lore

Chương 769

15,634 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

La Dương Hiên Hôm nay khi tuần tra trên đảo, chúng tôi phát hiện ra rằng mọi thứ khác hẳn so với những ngày trước!

Có những con thuyền cách đảo rất gần, và trên những con thuyền đó có rất nhiều loài sâu biển kỳ lạ. Những con sâu này bám vào các con thuyền thông thường và nhanh chóng làm cho thuyền bị hỏng nặng, xuất hiện đầy lỗ hổng, để nước biển tràn vào bên trong!

Khi những người lính bình thường hoặc các thương nhân đi trên những con thuyền đó không để ý, chúng sẽ bị những con sâu biển này cắn vào người, hút hết máu của họ, và sau đó họ chỉ còn lại là xác cốt trắng!

Khi La Dương Hiên phát hiện ra tình huống này, đã có rất nhiều tiếng kêu thét thảm thiết!

Anh ấy cùng với đội của mình, trong chớp mắt, đã tiêu diệt những con quái vật biển này. Không thể tin được, chỉ trong chốc lát, cái đảo vốn yên bình này đã trở thành nơi đầy xác cốt trắng!

Những người có khả năng tu luyện hoặc những người sử dụng Pháp Bảo để vui chơi trên mặt biển thì may mắn hơn một chút. Pháp Bảo không bị những con sâu biển này cắn nát, và khi họ nhận ra sự nguy hiểm, những con quái vật biển này cũng chỉ có thể bám vào bề mặt của Pháp Bảo mà thôi, chúng không thể hút máu của họ!

Những người tu luyện này, những người có khả năng sử dụng lửa, thì dùng sức mạnh của lửa để đốt cháy những con quái vật biển này! Những con quái vật biển này sợ lửa, và những con bị đốt cháy đều nhanh chóng trở thành tro tàn!

La Dương Hiên đã bảo em họ của mình đừng đến xem, và cùng với mọi người tiêu diệt những con quái vật biển này. Vì biết rằng lửa và điện có thể giúp tiêu diệt chúng, anh ấy đã sử dụng phép thuật sấm sét! Các đồng đội của anh ấy thì sử dụng phép thuật quả cầu lửa để từ từ tiêu diệt những con quái vật biển kia!

Phải chăng chúng là những con quái vật biến đổi gen?

Cũng có những con sâu biển có lưỡi độc!

Lúc đó chính là lúc ban ngày và ban đêm đang chuyển giao ca trực! Tiếng động giống như tiếng chuột đào hang, tiếng côn trùng ăn gỗ...

Lại Kiến Lâm Những tia sấm mà anh ấy tạo ra xoay quanh khu vực Trận pháp, làm cho những con quái vật biển này co giật đau đớn; tiếng kêu thảm thiết của chúng ngày càng lớn hơn!

Trong những tháng im lặng đó, đội tuần tra của chúng tôi đã đảm nhận trách nhiệm bảo vệ mọi người! Chỉ vì mất tập trung trong chốc lát, những con sâu biển kia đã tận dụng cơ hội để tấn công.

Ngọn lửa mà chúng phun ra có thể thiêu đốt những con quái vật biển này, khiến chúng chết ngay lập tức, hoặc khiến chúng tiếp tục kêu thảm thiết

