lore

Chương 93: Chú Thánh Phù Giải Rác Rưởi

13,190 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

“Thật không ngờ các ngươi lại ở đây!” Tiếng nói lạnh lùng của Tiêu Thần vang lên.

“Tôi đã chờ các ngươi ở đây rất lâu rồi! Chỉ cần có được bản đồ báu trong tay các ngươi, tôi sẽ thống trị toàn bộ giới tu luyện! Khi đó, cả thế giới này sẽ phải quỳ gối dưới chân tôi!”

Đầu lĩnh phe ác độc nói một cách kiêu ngạo, như thể đã hình dung ra cảnh tượng mình thống trị thế giới rồi vậy.

“Chỉ là ảo tưởng mà thôi!” Tiêu Thần la lên tức giận, ánh mắt anh ta đầy khí phách chiến đấu.

“Hừ! Chỉ với vài người trẻ tuổi như các ngươi, lại muốn ngăn cản tôi sao? Thật là ngu xuẩn!” Đầu lĩnh phe ác độc coi thường nói.

“Đừng nói nữa! Hôm nay, chính là ngày các ngươi chết!” Tiêu Thần la lên, cơ thể anh ta bay về phía đầu lĩnh phe ác độc và tấn công ngay lập tức.

“Muốn chết à!” Ánh mắt đầu lĩnh phe ác độc lóe lên lạnh lẽo, anh ta cũng bay về phía Tiêu Thần để đối đầu.

Một trận chiến ác liệt bùng nổ ngay lập tức!

Tiêu Thần nắm chặt hai quả đấm, linh lực dâng trào, mỗi quả đấm đều mang sức mạnh có thể phá núi vỡ đá.

Đầu lĩnh phe ác độc thì vung thanh kiếm đen trong tay, kiếm khí cuồn cuộn, mỗi đòn kiếm đều toát ra một khí chất ác độc khiến người ta run sợ.

Hai người đánh nhau không ngừng, cuộc chiến trở nên căng thẳng và khó phân thắng bại.

Nữ thánh Yao Chi và Giang Hoài Nhân cũng tham gia vào trận chiến, ba người cùng nhau tấn công đầu lĩnh phe ác độc.

Tuy nhiên, sức mạnh của đầu lĩnh phe ác độc thực sự quá mạnh, ngay cả khi ba người hợp sức cũng khó có thể chiếm ưu thế.

“Chỉ với sức mạnh nhỏ bé như vậy, các ngươi lại muốn đánh bại tôi sao? Thật là điên rồ!”

Đầu lĩnh phe ác độc cười ha hả, thanh kiếm đen trong tay anh ta vung lên càng lúc càng nhanh, kiếm khí cũng trở nên càng lúc càng mãnh liệt.

Ba người Tiêu Thần dần cảm thấy gặp khó khăn, trên người họ cũng bắt đầu xuất hiện những vết thương.

“Không được, nếu tiếp tục như this, chúng ta sớm muộn cũng sẽ thua!” Tiêu Thần lo lắng trong lòng.

Vào lúc này, bản đồ báu trong tay Tiêu Thần bỗng nhiên phát ra một ánh sáng chói lọi.

Một luồng năng lượng mạnh mẽ từ bản đồ báu trào ra, trong chốc lát bao phủ toàn bộ cung điện.

“Đây là…” Đầu lĩnh phe ác độc biến sắc.

Bản đồ báu từ từ bay lên, treo lơ lửng trong không trung, phát ra ánh sáng càng lúc càng mạnh mẽ.

Đồng thời, ba người Tiêu Thần cũng cảm nhận được một nguồn sức mạnh mạnh mẽ từ bản đ

Người đàn ông râu trắng vuốt ve bộ râu của mình,

“Dù các ngươi có sử dụng được sức mạnh của bản đồ báu vật này, cũng đừng mong có thể đánh bại ta!” Thầy tu xấu xa của giáo phái ác độc gào thét, khí chất ác độc từ người hắn càng trở nên đậm đặc hơn.

