lore

Chương 10: Bóng ma của 15 năm trước

2,296 Nhấn vào nội dung để bình luận hoặc báo lỗi.

Bên trong đài thiên văn cũ kỹ, không khí trở nên nặng nề như nước đóng băng.

Lục Kinh Xuyên đứng bên cạnh Thẩm Tri Châu Dạ, ánh mắt chăm chú nhìn người đàn ông đang nằm dưới đất.

Khuôn mặt của người đàn ông này sau khi bỏ khẩu trang xuống thật sự không thể bị họ bỏ qua.

“Anh ta… em đã từng gặp anh ta trước đây?” Lục Kinh Xuyên không kìm được mà hỏi, giọng nói đầy lo lắng.

Thẩm Tri Châu Dạ hít một hơi thật sâu, rồi từ tốn trả lời:

“Mười lăm năm trước, trong vụ án đầu tiên mà em giải quyết thành công… Anh ta chính là kẻ mà lúc đó em không thể bắt giữ.”

Giọng nói của cô trầm thấp, ẩn chứa nhiều nỗi u ám.

Lục Kinh Xuyên tròn mắt, lòng đầy hoang mang và sốc:

“Nghĩa là… suốt mười lăm năm qua, anh ta vẫn còn sống? Và vẫn đang theo dõi em?”

Thẩm Tri Châu Dạ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông kia, sự lạnh lùng trong đáy mắt càng tăng lên.

“Không chỉ vậy… kể từ lúc đó, anh ta đã luôn… lên kế hoạch cho tất cả những điều này.”

Người đàn ông run rẩy nói lên, giọng nói đầy sợ hãi:

“Tôi… tôi chỉ làm theo chỉ thị mà thôi… Thực sự, tôi không có ý làm tổn thương ai cả…”

Thẩm Tri Châu Dạ bước tới gần anh ta, cúi đầu xuống, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao.

“Theo chỉ thị à?” Cô lẩm bẩm, ánh mắt liếc nhìn Lục Kinh Xuyên.

“Điều này có nghĩa là… đây là một vụ án do một nhóm người cùng nhau thực hiện.”

Lục Kinh Xuyên giật mình, vô thức nắm chặt lấy cán súng.

“Vì vậy, mọi ‘quân cờ’ mà chúng ta thấy… đều là do họ sắp xếp sẵn.”

Ánh mắt Thẩm Tri Châu Dạ hướng về phía cái cửa sổ bị vỡ trên nóc đài thiên văn.

“Đúng vậy.”

“Và lần này… mục tiêu của họ, chính là chúng ta.”

Lục Kinh Xuyên nhíu mày.

“Chúng ta? Tại sao lại như vậy?”

Thẩm Tri Châu Dạ từ từ quay đầu nhìn anh, giọng nói thấp nhưng kiên định:

“Bởi vì… những vụ án trong quá khứ của em, đã khiến họ cảm thấy oán giận.”

“Mọi bước kế hoạch của họ… đều liên quan đến em.”

Người đàn ông bị ép vào đất, nhưng ánh mắt anh vẫn lấp lánh với nỗi sợ hãi và không cam lòng.

Thẩm Tri Châu Dạ tiến lại gần anh ta, giọng nói lạnh lẽo như băng giá:

“Bây giờ, anh chính là người duy nhất có thể giúp chúng ta biết rõ sự thật.”

Lục Kinh Xuyên cắn răng, cảm thấy một linh cảm dâng lên trong lòng: Lần này, họ đối mặt không chỉ với một cá nhân, mà là một âm mưu được lên kế hoạch từ lâu.

Bên ngoài cửa sổ, gió rít gào, bóng tối của đài thiên văn cũ kéo d

1/1 0%