Xie Jieden không hề quan tâm đến biểu cảm của các người; cô ấy đã hoàn thành nhiệm vụ và chính những người đàn ông đó là người mang thức ăn đến cho cô ấy… Thật là tìm bạn xấu! Gần đây, có rất nhiều người đàn ông không phải là Thập Tiểu gia tộc hay Tông Môn đang liên tục nhìn chằm chằm vào tôi! Các người lại lạnh lùng đến thế vì một người phụ nữ… Thật là không biết xấu hổ chút nào! Khi đó, khi thực hiện nhiệm vụ, những người đàn ông đó cũng vì lòng ích cá nhân mà làm mọi cách chỉ để được người phụ nữ đó nhìn đến mình thêm một lần nữa… Những kẻ đó không phải là Eastern Demon, cũng không phải là gián điệp từ các quốc gia khác… Họ đến đây để thực hiện nhiệm vụ, có lẽ họ cũng thấy được sự dũng cảm, năng lực của tôi, và nhận ra tiềm năng lớn lao của tôi… Nếu như họ thực sự là gián điệp của một quốc gia nào đó… Thật là đau đầu… Đang ở ngoài đó thực hiện nhiệm vụ, không biết bao giờ mới có thể tiêu diệt hết những con Eastern Demon này và tìm kiếm anh em ruột thịt của mình được… Chúng ta đã cử Vân Đoá Đoá – những sinh vật linh hồn vừa mới thu được – đi đối phó với những con quái vật biển đó… Tôi không phải là người vô danh, chỉ là gần đây tôi ít xuất hiện trước mặt mọi người hơn mà thôi… Đội tuần tra bên dưới này đang tiêu diệt những con quái vật Eastern Demon càng ngày càng yếu hơn… Từ những loại côn trùng sinh sản chậm, đến chim chóc, rồi đến kiến, gián, dơi… Tất cả đều không còn nữa… Mục đích của việc này là để học hỏi từ nghiên cứu của Trận pháp và hy vọng có thể giải quyết vấn đề này một cách tốt đẹp… Khi họ phát hiện ra rằng những con quái vật biển này chỉ có khả năng đó thôi, họ đã cảm thấy sợ hãi… Cảnh tượng xương trắng vừa rồi… Trong một hòn đảo vốn luôn sôi động cả ngày lẫn đêm, sao lại có nhiều người dân bình thường phải chịu thiệt thòi như vậy?! Có vẻ như nhiệm vụ của chúng ta cần phải được bảo vệ chặt chẽ hơn nữa… Những con quái vật có thể ăn thịt người như vậy, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào phải không? Chúng còn đang bò trườn chậm rãi trong bùa ảo của hòn đảo, và có thể sử dụng cách đó để phá hủy Trận pháp!

Các nhân vật ưu tú trong nhóm Thập Tiểu gia tộc đều là những người mà ai cũng quen biết; lần đó khi thực hiện nhiệm vụ, tất cả chúng tôi đều gặp phải những nhân vật ưu tú thuộc thế hệ trước!

La Dương Hiên luôn nghe Khương Đường nói những lời hùng hồn về con đường “bổ sung bầu trời”. Nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là những con sâu non mà thôi… Làm sao có thể dùng chúng để đối đầu với những con quái vật biển nếu không có đủ sức mạnh? Chưa đầy vài tháng trôi qua, từ mùa đông sang mùa xuân… Rốt cuộc anh em kết nghĩa kia đã đi đâu mất rồi?

La Dương Hiên ghét cái nhìn của những kẻ yêu thích người sói, nhưng cũng không đồng ý với những lời tán tỉnh hay câu hỏi của họ… Bị nhiệm vụ chiếm hết thời gian, không còn cách nào khác ngoài việc lo lắng cho họ… Khi đến nơi, La Dương Hiên thấy Xie Jiedan đang tiếp quản công việc từ Tô Châu Thành và giải thích những điểm cần lưu ý… Một nhiệm vụ nhỏ bé như vậy, chỉ có những người đặc biệt mới có thể thực hiện được…

Đối với hoa đào… Dù là hoa đào tàn hay là may mắn liên quan đến hoa đào… Lúc đó tôi thực sự rất ghét chúng… Chúng không hề có sự hào phóng của đàn ông… Khi nhìn thấy tôi, họ cứ như nhìn thấy một con cừu vậy… Những kẻ này, hãy tránh xa những nơi đầy rẫy rắc rối đi…

“Xie Jiedan, đã đến giờ ăn rồi!”

Lại Kiến Lâm Vẫn chưa kịp suy nghĩ nhiều hơn nữa… Một đợt kiến biển lại lặng lẽ xuất hiện dưới mặt nước, lao thẳng về phía những con thuyền… Toàn bộ vùng biển bao quanh hòn đảo này đều bị chúng bao phủ trong vòng bảy tuần… Xie Jiedan quan sát kỹ lưỡng… Những người đặc biệt này chắc chắn không phải là những thương nhân từ các quốc gia xa xôi… Gần đây, có rất nhiều người bí ẩn đang theo dõi chúng ta… Có lẽ họ đang lợi dụng thời gian đi đánh cá để làm ăn… Những người biết chuyện đều hiểu rằng… Vùng biển mà chúng ta nhìn thấy này… Nơi có người và có thuyền… Không phải là một hòn đảo thông thường… Mà là một hòn đảo nơi những người Hứa Thiếu đang thực hiện nhiệm vụ!