Hắn vung lưỡi kiếm đen dài trong tay, lao về phía ba người Tiêu Thần.

Tuy nhiên, lần này, ba người Tiêu Thần không hề lùi bước, mà ngược lại, họ đã đối đầu trực tiếp với hắn.

Nhờ vào sức mạnh của bản đồ báu vật, họ đã phát huy hết sức mạnh linh hồn của mình, và cuộc chiến giữa họ với thầy tu xấu xa trở nên càng thêm quyết liệt.

“Bum bum bum!”

Những tiếng nổ dữ dội vang vọng khắp cung điện.

Ba người Tiêu Thần và thầy tu xấu xa chiến đấu đến mức trời đất tối tăm, mặt trời và mặt trăng như biến mất.

Đột nhiên, Tiêu Thần nắm bắt được một cơ hội, và đánh một cú quyền mạnh mẽ vào ngực thầy tu xấu xa.

“Phụt!”

Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng thầy tu xấu xa, hắn bay ngược lại và đập mạnh vào bức tường.

“Ôi…” Thầy tu xấu xa lại phun thêm một ngụm máu tươi, khuôn mặt hắn trở nên nhợt nhạt như giấy.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng nhận ra mình không còn chút sức lực nào nữa.

“Ta... ta thật sự đã thua trước các ngươi, những kẻ trẻ tuổi này... Ta không cam lòng... Ta không cam lòng chút nào...” Thầy tu xấu xa phát ra tiếng kêu tuyệt vọng.

Tiêu Thần từng bước tiến về phía thầy tu xấu xa,

“Kết thúc rồi!” Hắn giơ cao nắm đấm, và đánh một cú quyền trúng ngay vào ngực thầy tu xấu xa!

Thầy tu kêu thảm thiết, máu tươi phun ra ào ạt, và cơ thể hắn như một con diều đứt dây, đập mạnh vào bức tường, khiến đá vụn bay tứ tung.

Hắn cố gắng bò dậy, nhưng không còn sức lực để làm được, và cơ thể hắn mềm oải xuống, ánh mắt hung ác dần biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi và sự không cam lòng vô tận.

“Ta không cam lòng... Ta đã chuẩn bị nhiều năm...” Giọng nói của hắn khàn đục, giống như tiếng gầm rú của một con thú sắp chết.

Con chó đen to lớn lảo đảo bước đến trước mặt thầy tu, đôi mắt nhỏ màu xanh lá cây đầy châm biếm: “Tch tch, ngày hôm nay cũng đến rồi sao! Muốn thống trị thế giới tu luyện, cũng nên soi gương xem mình đã làm gì đi!”

Nó vươn móng vuốt, vỗ nhẹ lên mặt thầy tu, “Lần sau hãy đầu thai thành một con chó tốt đi!”

Nữ thánh Yao Chi thu hồi thanh kiếm, đứng đó với ánh mắt lạnh lùng nhìn qua mọi người, cuối cùng ánh mắt cô dừng lại trên Tiêu Thần, và một tia âu yếm khó nhận ra lướt qua

“Đây chính là Phù Chú Thanh Thiên huyền thoại mà, với nó, giới tu luyện sẽ không cần phải lo lắng về những thế lực xấu xa nữa.”

Ánh sáng của Phù Chú Thanh Thiên dịu nhẹ và ấm áp, như làn gió xuân thổi qua khuôn mặt mọi người, xua tan đi mệt mỏi sau những ngày chiến đấu với giáo phái xấu xa.

Nó lặng lẽ treo trong không trung, tạo ra những gợn sóng lan tỏa, thanh tẩy khắp mảnh đất đã bị tàn phá này.

Mọi người được tắm trong ánh sáng thiêng liêng ấy, trên khuôn mặt hiện rõ niềm vui sau khi thoát khỏi hiểm nguy; ngay cả con chó đen luôn lạc quan ấy cũng hiếm khi nào không cười đùa, trong ánh mắt nó hiện lên vẻ kính sợ.

