vào chuyện này rồi, thì hãy cùng nhau đi tìm bản danh sách vàng đi.” Ngài Chủ tịch nói. “Đây là một cơ hội hiếm có để các bạn rèn luyện bản thân.”

Giang Phàn và sư muội nhìn nhau, đều thấy niềm hào hứng trong ánh mắt đối phương. Có cơ hội tham gia vào việc quan trọng này, liên quan đến địa vị của chín Tông môn, thực sự là một cơ hội hiếm có.

“Chúng tôi chắc chắn sẽ nỗ lực hết sức để hoàn thành nhiệm vụ này.” Giang Phàn nói một cách nghiêm túc.

“Tốt lắm.” Người đứng đầu gật đầu và nói: “Vậy thì các ngươi hãy mau chóng lên đường đi. Nhớ phải cẩn thận, đừng hành động bất cẩn.”

“Chúng tôi hiểu rồi.” Chị gái cả đáp lại một cách kính trọng.

Nói xong, người đứng đầu vẫy tay cho mọi người rời đi.

Giang Phàn và chị gái cả vội vàng chào tạm biệt rồi ra khỏi đó.

“Chị gái, chị có kế hoạch gì không?” Giang Phàn hỏi.

Chị gái cả suy nghĩ một lát rồi nói: “Trước tiên, chúng ta cần tìm ra tung tích của danh sách vàng này. Vì tất cả các tổ chức Tông môn lớn đều đang truy lùng nó, chắc chắn nó ẩn chứa nhiều bí mật. Chúng ta phải nhanh chóng tìm thấy nó và làm sáng tỏ những bí mật đó.”

“Được thôi, vậy thì chúng ta hãy lập tức lên đường ngay bây giờ.” Giang Phàn nói.

Hai người thống nhất kế hoạch hành động rồi cùng nhau bắt đầu hành trình về phía chưa biết.

1/1 0%