Chúng ta cần phải luôn chuẩn bị sẵn sàng… Bởi vì có thể sẽ có những con quái vật biển xuất hiện… Chúng ta sẽ phải trả giá đắt cho điều đó… Nếu như Trận pháp trên hòn đảo bị phá hủy… Những mảng màu trắng đó sẽ lập tức xuất hiện trước mắt mọi người… Khi chúng ta nhìn thấy những điều đáng sợ đó… Trái tim chúng ta sẽ se lại… Những cậu bé nghe thấy tiếng kêu

Rất chậm rãi… Dưới mặt biển hòn đảo ấy, bắt đầu xuất hiện những linh hồn trắng!

Tô Châu Thành Tất nhiên, người ta cũng sẽ để ý đến điều này; vào ban đêm, những con quái vật màu trắng này càng dễ lẩn tránh sự chú ý của mọi người!

Không ai muốn biết đến tôi… Nhưng nếu muốn được biết đến, họ phải thu hút sự chú ý của tôi!

Chúng lén lút nghe lỏm cuộc trò chuyện của chúng tôi và phát hiện ra rằng chúng tôi đến từ một trong những quốc gia lớn của Đạo Đa… Những kẻ được mời đến đó chỉ là những tu sĩ có khả năng tiêu diệt những con quái vật phương Đông, nhằm bảo vệ hòn đảo… Chỉ có ít người tham gia vào kế hoạch này mà thôi!

Lại Kiến Lâm Thấy có quá ít người chết… cũng chỉ đáng tiếc mà thôi! Trận chiến chỉ kéo dài nửa giờ đồng hồ… Vào ban ngày yên tĩnh như thế này, không có nhiều con thuyền rời khỏi nơi đây…

“Các tu sĩ nam ơi, những câu hỏi của họ… có thể bạn sẽ không có thời gian trả lời sau này. Bạn cũng đang đói… Hãy vào bên trong ăn uống trước đã, sau đó mới nói chuyện với họ khi có thời gian nhé…”

Trong lần dịch bệnh côn trùng ấy, những người chết chậm nhất không phải là những võ sĩ đặc biệt hay những người làm nghề đánh cá, buôn bán… Mà chính là những người thực hiện nhiệm vụ ở đó…

La Dương Hiên Có thể bạn sẽ gặp gỡ một số người từ các môn phái khác… Nhưng hàng ngày phải làm việc, canh gác ở nơi đó… thời gian lâu dần sẽ trở nên nhàm chán… Vì vậy, chúng tôi cũng sẽ tận dụng thời gian để giao lưu với người khác hoặc tu luyện, nâng cao khả năng của mình…

Và chúng tôi chỉ là những người thuộc môn phái Thánh Môn… chứ không phải là quân đội hay nhân viên chính phủ… Không có sự cạnh tranh… vì vậy, chúng tôi luôn hợp tác với nhau!

Những người đàn ông ăn mặc lòe loẹt… đặc biệt là những người thích trang điểm lòe loẹt… thường xuyên lang thang sau lớp vỏ người…

“Kèo kèo kèo…”

Đó là một nơi tập trung của nhiều thương nhân… một khu vực khá yên tĩnh… Trên hòn đảo này, một trận chiến đã bắt đầu…

La Dương Hiên Lúc đó, tôi vẫn chưa biết điều gì đang xảy ra… Tôi vẫn đang ở tại vị trí của mình… Chúng tôi đang đối đầu với những con quái vật phương Đông từ bên ngoài con đường chính trị ấy!

Những ảo trận đầy rẫy những con quái vật biển… Người ta chỉ thấy một màu trắng mờ ảo… Những con quái vật ấy bị điện giật đến mức tê liệt… lại bị lửa thiêu đốt… Cuộc tấn công của chúng nhanh chó