“Cuối cùng cũng kết thúc rồi…” Giang Hoài Nhân thở dài một hơi, lau đi mồ hôi trên trán và cười toe toét.

Bộ giáp chiến đấu trên người anh ta đã rách nát, làn da lộ ra đầy vết thương lớn nhỏ, nhưng lúc này, trong mắt anh chỉ có niềm vui chiến thắng.

Tuy nhiên, sự yên bình ngắn ngủi này lại nhanh chóng bị một biến cố bất ngờ phá vỡ.

Bầu trời, ban nãy trong xanh không một gợn mây, bỗng nhiên như bị một bàn tay vô hình xé toạc; một vết nứt đen thẳm xuất hiện, như một vết sẹo hung dữ, cắt ngang bầu trời.

Từ vết nứt ấy, một luồng khí xấu xa, đáng sợ hơn cả khí độc của thủ lĩnh giáo phái trước đó, trào ra ngoài, mang theo cảm giác áp bức đến nghẹt thở.

Luồng khí này lạnh lẽo, như hàng ngàn con rắn độc nhỏ xíu, xâm nhập vào cơ thể mọi người qua từng lỗ chân lông, tàn phá linh hồn họ một cách điên cuồng.

Người đàn ông râu trắng kia đột nhiên biến sắc, cây quạt trong tay rơi xuống đất với tiếng đập đục.

Anh ta run rẩy, chỉ vào vết nứt ấy, môi run rẩy nhưng không thể nói ra lời nào.

“Khí này… còn đáng sợ hơn tôi tưởng…”

Tiêu Sáng cau mày, anh ta cũng cảm nhận được luồng khí ấy.

Đó là một thứ xấu xa đến buồn nôn, một nỗi sợ hãi khiến linh hồn run rẩy.

Anh ta cảm thấy máu mình như sắp đông cứng lại, trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt, gần như không thể thở được. Luồng khí này… anh ta có cảm giác như đã từng gặp nó!

Trong lúc mọi người đều hoảng sợ, một biến cố mới lại xảy ra!

Một nhóm người mặc áo choàng đen như ma quỷ bất ngờ xuất hiện từ bóng tối, họ cầm theo những vũ khí sắc bén, ánh mắt lấp lánh ánh sáng máu lạnh, lao thẳng về phía mọi người.

“Cẩn thận! Là những kẻ mặc áo choàng đen!” Giang Hoài Nhân hét lên, giơ cao thanh kiếm, che chở phía trước mọi người.

Rõ ràng, những k

Con chó đen lớn khinh thường phát ra một tiếng rên lạnh, móng vuốt của nó vẽ trên mặt đất, và ngay lập tức, một bộ phù điệu phức tạp xuất hiện, nhốt chặt những kẻ mang áo choàng đen đó bên trong.

“Muốn tấn công bất ngờ à? Cũng xem xem ông nội này là ai đã!” Con chó đen lớn tự hào vung đuôi.

Thấy vậy, Xiao Chen cùng những người khác cũng lập tức hành động, kiếm quang bay lượn, ánh dao lấp lánh, và trong chốc lát, tất cả những kẻ mang áo choàng đen bị nhốt đó đều bị giết chết.

Những kẻ này không hề mạnh mẽ gì, trước mặt Xiao Chen và những người khác, chúng chỉ như những con gà hay chó yếu ớt, không thể chống đỡ được một đòn.

“Không biết mình có sức mạnh gì!” Xiao Chen lạnh lùng rên lên, rồi thu lại thanh kiếm dài của mình.

Tuy nhiên, chưa kịp cho mọi người thở phào nhẹ nhõm, người đàn ông mặc áo choàng xám bí ẩn đó bỗng nhiên trở nên nghiêm túc.

Tin mới nhất được đăng tải trên diễn đàn sách số 69!