Lúc đó tôi không có mặt tại hiện trường, nhưng cũng biết rằng cảnh tượng thảm khốc như vậy là do chúng ta đã kịp thời can thiệp! Hóa ra nơi đó đầy rẫy những người đang gặp nạn; khu vực này trông giống như một vùng biển bị bao vây, dùng để buộc các con tàu khác phải lùi lại! Những “đinh mềm” đó sẵn lòng chấp nhận ý xấu của họ; bề ngoài dường như hiền lành và trong sáng, nhưng thực ra lại hoàn toàn đồng ý với những điều tồi tệ đó! Khi những con quỷ yếu ớt hơn, đội của chúng ta mới thực sự có thể tập trung vào công việc. Còn những người tu luyện khác, cùng những kẻ đang âm mưu làm ăn bất chính ngoài kia… trong cái lúc ban đêm trở nên lạnh lẽo và yên tĩnh hơn bao giờ hết… Xie Jiedan biết rằng mình không có xu hướng đối với bất kỳ giới tính nào, và cũng ghét đàn ông! Ban ngày đã xảy ra chuyện thảm khốc đó; ban đêm, môi trường xung quanh hòn đảo vẫn yên tĩnh như mọi khi… chỉ có vài con chim bay lượn qua trời! Chúng tôi đã đóng quân ở đây nhiều tháng rồi, tại sao lại lần đầu tiên xuất hiện loại quỷ đó? Liệu tất cả mọi người có đã chết hết không? Sau này, khi tôi quen biết họ hơn, họ lại coi tôi như một “vàng bạc”, luôn dõi theo tôi từ xa… Những người chết bên ngoài đó, phần lớn là đàn ông… Tôi thấy đầu mình đau nhức quá! Chỉ có những người đặc biệt mới có thể nhìn thấy họ; liệu những linh hồn đó có sức mạnh gì không… chúng ta chỉ có thể biến thành sương mù vào ban ngày mà thôi! Những người tu luyện nam cũng giống như những người đàn ông ở trong phòng kín; họ đều là những đối thủ cạnh tranh, và đều có thể trở thành kẻ thù tình cảm vì một người phụ nữ… Có lẽ, đó là kết quả của những âm mưu đen tối đang được thực hiện… Những sinh vật linh hồn có thể phun lửa, và cũng có thể biến hình thành những hình dạng khác nhau! Lão Lìp có sức mạnh thấp hơn chúng tôi… Từng là người anh em kết nghĩa mà tôi bảo vệ… nhưng bây giờ, chính chúng tôi mới là những người cần được chăm sóc! Sương mù trên mặt biển đã tan dần… Cảnh tượng thảm khốc diễn ra quá chậm… cuộc chiến cũng diễn ra quá chậm… Những người đàn ông đang ồn ào bên ngoài đó… chính là những người đã đến đây thực hiện nhiệm vụ trong thời gian qua… Vẫn là vẻ mặt hung hãn như mọi khi… bề ngoài hiền lành như ngọc, nhưng thực ra họ rất kiên nhẫn!

Sự mất tích của Xie Jie luôn là nỗi lo lắng lớn nhất đối với tôi; tôi cũng từng tự hỏi liệu có phải sau một thời gian nào đó, Xie Jie sẽ bỗng nhiên xuất hiện trở lại không…

Và tôi cảm thấy rằng đó chính là trách nhiệm của chúng tôi, và chúng tôi cần phải bồi thường cho điều đó…

Kể từ khi biết rằng hòn đảo đó không có quái vật Đông Phương sinh sống, chúng tôi đã đến đây được vài tháng rồi; số lượng quái vật mà chúng tôi đã giết cũng đã đếm không xuể!

Những nguồn nước mặn đó chỉ là tạm thời mà thôi…

Có lẽ chúng đang ẩn náu trong những vấn đề do chúng tạo ra, và đang làm bất cứ điều gì chúng muốn…

Những sinh vật này dưới đáy biển vẫn chưa thay đổi hình thức bay của chúng!

Con thú linh của Xie Jie, theo sự tiến triển của sức mạnh chủ nhân, chỉ là một tu sĩ cấp thấp mà thôi; con thú linh đó quá yếu ớt… Và chúng mới chỉ hợp đồng với chủ nhân được có vài tháng mà thôi!

Có lẽ cũng có những sinh vật hoạt động vào ban đêm; chúng ta có thể sẽ chết trong giấc ngủ mà không hề hay biết!

Đội tuần tra mà Lại Kiến Lâm đã cử đi luôn theo dõi sát sao mọi thay đổi dưới đáy biển!

Nếu có bất kỳ sự cố đột ngột nào xảy ra, thì đó chắc chắn là trách nhiệm của đội tuần tra chúng ta.