Anh ta ngước nhìn cái khe hở đang ngày càng lớn dần,

“Có lẽ mọi chuyện không đơn giản như vậy…” Anh ta thì thầm, giọng nói đầy lo lắng.

Anh ta nhanh chóng vẽ các phù điệu bằng đôi tay, những hình vẽ huyền bí bay ra từ đầu ngón tay anh ta, như những con đom đóm, lao về phía cái khe hở đó.

Phù điệu va chạm với luồng khí ác liệt bên trong khe hở, tạo ra tiếng nổ lách cách, giống như tiếng đậu rang.

Tốc độ mở rộng của cái khe hở dường như chậm lại một chút, nhưng vẫn tiếp tục lan rộng.

“Cái khe hở này… rốt cuộc là cái gì?” Jiang Huai Ren không nhịn được mà hỏi, giọng nói run rẩy.

Người đàn ông mặc áo choàng xám không trả lời, chỉ là nhìn chằm chằm vào cái khe hở đó với vẻ nghiêm túc,

“Chắc phải dùng đến chiêu thức đó rồi…” Anh ta thì thầm, giọng nói đầy bất đắc dĩ.

Lại một lần nữa, anh ta vẽ các phù điệu bằng đôi tay, lần này, động tác của anh ta chậm rãi hơn, trang nghiêm hơn, như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng nào đó.

Một nguồn năng lượng mạnh mẽ phát ra từ người anh ta, giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào, khiến người ta không dám nhìn thẳng vào.

“Anh ta định làm gì vậy?” Jiang Huai Ren không nhịn được mà hỏi.

Đúng lúc đó, người đàn ông mặc áo choàng xám bất ngờ mở mắt,

“Mở!”

Anh ta hét lớn, hai tay đẩy mạnh về phía trước…

Khi hai lòng bàn tay của anh ta đẩy ra, một nguồn năng lượng linh hồn mạnh mẽ như dòng nước lũ bùng nổ, hóa thành một cột sáng chói lọi, xé toạc bầu trời, đâm thẳng vào cái khe

Những dao động tinh thần này mang theo một sức hút kỳ lạ; chúng lặng lẽ xâm nhập vào tâm trí mọi người, cố gắng làm biến dạng ý chí của họ, khiến họ mất đi bản thân mình.

Đoàn Đức là người đầu tiên phải đối mặt với hiện tượng này. Anh chỉ cảm thấy thế giới xung quanh mình bắt đầu biến dạng, những hình ảnh rõ ràng trước mắt trở nên mờ ảo; những tiếng thì thầm vang lên bên tai, như những lời mê hoặc của quỷ dữ, dụ dỗ anh lao xuống vực sâu.

Ánh mắt anh mơ hồ, bước chân lảo đảo, những lá bùa trong tay cũng yếu ớt rơi xuống… Anh suýt nữa đã sa vào sự chi phối của những dao động tinh thần này.

“Đoàn Đức! Tỉnh lại!” Tiếng hét của Giang Hoài Nhân vang lên như tiếng sấm, làm cho Đoàn Đức tỉnh táo ngay lập tức.

Tiếng hét ấy như một ánh sáng soi rọi, giúp Đoàn Đức thoát khỏi trạng thái mơ hồ. Anh lắc đầu mạnh mẽ, ánh mắt trở nên sáng suốt trở lại, nhưng trán anh đang đổ mồ hôi lạnh.

“May quá! Suýt nữa thì sa vào bẫy rồi…” Đoàn Đức vẫn còn run rẩy, vỗ vai mình.

“Khe hở này… thật sự rất kỳ lạ!” Giang Hoài Nhân nói với vẻ nghiêm túc, tay cầm thanh kiếm chặt chẽ, cảnh giác theo dõi cái khe hở đen kia.

Tiêu Thần và những người khác cũng bắt đầu vận dụng công pháp để chống lại những dao động tinh thần kỳ lạ này. Họ cảm thấy đầu óc mình như bị kim đâm, vô số ý nghĩ hỗn loạn trào vào, cố gắng nhấn chìm ý thức của họ.

“Mọi người hãy giữ vững tâm trí! Đừng để nó làm mê hoặc các bạn!” Tiêu Thần hét lớn, giọng nói đầy quyết tâm và sức mạnh.

Anh vận dụng “Chuẩn Nghĩa Hỗn Độn”, sức mạnh hỗn loạn trong cơ thể anh cuộn trào, tạo thành một bức tường bảo vệ vững chắc, ngăn chặn hoàn toàn những dao động tinh thần xâm nhập vào tâm trí mọi người.

Nữ Thánh Yao Chi thì ngồi thiền, lẩm bẩm những câu thần chú; từ người cô phát ra những tia sáng thiêng liêng, như những lá bùa bảo vệ, che chở mọi người xung quanh cô.

Con chó đen thì nằm trên mặt đất, bốn chân cắm chặt xuống đất, phát ra những tiếng gầm rú… Ngay cả nó, một sinh vật có kinh nghiệm lớn, cũng khó có thể chống lại những dao động tinh thần kỳ lạ này.

“Chết tiệt! Thứ này… thật sự quá mạnh!” Con chó đen nói với vẻ tức giận.

Trong lúc mọi người đang cố gắng chống lại sự chi phối của những dao động tinh thần, bỗng nhiên từ cái khe hở đen kia xuất hiện một bóng ma khổng lồ. Bóng ma đó to lớn như một ngọn núi, đường nét mơ hồ có thể nhìn thấy… C

Người mặc áo xám tỏ vẻ nghiêm trọng, chăm chú nhìn vào khe hở đó.

Tiêu Thần cũng cảm nhận được áp lực khổng lồ; anh ngước nhìn khe hở ấy và lòng tràn ngập sự bất an.

“Hãy chuẩn bị chiến đấu!” Anh nói với giọng điệu quyết tâm.

“Khoan đã,” Nữ thánh Yao Chi bỗng nhiên lên tiếng, giọng nàng lạnh lùng như băng giá, “Các bạn có cảm thấy…”

Nàng không nói hết câu, nhưng mọi người đều hiểu ý của nàng.

Khí tỏa ra từ khe hở ấy, cùng với bóng dáng to lớn kia, khiến họ cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ.

Cảm giác này… giống như…

“Giống cái gì?” Đại Hắc Cẩu không nhịn được mà hỏi; nó cũng cảm nhận được sự quen thuộc này, nhưng không thể nhớ nổi đã từng thấy nó ở đâu.

Nữ thánh Yao Chi không trả lời, chỉ chăm chú nhìn vào khe hở.

“Nó… sắp xuất hiện rồi…” Nàng thì thầm, giọng nàng đầy cảm xúc khó tả.

Chưa kịp nàng nói hết, khe hở đó bỗng nhiên mở rộng ra, như thể một con quái vật khổng lồ đang mở miệng sâu thẳm của mình.

Mùi hôi thối buồn nôn, lẫn lộn với mùi hương thối rữa, ập vào mặt mọi người, khiến họ suýt nữa ngạt thở.

Từ khe hở, một bóng dáng to lớn từ từ hiện ra; nó to lớn như núi non, che khuất cả bầu trời, phát ra ánh sáng đáng sợ, đầy ác tính.

Ánh sáng đó không phải là ánh sáng bình thường, mà là một màu xanh đen rùng rợn, giống như ánh lửa ma từ địa ngục bốc lên, mang theo hơi thở của cái chết và hủy diệt.

“Trời ạ, thứ này là cái gì vậy?!”

Đại Hắc Cẩu kinh hoàng la lên; lông của nó dựng đứng hết cả lên. Dù đã sống lâu như vậy, nó đã từng chứng kiến biết bao yêu ma quỷ quái, nhưng thứ quái vật trước mắt này, nó thực sự chưa từng thấy bao giờ!

1/1 0%