Trông bên ngoài tòa nhà đó toàn là những ngư dân; nhưng chúng tôi lại liên tục bao vây nơi đó… Ban đầu chúng tôi nghĩ rằng đó là những con quái vật Đông Phương hóa thân thành người, nhưng sau đó lại nghi ngờ rằng có thể là khác…

Hơn nữa, những người không tăng cường cơ sở vật chất bảo vệ bên ngoài thì đang ngồi đó, không làm gì cả!

Những người chúng tôi đã bao vây những con quái vật Đông Phương đó, sức mạnh của họ quá yếu ớt; chắc chắn họ cũng đã mệt mỏi lắm… Dù sao thì chúng tôi cũng không tham gia trực tiếp vào việc đó.

Những con thuyền không còn xương người trên đó di chuyển rất chậm; khi nước biển rút xuống, các thuyền đó chìm xuống đáy biển, và những xương người cũng bị chôn vùi dưới đáy biển, trở thành cát biển.

Khi thực hiện nhiệm vụ, những con quái vật mà chúng tôi giết được mà không có viên thuốc linh hồn thì chúng tôi đều thu thập hết! Những người khác cũng muốn thử làm như vậy…

Người ta ở gần Trận pháp thì còn thử nghiên cứu về nó nữa!

La Dương Hiên luôn coi mình là nhân vật chính; những người đàn ông kia quấy rầy cô ấy, thật là phiền phức và đáng phiền!

La Dương Hiên Vừa rồi, sau khi hoàn thành một phần nhiệm vụ và giao nhiệm vụ cho người khác, tôi định đi thăm đội tu

Gia tộc nhỏ bé của các ngươi quá thiếu những người xuất sắc rồi… Chúng ta không có gia chủ hay nhánh họ nào cả; vị trí của mọi người đều giống nhau. Nhưng chúng ta cũng đều có trách nhiệm bảo vệ tổ quốc và duy trì hòa bình!

Tôi luôn cảm thấy rằng, người bạn đời trong cuộc sống này… có lẽ chỉ là người mà mình có thể chấp nhận được mà thôi… Có lẽ vẫn chưa có ai khiến tôi xao xuyến đâu…

Dù là những người kinh doanh ở nước ngoài hay những người từ các quốc gia khác… chúng ta cũng chưa từng mua lại những con tàu dừng chân trên biển hay đất đai nào cả… Và cũng chưa từng phải trả tiền bảo vệ cho họ!

Nhiệm vụ của chúng ta chỉ là để cho những con yêu ma phương Đông có thể tiếp cận hòn đảo này… Là để cho những thứ liên quan đến hòn đảo này bị phá hủy… Là để cho kẻ địch có cơ hội gây rối loạn ở nơi đó!

Mặc dù chúng ta vẫn chưa hoàn thành công việc… và vẫn chưa gặp Xie Jiedan… tôi vẫn chưa rời đi… Chỉ là một số người thực hiện nhiệm vụ khác đã không thể phát huy hết khả năng của mình mà thôi…

“La Dương Hiên, anh ấy đang thực hiện nhiệm vụ… Có thể anh ấy có thể giải đáp những thắc mắc của em không?”

Tô Châu Thành Tất nhiên, tôi cũng biết những gì đã xảy ra vào ban ngày… Nhưng chúng ta làm việc theo ca, vì vậy nếu cần sự giúp đỡ… cũng sẽ không có đội hỗ trợ nào khác đâu.

La Dương Hiên Trước hết, anh ấy đã đi ăn… Sau đó mới tham gia tuần tra cùng chúng tôi.

Xie Jiedan thầm nghĩ rằng anh ta thật là phiền phức… Khi chúng tôi đang bận rộn bảo vệ những người vô tội hoặc những kẻ có tội… thu dọn các con tàu… thì những người bên ngoài lại đến giúp đỡ chúng tôi, tiêu diệt những con yêu ma xung quanh con tàu của chúng tôi!

Dù trong lòng buồn bã… nhưng bề ngoài vẫn phải giữ vẻ kiên nhẫn… Bởi vì tôi sẽ giải đáp mọi thắc mắc của mọi người!

Nhưng liệu tôi có trách nhiệm bảo vệ những người thương nhân và cư dân ở đây không?

Người dùng điện thoại xin hãy đọc trên thiết bị di động của mình – việc đọc trên điện thoại sẽ thuận tiện hơn nhiều!

1/1 0%